Chương 452: Cho các ngươi hai lựa chọn!
Đồng hành cùng nàng, khóe miệng Mai Tuyết Yên khẽ run rẩy, chẳng hiểu sao trong lòng đột nhiên dâng lên một cỗ phẫn nộ, thật muốn bước xuống xe, biến đám kiến hôi này thành bãi thịt nát!
Nhưng điều này thật có chút không đúng. Đám người yếu ớt chỉ cần ta thổi một hơi liền tắt thở này, lại dám ở trước mặt cường giả kêu gào? Chẳng lẽ ở thế giới này, còn có điều gì mà ta chưa biết rõ sao?
Kẻ vừa cất lời lại là một vị tài tử khác, cũng từng gặp mặt tại Kim Thu Tài Tử Yến, chính là Tần Cầu Sĩ. Hắn vẻ mặt đoan chính nghiêm túc, toát ra phong thái khí khái hơn người.
– A, ta nhớ ngươi tên là Tần Cầu Sĩ phải không? À, Cần Cầu Thỉ có phải là cha ngươi không? Tên hay lắm, đương nhiên ta minh bạch ý nghĩa thâm sâu trong đó rồi. Rốt cuộc là muốn ngươi cần cù chăm chỉ đi cầu xí, hay là cần mẫn cầu quan, thì chưa biết được!
Nhìn thấy hắn, Quân Mạc Tà cười khẩy, trong mắt thần sắc rét lạnh như băng tuyết.
– Ta muốn hỏi ngươi một câu, ngươi gán cho ta tội danh đó, từ đâu mà có? Chứng cứ đâu?
– Từ đâu mà có? Chứng cứ đâu? Quân Mạc Tà, đã đến nước này rồi, ngươi vẫn không biết hay giả vờ hồ đồ! Ngươi cùng tẩu tẩu làm chuyện gian dâm, xấu xa bại hoại mà không biết liêm sỉ! Các ngươi là đôi gian phu dâm phụ, chẳng lẽ còn có thể che giấu được người trong thiên hạ sao? Ngươi còn giả vờ vô tội? Ngươi là hậu duệ của Quốc công Chí tôn, truyền nhân dòng dõi quý tộc nhưng cũng không che giấu được bản tính hoang dâm vô sỉ của mình!
Tần Cầu Sĩ bị hắn chọc tức đến thần sắc xanh mét, chỉ tay mắng to.
– A, hay lắm, một lòng đầy căm phẫn! Tốt lắm, tốt lắm, còn thêm gì nữa không?
Quân Mạc Tà ngoáy ngoáy lỗ tai.
– Quân Mạc Tà, chẳng lẽ Tần huynh nói như vậy còn không đủ để ngươi hổ thẹn sao?
Lại một vị tài tử khác bước ra, nhìn Quân Mạc Tà mà nói với vẻ tiếc nuối như rèn sắt không thành thép:
– Ngươi thân là đại thần, Công tước, cẩm y ngọc thực, vinh hoa phú quý, Hoàng ân mênh mông vô tận, có thể nói là người đứng trên đỉnh cao tại Thiên Hương Đế Quốc, nhưng lại vẫn làm ra chuyện vô liêm sỉ đến mức này? Bại hoại gia phong đến nhường này, Thiên Hương Thành cũng vì ngươi mà trở thành trò cười cho các đế quốc xung quanh! Phàm là người thì phải có một chút lương tâm, phải tự thấy xấu hổ mà tự sát! Mà nay ngươi lại có thể quang minh chính đại ra vào cửa Thiên Hương Thành, lại làm vẻ mặt vô tội, thật sự là trơ tráo vô liêm sỉ. Quân Mạc Tà, ngươi làm vậy mà không biết thẹn ư?
Lại là một vị tài tử tên Nhan Phong, hình như cũng là kẻ quen mặt.
Quân Mạc Tà rốt cuộc cũng nhận ra.
Căm phẫn!
Văn Tinh Thư Viện xem ra lần này muốn dồn ta vào chỗ chết đây! Một khi đã như vậy, ta đây liền cho các ngươi thêm một lần đau đớn!
