Chương 462: Ngươi gây tàn hại cho bá tánh!
Ba chữ ấy, hắn nói thật chậm rãi, từng chữ từng chữ một, giọng điệu vô cùng bình tĩnh. Tựa hồ hắn đã sớm liệu định được điều này, mọi sự đều đã chuẩn bị sẵn sàng.
Ngoài Quân Mạc Tà ra, chắc chắn không còn ai khác!
— Mai đại nhân quả không hổ danh trí giả một đời, liệu sự như thần vậy.
Thanh âm từ phía sau vẫn thản nhiên như cũ, tựa lời trò chuyện cùng cố nhân, không hề oán hận hay giận dữ, mà tràn đầy kiên nhẫn.
— Lão hủ hổ thẹn, sao dám nhận là trí giả, đâu có liệu sự như thần. Chẳng qua là Quân công tử đã thông tri cho lão hủ, nên đêm nay lão hủ không ngủ, chỉ để đợi thời khắc này, nghênh đón Quân công tử đại giá quang lâm.
Rốt cục, Mai Cao Tiết cũng xoay người lại, nét mặt già nua vẫn mang vẻ bình tĩnh. Nhưng khi nhìn thấy thiếu niên đối diện, trong mắt ông chợt lóe lên một tia kính ý.
Đây chính là kẻ trong ấn tượng của ông, một tên vô dụng quần là áo lụa ư?
Trước mặt hắn là một thiếu niên anh tuấn, thân khoác tuyết trắng, tựa đạp gió mà đến. Trong bóng đêm mờ ảo, hắn như tiên nhân không nhiễm bụi trần, từ Cửu Thiên giáng xuống nhân gian.
Thiếu niên ấy cao ngạo hơn tuyết, tao nhã tựa gió, đang khẽ mỉm cười. Nụ cười tỏa ra hàn phong lạnh lẽo, còn rét buốt thấu xương hơn cả gió lạnh tháng Mười Một.
Thiếu niên tao nhã kia không mang theo bất kỳ binh khí nào, chuôi Kinh Thiên Thần Kiếm đồn đại cũng không đeo bên người. Thế nhưng, trên thân hắn lại tỏa ra một cỗ phong mang sắc bén, khiến Mai Cao Tiết cảm thấy thiếu niên trước mắt này chính là một tuyệt thế thần binh hung sát khát máu đến cực độ!
Người tới, chính là Quân Mạc Tà!
Tên công tử quần là áo lụa ngày xưa ấy, hôm nay vừa bộc lộ tài năng, đã có khí phách kiêu hùng mãnh liệt đến nhường này!
Quân Mạc Tà khẽ cười, trong mắt không hề có chút oán hận nào. Hắn chầm chậm bước tới cạnh bàn đá, tự rót cho mình một chén rượu, nâng chén nói:
— Mai đại nhân, trước khi hỏi nguyên do, ta mời ngài một ly.
— Bằng vào phần trấn tĩnh này của ngài, cũng nên uống cạn một chén lớn. Chỉ đáng tiếc rượu này quá kém, khó sánh với rượu ngon Quý Tộc đường. Ngọc có tỳ vết, thật đáng tiếc!
Mai Cao Tiết cười ha hả, nâng chén uống một hơi cạn sạch. Thân hình gầy yếu tựa hồ đột nhiên đứng thẳng, chậm rãi bước về phía Quân Mạc Tà, nói:
— Rượu cũng chỉ là rượu mà thôi, Quân công tử để tâm làm gì? Việc ngày hôm nay đã là tên trên dây cung, tại sao trong lòng công tử vẫn còn nghi vấn? Chuyện đến nước này, lão phu cũng chẳng còn gì để nói.
— Chỉ là, ta muốn hỏi công tử một câu, đây có phải nơi đầu tiên công tử đến?
— À! Ta mới từ phủ Khổng đại nhân tới đây.
Quân Mạc Tà thuận miệng trả lời.
— Nói vậy chắc Khổng đại nhân đã quy tiên rồi chứ?
Mai Cao Tiết cười lạnh một tiếng hỏi.
— Không sai, Khổng đại nhân tính tình cực kỳ kiên cường, lại bướng bỉnh cố chấp, không chịu hợp tác. Bởi vậy, ta đành phải cắn răng, vạn phần không đành lòng tiễn ông ta một đoạn tới Hoàng Tuyền. Giờ này chắc đang vui vẻ tản bộ dưới đó rồi, ha ha, cũng không chừng hắn ngại trên đường tĩnh mịch mà vẫn lưu lại chờ người nào đó cũng nên!
