Chương 469: Kết quả của việc ép giảm phì
Chẳng lẽ Độc Cô Thế Gia vội vàng tìm mình là để bàn bạc hôn sự của Độc Cô Tiểu Nghệ? Đây là điều duy nhất Quân Mạc Tà có thể nghĩ tới. Nếu đúng vì chuyện này, một khi họ đưa ra hôn ước, hắn nên làm thế nào đây?
Thư mời ngôn ngữ vô cùng cô đọng, lời ít ý nhiều, tổng cộng chỉ vỏn vẹn một câu: "Xin mời Quân Mạc Tà tới Độc Cô phủ gặp mặt." Lạc khoản chính là: Độc Cô Tung Hoành.
Nét chữ thô to, có phần khó coi, song nút bút lại khí thế như giương cung tuốt kiếm. Hào khí phóng khoáng không chút câu thúc, đúng là thư tay của chính Độc Cô Tung Hoành lão gia tử.
Một tấm thiệp mời vô cùng giản dị này, lại thể hiện rõ Độc Cô gia vừa xem trọng vừa phẫn nộ đối với cuộc gặp gỡ này.
Nói xem trọng là vì Độc Cô Tung Hoành đích thân lạc khoản. Chỉ riêng điểm này cũng đủ thấy rõ. Nhưng việc dùng từ ngữ ngắn ngủi, vỏn vẹn trong vài chữ, chỉ một lời liền mời tới, lại cho thấy cuộc gặp mặt này cực kỳ bất đắc dĩ và không cam tâm.
Đại thiếu âm thầm tính toán, e rằng ngoài việc bàn bạc hôn sự của mình cùng tiểu nha đầu ra, Độc Cô Thế Gia còn muốn xác định rõ danh phận của nàng. Dù sao tiểu nha đầu ngày đó cũng là trước mặt công chúng, bụng mang dạ chửa về nhà, đây đâu phải chuyện đùa. Tuy rằng người tinh ý có thể nhìn ra ngay, mang thai hai ba tháng sao bụng có thể to đến vậy? Nhưng bất kể sự thật là như thế nào, danh tiết của tiểu nha đầu cũng đã hoàn toàn bị hủy hoại, mà điều này cũng chính là điểm khiến Quân Mạc Tà cảm động.
Thật ra mà nói, Quân gia và Độc Cô gia vốn là môn đăng hộ đối, lại là chỗ quen thân lâu năm. Tuy nhiên, Độc Cô Thế Gia nhất định sẽ không để con gái duy nhất của mình làm thiếp người khác, mặc dù trong lòng họ biết rõ tiểu nha đầu căn bản vẫn là thân xử nữ, và đại thiếu hiện tại chỉ có duy nhất một nữ nhân là Quản Thanh Hàn. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ sẽ chấp nhận.
Xác lập địa vị cho tiểu nha đầu quả thực rất quan trọng, rất mấu chốt. Nói không dễ nghe thì Quản Thanh Hàn mặc dù đã dùng trinh tiết của mình để cứu đại thiếu, nhưng suy cho cùng, nàng vẫn từng là chị dâu của hắn. Rốt cuộc vẫn có điểm chướng ngại. Ngay cả khi đại thiếu chân chính cưới vợ, thân phận vi diệu của Quản Thanh Hàn cũng sẽ không cho phép nàng trở thành chính thê của Quân Mạc Tà. Tiểu nha đầu lại xưa nay thân thiết với Quản Thanh Hàn, nếu để tiểu nha đầu làm chính thê, Quản Thanh Hàn làm tiểu thiếp, cũng là điều tốt cho tất cả mọi người!
Quân Mạc Tà nhíu mày, đây có lẽ chính là nguyên nhân Độc Cô Thế Gia vội vã tìm mình.
Chưa nói đến việc khác, Độc Cô lão gia tử có lẽ đã tìm nhầm đối tượng rồi. Vì sao lão nhân gia ông ta không tìm Quân Chiến Thiên lão gia tử, mà lại đi tìm ta, Quân Mạc Tà? Quân gia dù sao cũng do Quân Chiến Thiên đứng đầu. Hơn nữa, việc hôn nhân đại sự như thế này, đáng lẽ phải do Quân lão gia tử đích thân ra mặt mới phải.
Hơn nữa, cấp bậc của Quân Mạc Tà vẫn chưa đủ để Độc Cô Tung Hoành lão gia tử đích thân gặp mặt.
Cho dù hiện giờ đại thiếu có gây náo động thế nào, có chiến tích ngang tàng ra sao, thì về mặt lễ nghi, hắn vẫn chưa đủ tư cách!
