Chương 458: Lộ tẩy!
Văn tiên sinh càng nói, ngữ điệu càng thêm trầm trọng:– Trong số các cao thủ đương thời, ngay cả Lãnh Huyết Chí Tôn Lệ Vô Bi, người được đời công nhận là tàn ác bậc nhất, e rằng cũng không thể sánh bằng Quân Mạc Tà ở phương diện này. Trong mắt hắn, mạng người thật sự quá rẻ mạt! Bệ hạ, Quân Mạc Tà kẻ này cực kỳ nguy hiểm, vượt xa bất cứ ai! Kẻ này sinh ra dường như chỉ để giết chóc mà tồn tại, sự nguy hiểm của hắn ngay cả Sát Thủ Chí Tôn Sở Khấp Hồn cũng khó lòng sánh kịp.
Văn tiên sinh trầm mặc hồi lâu, cảm thấy không còn từ ngữ nào để hình dung, bất giác dừng lời.
Hoàng đế Bệ hạ khẽ rùng mình, trong lòng dâng lên cảm giác ớn lạnh!
Chẳng cần Văn tiên sinh nói rõ hơn, hắn cũng đã hiểu nếu để một kẻ như Quân Mạc Tà nắm được bằng chứng xác thực về việc mình hãm hại phụ thân hắn, hậu quả sẽ khôn lường!
Quân Mạc Tà tuyệt đối sẽ bất chấp tất cả!
Mà hiện giờ, Quân Mạc Tà đang nắm trong tay lực lượng cường đại, bản thân hắn không thể động đến. Cho dù là đột ngột tập kích, cũng không có chút nắm chắc nào! Gia tộc Quân gia, chỉ cần một người tùy tiện thoát ra, đó cũng là cao thủ hàng đầu thế gian hiếm thấy. Thật không muốn ngày ngày lo lắng đề phòng bị một cao thủ như vậy ám sát trả thù, cuộc sống như thế đúng là thê thảm, chỉ riêng áp lực tâm lý thôi cũng đủ khiến người ta thống khổ.
– Huyết Kiếm Đường không thể không bỏ! Không bỏ không được!– Ngoài ra, đối với Quân gia, chỉ có thể chiêu dụ, một mực chiêu dụ, chiêu dụ đến cùng.
Văn tiên sinh đột nhiên mỉm cười nói:– Tin rằng hiện tại Quân gia vẫn chưa có căn cứ xác thực nào. Mọi chuyện vẫn còn có thể cứu vãn, nếu bây giờ Bệ hạ có thể cải thiện quan hệ đôi bên, chuyện này không phải là không thể làm được. Ta nhớ nửa năm trước Quân Chiến Thiên từng tấu lên Bệ hạ xin cho Quân Mạc Tà có thể cưới Linh Mộng công chúa làm vợ?
Ánh mắt Hoàng đế Bệ hạ vẫn nhìn chằm chằm vào ánh hoàng hôn, hít một hơi thật sâu rồi nói:– Không sai, quả đúng là có chuyện này.
Văn tiên sinh mỉm cười:– Nếu vậy, Bệ hạ nên đáp ứng!
Hoàng đế Bệ hạ trầm mặc hồi lâu, thở dài một tiếng, tự hồ vẫn cảm thấy không ổn, đột nhiên cất tiếng hỏi:– Tiên sinh, không biết trong Độn Thế Tiên Cung có thiếu niên tài tuấn nào không?
Văn tiên sinh ngẩn người, sau một lúc lâu mới nói:– Không có. Trong tiên cung tất nhiên có nhiều Thế Ngoại Cao Nhân, nhưng tuổi tác đều đã không còn trẻ, làm sao có thể còn có ý niệm lấy vợ thế tục?
Hoàng đế không cam lòng nói:– Còn Thiếu Cung Chủ thì sao?
– Thiếu Cung Chủ năm nay đã sáu mươi tuổi!Văn tiên sinh cười khổ một tiếng, rồi nói tiếp:– Nhi tử của Thiếu Cung Chủ cũng đã hơn ba mươi tuổi, tôn tử mới năm sáu tuổi. Hơn nữa, cứ cho là Hoàng Thượng có lòng muốn kết thân, thì bên phía Tiên Cung lại chưa chắc nguyện ý cùng Quân gia đối địch. Cao nhân đứng sau Quân gia thực lực bí hiểm, dù là đích thân Cung Chủ ra tay cũng chưa chắc dành được phần thắng.
Hoàng đế rốt cuộc thở dài một tiếng, nói:– Chuyện đến mức này, cũng đành để Quân Mạc Tà được lợi vậy.
Văn tiên sinh cũng thở dài, nói:– Bệ hạ cũng không nên quá lạc quan. Chuyện đã đến nước này, Quân gia có còn đồng ý hay không rất khó nói.
Trong phòng hoàn toàn yên tĩnh, hai người đều không nói thêm lời nào.
Sau một lúc lâu, hai người lại đồng thời thở dài…
***
Tại Độc Cô Thế Gia.