— Ha ha, không sai không sai. Hai lão già chúng ta cả đời gắn bó, lão phu tất nhiên sẽ đi theo hắn rồi! Nhưng trước khi đi, ta thật có hứng thú muốn biết, rốt cuộc là chuyện gì khiến một bậc tuyệt thế đại tài như Quân công tử lại nghi ngờ mãi không thôi?
Khi Mai Cao Tiết nói đến câu "tuyệt thế đại tài", giọng nói có pha chút cười nhạo.
Lão nho sinh hủ lậu này, đang đối mặt với sinh tử mà biểu hiện vẫn hết sức ung dung tiêu sái!
— Vấn đề thứ nhất: Tại sao Mai đại nhân lại biết hôm nay ta nhất định sẽ đến? Ta nhớ là chưa từng phái người thông báo mà!
Quân Mạc Tà cũng không thèm để ý, vẫn mân mê chiếc chén không trên tay. Hai mắt hắn tập trung vào chiếc chén, tựa hồ đối với chiếc chén rượu bình thường này vô cùng hứng thú, không hề liếc mắt nhìn Mai Cao Tiết một lần nào.
— Hôm nay, Quân công tử trước mặt mọi người lăng nhục ba đệ tử của ta, còn bắt bọn họ nhục mạ lão phu. Lão phu liền biết ngươi nhất định sẽ đến, nhất định giải quyết ân oán này trong đêm nay!
Mai Cao Tiết cười ha hả nói tiếp:
— Ngươi đã làm mọi chuyện đến mức tận cùng! Ta và ngươi đã không còn đường lui nữa rồi. Nếu hôm nay ngươi không đến, ngày mai lão phu dù có phải liều chết, cho dù không động được tới Quân gia ngươi, nhưng những thuộc hạ của Quân gia, lão phu mười phần nắm chắc sẽ có một đám gặp tai ương. Những người đó, ta đã nắm chắc trong lòng bàn tay. Bằng vào trí tuệ của công tử, chắc hẳn cũng biết điều này. Ngay cả khi công tử không quan tâm đến sinh tử của bọn họ, thì Quân Chiến Thiên, Quân Vô Ý nhất định sẽ để ý.
— Nói không sai.
Quân Mạc Tà chậm rãi gật đầu.
— Mặc dù không sai, nhưng đó không phải nguyên nhân chủ yếu. Tại hạ thật muốn biết Mai đại nhân có thể biết được bao nhiêu!
— Việc hôm nay cho thấy Quân gia đã hoàn toàn không hề úy kỵ vương quyền. Nếu đã như vậy, cho dù ngày mai lão phu có bẩm tấu lên Hoàng Thượng cũng chẳng có ý nghĩa gì. Nhưng chắc chắn chuyện này sẽ giáng cho Quân gia một đả kích không nhỏ, dù không thể giết các ngươi cũng buộc các ngươi phải trả giá!
Hắn cười ha hả nói tiếp:
— Lão phu tuy là văn thần, nhưng lại có năng lực giết người không thấy máu. Mà văn thần chúng ta đã thâm căn cố đế, chiếm cứ hơn nửa triều đình Thiên Hương, cho dù ngươi có vũ lực mạnh mẽ cũng không ngăn cản được. Bởi vậy, biện pháp tốt nhất của ngươi hiện giờ chính là động thủ ngay tối nay!
— Hơn nữa, công tử thiếu niên đắc chí, tài năng bộc lộ, Quân gia như ưng non giương cánh chính đang cần một đối tượng để lập uy. Mà lão phu cùng Khổng Lệnh Dương không thể nghi ngờ, chính là đối tượng lập uy tốt nhất. Lại nói, trước đây ta cùng công tử tuy ít tiếp xúc, nhưng lại hiểu biết về công tử không hề ít. Công tử làm việc có vẻ càn quấy bá đạo, thậm chí hoang đường vô lý, nhưng nghĩ lại mọi chuyện đều liên quan đến nhau, bố cục sâu xa. Bây giờ công tử đã dám đến, tất nhiên là vạn phần nắm chắc. Mai mỗ mặc dù có vài tên tử sĩ, nhưng há có thể là đối thủ của công tử? Như vậy, chỉ sợ ngay cả cơ hội nói chuyện phiếm với công tử cũng không có.