Lời vừa nói ra, đám đông khổng lồ phía sau huyên náo kêu lên:
– Gian phu dâm phụ! Chết chưa hết tội! Mau đi chết đi!
– Thì ra ta đúng là tội ác tày trời đến vậy sao?
Quân Mạc Tà cười hì hì, trên lưng ngựa liền hỏi Nhan Phong:
– Nhan Phong, cho dù ta không biết liêm sỉ, nhưng chuyện này thì có quan hệ gì với ngươi? Ngươi vì sao lại ra mặt?
– Loạn thần tặc tử, gian phu dâm phụ, ai cũng muốn giết! Ta vì sao không thể đứng ra? Dù ta thế lực có kém hơn ngươi, vũ lực không bằng ngươi! Nhưng Văn Tinh Thư Viện chúng ta vẫn còn có một đạo Hạo Nhiên Chính Khí, đủ để làm cho ác tặc như ngươi hổ thẹn, xấu hổ đến chết, trả lại cho trời đất một chút thanh tịnh!
Nhan Phong hét lớn một tiếng, tỏa ra chính khí lẫm liệt.
– Nói đúng lắm, chúng ta không có gì, nhưng chúng ta có một chính đạo! Chúng ta cần làm cho trời đất thanh tịnh trong sáng!
Một đám tài tử lớn tiếng quát tháo, mỗi người đều kích động, mặt đỏ bừng.
Quân Mạc Tà nhìn đám người trước mắt với vẻ đáng thương khi bầu không khí càng ngày càng nóng lên. Hắn cảm thấy trong lòng có một luồng khí tức tàn bạo bốc lên, tụ đầy giữa mi tâm.
– Hạo Nhiên Chính Khí, ha ha ha…
Quân Mạc Tà cười ha hả:
– Hay cho câu "Hạo Nhiên Chính Khí". Các ngươi trước tiên tự cho mình đạo đức cao vời, sau đó lại đi chỉ trích lỗi lầm của người khác phải không? Các ngươi gọi cái "Hạo Nhiên Chính Khí" là dùng để can thiệp vào tình cảm của người khác phải không? Các ngươi đem Hạo Nhiên Chính Khí ra áp đặt lên hôn nhân, có phải cha mẹ các ngươi dạy cho các ngươi như vậy? Các ngươi có Hạo Nhiên Chính Khí nên muốn đem một nữ lưu vô tội bức vào tử lộ?
Nghe được câu "Nữ lưu vô tội", ba kẻ cầm đầu Hàn Chí Đông, Tần Cầu Sĩ, Nhan Phong cùng với các tài tử khác trong ánh mắt cũng hiện lên vẻ bối rối cùng áy náy. Quân Mạc Tà nhìn vào mắt bọn họ, càng biết rõ đám người này biết rõ nội tình, bọn hắn biết rõ Quản Thanh Hàn vô tội, chỉ là gặp phải tai vạ lây, nhưng vẫn tới quấy rối.
Quân Mạc Tà sát khí đại thịnh.
– Ta biết mục đích thật sự của các ngươi! Các ngươi chẳng qua là vì ta phá hủy Kim Thu Tài Tử Yến, phá hỏng con đường công danh của các ngươi, nên giờ phút này muốn báo thù, ha ha ha… Lão tử nói không sai chứ?
Quân Mạc Tà ánh mắt lạnh như băng.
– Thì đã sao? Quân Mạc Tà, nói tới chuyện này, tội ác của ngươi thật là tày trời!
Bị nói trúng tim đen, các tài tử chẳng những không hổ thẹn, ngược lại còn thấy hợp tình hợp lý. Nhan Phong phẫn nộ nói:
– Quân Mạc Tà, ngươi chỉ một lời liền phá hỏng Văn Tinh Thư Viện nghìn năm lịch sử, phá hỏng con đường làm quan của bao nhiêu học sinh! Ngươi còn chút lương tâm nào không? Ta gian khổ học tập, sớm tối không ngừng, hi vọng duy nhất chính là vì dân vì nước làm chút chuyện, có thể cứu giúp thế gian! Thế nhưng bây giờ lại thành ra tình trạng như vậy, công học tập bao năm vất vả bị hủy hoại hết! Từ nay về sau, tiền đồ đều bị chôn vùi! Chẳng lẽ ngươi không đáng bị trừng phạt? Lương tâm ngươi không cảm thấy hổ thẹn?