Lão gia tử Độc Cô Tung Hoành hai mắt trợn trừng như chuông đồng, nhìn thấy đứa cháu gái mà mấy tháng trước còn thướt tha mềm mại, nay lại như chim cánh cụt thong thả xuống kiệu, vừa lắc lư cái bụng bầu vừa đi đến, lão gia tử chỉ cảm thấy máu nóng trong người lập tức xông thẳng lên não!
Phía sau, mẫu thân của Độc Cô Tiểu Nghệ "a" lên một tiếng, hoàn toàn không dám tin mà che miệng lại, nước mắt lã chã rơi xuống.
Tất cả mọi người đều trừng mắt há hốc miệng.
Rốt cuộc, lão gia tử cũng lấy lại tinh thần. Tựa như một lão hổ điên cuồng bị nhốt trong lồng, vòng đi vòng lại mấy vòng, rốt cuộc không tìm thấy chỗ nào để trút giận. Bỗng nhiên rống to một tiếng đầy uất ức, hung hăng nhào tới, túm được đứa con trai cùng bảy đứa cháu liền vung tay đánh đập. Tóm được đứa nào đánh đứa đó, không kể đầu hay thân thể, cứ thế mà điên cuồng đánh đập.
Vừa đánh vừa chửi bới ầm ĩ, giọng điệu vô cùng hỗn loạn, cũng không biết rốt cuộc lão ta đang chửi cái gì.
Bảy tên "anh hùng hào kiệt Thượng Trùng Thiên" to lớn như trâu bò đồng thời che đầu ngồi xổm xuống thành một vòng, mông đít chổng cao lên. "Đấy mông đấy, ngài cứ dùng sức mà đánh đi, đừng đánh vào mặt a, tất cả đều dâng hiến cho ngài rồi!"
Đại tướng quân Độc Cô Vô Địch trực tiếp chạy trối chết.
Độc Cô Tiểu Nghệ vội vàng đi đến khuyên giải. Nàng vừa bước tới, lập tức có hiệu quả, mọi người đều e sợ mà tránh xa, không dám chạm vào người nàng dù chỉ nửa điểm. Thấy vậy, Độc Cô Tiểu Nghệ lại càng thêm đắc ý, như một nhân viên cứu hỏa, chạy từ chỗ này đến chỗ kia, cứ như đang chơi trò gì thích thú lắm. Đám phụ nhân phía sau nàng thì hô to gọi nhỏ, kêu nàng nhanh chóng dừng lại.
Ở Độc Cô Thế Gia, việc lão gia tử Độc Cô Tung Hoành nổi giận không phải là chuyện gì hiếm thấy. Độc Cô Tiểu Nghệ sớm đã coi đó là chuyện bình thường.
Nhưng Độc Cô Tiểu Nghệ tự hồ quá đắc ý mà quên mất rằng trên người mình đang buộc một cái gối dày, lại không được buộc chắc chắn. Mảnh vải quấn tuy bền chắc nhưng cũng không chịu nổi những chuyển động mạnh. Có thể chống đỡ đến bây giờ đã là thành công lớn rồi, rốt cuộc cầm cự được một lát thì…
Độc Cô lão phu nhân từ khi đứa cháu gái bước vào đã nhìn chằm chằm không rời mắt!
Từ lúc Độc Cô Tiểu Nghệ bước vào, lão phu nhân đã cảm thấy có chút kỳ lạ. Xem nha đầu kia nào giống đang mang thai, mi thanh mục tú, lưng thẳng chân thon, không giống dáng vẻ đã phá thân, nhưng sao cái bụng lại phình ra như thế? Hơn nữa, mới có vài ngày, cái thai sao có thể to lớn đến như thế?
Suy nghĩ mãi, lão phu nhân vẫn không tìm ra được huyền cơ trong đó. Đang còn nghi hoặc thì bỗng thấy Độc Cô Tiểu Nghệ trong lúc chạy, cái bụng bầu chậm rãi rơi xuống bụng dưới rồi tiếp tục trượt xuống hai đùi.
Lão phu nhân hai mắt trợn tròn!
Độc Cô Tiểu Nghệ dĩ nhiên cũng cảm thấy không ổn, hai tay vội vàng vòng xuống đỡ lấy cái bụng, cũng không dám tiếp tục chạy, lén lút thò đầu quan sát xung quanh.
– Tất cả dừng tay! Còn ra cái thể thống gì nữa!
Độc Cô lão phu nhân đối với chín ông cháu hoàn toàn không có cách nào, trợn mắt phẫn nộ gọi.
– Làm… làm gì? Người ta thân mình nặng nề, không tiện di chuyển đâu.
Độc Cô Tiểu Nghệ chầm chậm ôm bụng vâng lời đi đến, không khỏi có chút chột dạ.
– Con vừa rồi chạy tới chạy lui đâu có chỗ nào không tiện? Để ta nhìn kỹ xem nào!
Độc Cô lão phu nhân một tay cầm tay nàng, một tay hướng lên bụng sờ soạng. Độc Cô Tiểu Nghệ kinh hãi, song chưởng mở ra một trước một sau, cảnh giác hỏi:– Nãi nãi, người định làm gì vậy? Trong này chính là ngoại tôn của người, người cẩn thận một chút đấy nhé!