Mai Cao Tiết cười cười nói tiếp:
— Lão phu chỉ là một thư sinh trói gà không chặt, chưa bao giờ tu luyện võ giả, Huyền Khí, cũng không biết Thiên Huyền hay Thần Huyền cao thấp. Nhưng lão phu vẫn biết, ta không phải đối thủ của Quân gia. Mà nếu lão phu một mình ở trong này, công tử chắc chắn sẽ yêu cầu ta nói chuyện.
— Cứ tưởng Mai đại nhân chỉ là một kẻ hủ nho, giờ đây xem ra tiên sinh đúng là một đại trí giả!
Quân Mạc Tà cười ha hả, lại rót hai chén rượu, nói:
— Vì những lời vừa rồi của tiên sinh, Mạc Tà xin mời ngài một ly nữa.
Mai Cao Tiết sắc mặt bình thản, uống cạn chén rượu.
— Vấn đề thứ ba: Quân Mạc Tà ta cho dù có hành vi không đứng đắn đến mức nào, cũng là chuyện của một mình ta, chuyện của Quân gia đâu có liên quan gì đến ngài? Hơn nữa, các ngài cũng biết rõ chân tướng của chuyện này, vì sao cứ đem tất cả tội lỗi đổ lên đầu ta? Cứ nhất định phải đẩy ta vào chỗ chết?
— Vấn đề này, Quân Mạc Tà ta thực sự khó hiểu. Đạo đức của một cá nhân đối với vận mệnh của Thiên Hương Đế Quốc đâu có quan hệ gì? Tại sao nhất định gán mấy tội danh đó cho ta, chọc giận Quân gia ta, tự mình tìm đến họa sát thân, rốt cuộc là vì sao? Nếu nói làm như vậy thật sự là vì bá tánh trăm họ, vậy trước kia ta đâu có lương thiện gì, sao không thấy các ngươi vì người trong thiên hạ mà ra mặt? Xin tiên sinh vui lòng cho ta một lời giải thích.
— Trận phân tranh này do công tử kết thúc, cũng xuất phát từ công tử mà ra. Quân Chiến Thiên, Quân đại nhân tuy có chút thù oán với chúng ta, nhưng lão phu cũng không đến mức không thể chấp nhận Quân gia tồn tại. Hơn nữa, Quân lão đại nhân thật sự là một hảo hán tử vì nước vì dân, Quân Vô Ý cũng vậy. Tuy hai bên chính kiến bất đồng, lão phu đối với phụ tử hai người ngoài mặt tranh đấu nhưng trong lòng thực sự rất kính nể. Nếu là vì hai người đó, lão phu không những không buộc tội, ngược lại còn hết sức bảo vệ. Sở dĩ phát sinh chuyện như vậy, chính là bởi vì ngươi!
Mai Cao Tiết thoáng nở một nụ cười lạnh, nói:
— Bởi vì ngươi, căn bản chính là loại người không để chúng sinh vào mắt, ngươi chính là kẻ coi thường cả thiên hạ! Quân Mạc Tà, điểm này lão phu quyết không nhìn lầm ngươi. Nói đến cũng buồn cười, loại người như công tử lại đúng là tri kỷ của lão phu. Một người như vậy, một khi kế thừa thế lực khổng lồ của Quân gia, nhất định sẽ là tai họa vô cùng. Cho dù có lật nhào cả Thiên Hương Quốc, lão phu cũng rất tin tưởng không hề nghi ngờ! Bởi vậy, nếu ngươi đã bắt đầu bộc lộ tài năng thì chính là mầm mống nguy hiểm, nhất định phải kịp thời tiêu diệt. Nếu không, cả Thiên Hương Quốc sẽ bị hủy trong tay ngươi. Trước mắt là Thiên Hương, sau đó ngươi nhất định sẽ đem tai họa cho cả thiên hạ này!
Trong lời nói của Mai Cao Tiết, không thể nghi ngờ là ẩn chứa thâm ý. Thế nhưng, Quân Mạc Tà không muốn hỏi tiếp. Hắn thầm đoán Mai Cao Tiết có thể biết nội tình gì đó, nhưng hiện tại cũng không phải thời cơ tốt để báo thù. Một khi thời cơ tới, căn bản không cần chứng cớ gì cả.
***
**Dị Thế Tà Quân**Tác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: Vợ Xâm Hình, Hổ Báo, Nhưng Rất Chung Tình