– Giờ ngươi còn đi làm điều xằng bậy, lăng nhục tẩu tẩu của mình, gian phu dâm phụ, câu kết làm bậy, tội ác chồng chất! Tiếng xấu vang khắp thiên hạ, đúng là tự gây nghiệt không thể sống! Ngươi nếu còn nửa điểm hổ thẹn thì cũng nên lấy cái chết để tạ tội cùng thiên hạ đi!
– Gian khổ học tập, vì dân vì nước làm chút chuyện? Chỉ bằng các ngươi, một đám tâm thuật bất chính, một đám thư sinh mục nát? Xứng đáng sao? Vì mình oán hận, mù quáng báo thù, liên lụy nữ tử nhu nhược vô tội, bức tử thẳng thừng như thế này cho hả dạ? Chính là cái mà các ngươi gọi là vì dân vì nước sao?
Quân Mạc Tà dè bỉu.
– Nói cho các ngươi biết. Muốn vì nước vì dân làm chút chuyện, trước tiên phải đem lương tâm của mình ra tự kiểm điểm! Tâm bất chính thì cũng chỉ là tham quan mà thôi! Người như vậy, đừng nói là học tập gian khổ mười mấy năm, cho dù học cả đời cũng chỉ là lũ thất phu mà thôi!
Quân Mạc Tà châm biếm nói.
– Đến cả cơm bần hèn các ngươi cũng không xứng mà ăn! Bây giờ ta tốt bụng chỉ cho các ngươi một con đường mưu sinh, sau này chắc chắn các ngươi sẽ giàu to, gia tài bạc vạn…
Hắn đột nhiên cười to một tiếng nói:
– Ta có một vị bằng hữu. Hắn họ Ngô, tên Ngô Sơn, nhưng mọi người thường gọi hắn là "Vân Vũ Vu Sơn". Hắn đối với bọn người các ngươi từng có một câu bình luận, ta trước kia vẫn còn tưởng rằng hắn nói có chút quá đáng, hiện tại mới biết hắn nói thật có đạo lý. Hắn nói: "Dùi đâm cổ, tóc treo xà ngang, không ngại cơm rau dưa, một ngày kia thông suốt, cởi quần ra, vểnh mông lên, có ngay một trăm lượng vào tay!"
Quân Mạc Tà cười ha ha nói tiếp:
– Nói vậy để cho các ngươi biết, con đường của các ngươi vẫn còn rất rộng mở, chỉ cần lột cái mặt nạ "bảo vệ lẽ phải" đang che mắt xuống, sau đó lắp vào da mông, vậy thì tiền tài sẽ từ đó cuồn cuộn chảy ra! Tuy con đường này chưa ai khai phá, nhưng theo ta biết một số nhóm quý tộc ở nhiều quốc gia cũng bắt đầu manh nha trò này rồi. Mà các ngươi lại là những tài tử nổi danh, ai mà không thích chứ? Quả thật là một "thị trường" rộng mở đầy tiềm năng!
– Quân Mạc Tà! Ngươi dám nhục mạ chúng ta?
Mấy vị tài tử lớn phẫn nộ gầm lên:
– Cũng chỉ có kẻ lòng dạ xấu xa dơ bẩn như ngươi mới có thể nghĩ ra được việc này! Nhục mạ nhân sĩ, tội ác tày trời! Ngươi thật là một thứ phôi thai hạ lưu!
– Hạ lưu? Bà nội ngươi! Chẳng lẽ ngươi cho rằng các ngươi là thượng lưu hay sao? Các ngươi dùng thủ đoạn đê tiện này, lợi dụng lòng người lại nói ta hạ lưu?
Quân Mạc Tà đột nhiên tức giận bốc lên.