Còn chưa nói dứt lời, "phốc" một tiếng vang nhỏ, vừa khi Độc Cô Tiểu Nghệ nói đến chữ "ngoại tôn" thì một vật trong váy đã rớt ra, nảy trên mặt đất hai cái rồi lăn đi chưa đến một trượng thì dừng lại. Đó chính là một cái gối, trên mặt còn thêu một con tiểu miêu hoạt bát đáng yêu.
Một cái dây lưng thật dài, một đầu buộc vào cái gối, một đầu vẫn còn treo trên lưng Độc Cô Tiểu Nghệ.
Thứ này vốn đã không ổn định, Độc Cô Tiểu Nghệ lại giật mình bỏ hai tay đang đỡ ra, lập tức lộ tẩy chân tướng.
– Cái này… cái này…
Độc Cô Tiểu Nghệ há hốc miệng, hai bàn tay vặn vào nhau, thần tình quẫn bách, nhăn nhó không nói nên lời. Khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nhất thời đỏ bừng lên.
Chuyện này lập tức khiến tất cả mọi người dừng lại.
Lão gia tử Độc Cô Tung Hoành há hốc miệng, nắm đấm đang vung ra dừng lại giữa chừng, nét mặt già nua lúc xanh lúc trắng.
Độc Cô Vô Địch ngồi dưới đất mà trợn mắt, cả người bụi đất, vẻ mặt cực kỳ đặc sắc.
Độc Cô Trùng ấm ức nhìn ông nội, miệng lầm bầm nói:– Ta đã nói là chuyện này không thể xảy ra mà, nếu chuyện này thật sự xảy ra, ta không thể nào không biết, ta đã nói rồi mà!
– Ngươi đã nói qua à? Ngươi chính là đồ ngốc, ngươi chính là tên đáng ăn đòn!
Lão gia tử Độc Cô Tung Hoành đột nhiên hét to một tiếng như sét đánh. Độc Cô Trùng lập tức ngậm miệng, co rụt cổ lại.
Độc Cô Tung Hoành với nét mặt già nua vặn vẹo, hùng hổ bước về phía Độc Cô Tiểu Nghệ. Tức giận vô cùng nhưng lại nheo mắt cười nói:– Hảo! Hảo! Hảo nha đầu! Lớn rồi dám trêu đùa cả gia gia, giỏi lắm, giỏi lắm!
Hắn hung hăng gật đầu, cũng không biết nói gì cho phải.
– Gia gia… con… con…
Độc Cô Tiểu Nghệ kinh hoảng lùi lại phía sau, nhìn quanh cầu viện. Nhưng hiện tại, tất cả mọi người đều cự tuyệt giúp đỡ.
– Tiểu nha đầu này đúng là vô pháp vô thiên, quả thật cần phải dạy dỗ, thật không ra thể thống gì. Một tiểu thư khuê nữ lại làm ra chuyện như thế này. Lừa gạt người nhà còn chưa nói, lại còn giả bộ mang thai để mọi người đều nhìn thấy.
– Đánh mạnh vào!
Độc Cô Vô Địch nói lên tiếng lòng của mọi người.
– Cứu mạng với!
Độc Cô Tiểu Nghệ nhanh chân bỏ chạy, lão gia tử Độc Cô Tung Hoành bước lên phía trước một bước, dùng sức dẫm lên mảnh vải dưới đất một cái, giống như câu cá, liền lôi Độc Cô Tiểu Nghệ trở lại. Bàn tay vừa lật, "ba ba" hai tiếng thanh thúy vang lên.
Độc Cô Tiểu Nghệ giãy dụa, thét lên chói tai, nước mắt ào ào chảy ra.
Lão gia tử Độc Cô Tung Hoành đánh đập mấy thằng cháu thì không cảm thấy gì, nhưng lúc này mới tát cháu gái hai cái, đã thấy đau lòng, thế nên không nhẫn tâm hạ thủ tiếp.
– Cha, người giao nha đầu ngỗ ngược này cho con.Con hôm nay nhất định không tha cho nha đầu này.
Độc Cô Vô Địch từ mặt đất đứng lên, xoa xoa tay, vẻ mặt dữ tợn:– Dám trêu đùa cả lão tử ta. Đúng là phải dạy dỗ cẩn thận, đáng ăn đòn lắm!
– Nhượng nha đầu này lại cho ngươi á? Tên vương bát đản ngươi mau cút đi cho lão tử!
Độc Cô Tung Hoành vểnh râu quát:– Tiểu Nghệ thân hình mảnh mai há lại có thể để cho ngươi đánh? Còn không mau lui ra, cút qua một bên!
Vẻ mặt Độc Cô Vô Địch lập tức xám như tro. Vừa rồi chính là ngài tát con gái ta hai cái, chẳng lẽ ta không đau lòng sao? Cứ tưởng thay ngài ta có thể đánh nhẹ một chút, vậy mà bây giờ ngài lại bao che cho nó.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Huyền Huyễn: Dị Hoá Võ Đạo