– Việc này kết thúc tại đây, ta không có nhiều tâm trí để tranh cãi, tin rằng các ngươi cũng đã biết rõ nội tình. Các ngươi không cần phủ nhận. Cho dù các ngươi không biết chính xác, lão tử cũng không có nghĩa vụ phải giải thích! Các ngươi trong mắt ta chỉ là một đám cẩu thí! Chính là một đám bại hoại từ đầu đến chân! Tài tử? Con mẹ nó chứ tử! Một phát bán mông cái gì mà bán mông, liếc mắt một cái liền nhìn ra chỗ dơ bẩn của các ngươi rồi!
Mấy nghìn người đồng thời lớn tiếng huyên náo, chửi rủa tứ phía. Các vị tài tử chửi rủa dùng từ ngữ thô bỉ còn hơn xa kẻ đầu đường xó chợ. Bị Quân Mạc Tà khơi dậy công phẫn, đám người liền tức giận như nước vỡ bờ, khó lòng ngăn lại được!
Trong xe, khuôn mặt Quản Thanh Hàn run rẩy, đầu cúi gằm xuống, mặt giấu vào song chưởng. Hai vai không ngừng run rẩy.
Quân Mạc Tà đột nhiên hét lớn một tiếng, nhảy vọt lên lưng ngựa:
– Các ngươi đã có thể liên lụy đến người vô tội, mà coi là hợp tình hợp lý, vậy thì cũng đừng trách ta tâm ngoan thủ lạt! Các ngươi có thể làm mùng một, chẳng lẽ ta không dám làm mười lăm sao?
Nói xong, Quân Mạc Tà vận khí đan điền, hét lớn một tiếng:
– Dẫn ra!
Trong đám người trong nháy mắt thay đổi. Một đội người vạm vỡ, giống như rẽ sóng trong biển lớn, tách đám người đi tới. Những đám người này đúng là do Quân Mạc Tà phái đi tiếp ứng Bách Lý Lạc Vân – người của Tàn Thiên Đội. Bọn hắn từ vài ngày trước đã lén trở về Thiên Hương theo phân phó của Quân Mạc Tà, chú ý động tĩnh trong thành.
Trong tay bọn họ hiện giờ có ba phụ nhân, hình dáng yểu điệu, khuôn mặt xinh đẹp, nhưng lại tràn ngập sự hoảng sợ tột độ. Trong tay của vài người trong Tàn Thiên Đội lại có kẻ đang dắt theo chó săn, thậm chí có kẻ còn dắt theo heo!
Nhan Phong, Tần Cầu Sĩ cùng Hàn Chí Đông sắc mặt đại biến, nhất tề buột miệng hô lên:
– Nương tử!
Thì ra ba nữ nhân này lại là vợ của bọn hắn.
– Ta không có thời gian để nói đạo lý với các ngươi! Các ngươi không đủ tư cách, cũng không xứng đáng! Ta cũng chán nói với các ngươi cái gọi là "Hạo Nhiên Chính Khí"! Bởi vì các ngươi không xứng để ta bàn luận Hạo Nhiên Chính Khí! Ta cho các ngươi hai lựa chọn!
Quân Mạc Tà từ trên cao nhìn xuống, khóe miệng mang theo nụ cười tàn độc, tựa như chim ưng nhìn bầy thỏ trắng. Ánh mắt lẫn tư thế đều chuyên quyền độc đoán, tràn ngập vô pháp vô thiên, tràn ngập cương quyết tàn độc.
– Lựa chọn thứ nhất…
Quân Mạc Tà giơ một ngón tay:
– Hiện tại lập tức quỳ xuống, hướng ta trịnh trọng xin lỗi, sau đó ta sẽ cho các ngươi mỗi người một công cụ mở đường. Các ngươi cầm nó, một đường hô to: "Quân Tam Công Tử vĩ đại, Quân Tam Công Tử cao thượng, là người tốt nhất, chúng ta hoan nghênh Quân Tam Công Tử trở lại Thiên Hương Thành!"
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: Nhẹ Nhàng Đêm Khuya - Câu Chuyện Tuổi 23