Điều này không liên quan gì đến thực lực bản thân. Đây là về mặt đạo lý đối nhân xử thế. Dù đại thiếu là người của hai thế giới, thì về mặt đối nhân xử thế, hắn vẫn chỉ là một mao đầu tiểu tử. Những nhân sinh đại sự thế này, hắn thật sự không thông thạo chút nào!
Quân Mạc Tà cầm tấm thiệp mời, thực sự có chút dở khóc dở cười.
Quân Chiến Thiên lão gia tử sau khi biết, vẻ mặt không tin, bĩu môi, chẳng thèm ngó tới mà nói:
- Việc nhỏ này có gì đáng ngạc nhiên? Chẳng qua là Độc Cô Tung Hoành lão già kia bị 'cọp mẹ' rống lên nên không thể không làm mà thôi. Ta đoán là 'cọp mẹ' trong nhà hắn muốn đích thân gặp ngươi, còn lão già Độc Cô Tung Hoành thì không dám không gọi ngươi, dù có chút không cam tâm. Chỉ vậy thôi. Ngày thường ta thấy tiểu tử ngươi to gan lớn mật, sao hôm nay lại sợ đầu sợ đuôi như thế? Hừ, mau biến ra ngoài cho ta, đừng có quấy rầy lão phu tu luyện!
Không thể không nói, Quân lão gia tử và Độc Cô Tung Hoành quen biết cả đời, hiểu biết về nhau đã đạt tới mức thông thấu. Chỉ cần suy nghĩ vừa chuyển, lão liền đoán ra toàn bộ sự tình về tấm thiệp mời này.
Sự phỏng đoán lần này thậm chí không phải là gần đúng sự thật, mà là hoàn toàn ăn khớp!
Lão gia tử câu trước câu sau liền thẳng thừng đuổi cháu mình ra ngoài. Còn mình thì tiếp tục nhập định, tìm hiểu con đường tu luyện mênh mông vô tận. Khó có được cơ hội đột phá như vậy, cần phải tận dụng thời gian ngắn nhất để ổn định cảnh giới mới đạt được.
Quân Mạc Tà cười khổ trong lòng, bỗng nhiên phát hiện trên bàn sách của Quân lão gia tử có một chồng giấy rất dày, đều đã được mở ra. Hiển nhiên, tất cả đều là mật báo do phi ưng truyền về.
Trên tờ giấy viết: "Trong Tây Đô, các huyện lệnh bị giết chết trong gia phủ, kẻ bị hoài nghi chính là sát thủ Lưu Vân." Hung thủ chỉ để lại một câu thơ:"Thiện ác chung hữu báoThiên lý bất khả trầmNhược tầm sát nhân thủThiên ngoại vấn Lưu Vân."Đại ý là: Thiện ác cuối cùng đều có báo ứng, thiên lý sẽ không tha, muốn tìm kẻ giết người thì hãy hỏi Lưu Vân.
Phía dưới là hai chữ hồi âm của Quân Chiến Thiên: "Tốc tra!"
Nội dung các tờ tiếp theo, đại ý cũng tương tự. Quân Mạc Tà đếm thử một chút, vừa đúng năm mươi tờ. Không thừa không thiếu một tờ nào. Đúng là năm mươi tờ thông báo về việc năm mươi người bị Bách Lý Lạc Vân giết chết!
Quân Mạc Tà không khỏi thở dài một tiếng. Hệ thống tình báo hiệu quả và xuất sắc đến mức đó quả thật khiến người khác phải lè lưỡi! Bách Lý Lạc Vân vừa mới tới Thiên Hương, vậy mà toàn bộ thông báo đã về tới đây. Hơn nữa, nhìn qua là biết lão gia tử đã xem qua, điều này cho thấy, những tin tức tình báo này thậm chí còn về tới đây sớm hơn cả Bách Lý Lạc Vân!
Chỉ tiếc rằng, cơ cấu tình báo này mặc dù do Quân gia trực tiếp khống chế, nhưng chủ nhân chân chính của nó lại là Thiên Hương Đế Quốc chứ không phải lực lượng riêng của Quân gia. Nếu chẳng may có một ngày tổ chức này tan rã, những tin tình báo của nó chẳng những không hề hữu dụng, mà ngược lại sẽ trở thành một phiền toái lớn.
Quân Mạc Tà nhíu mày, xếp các tờ tin tức lại như cũ rồi chậm rãi bước ra. Vừa ra tới cửa chính, hắn liền thấy một tên thủ vệ vội vàng chạy tới, theo sau là một tên đại mập mạp kỳ quái.
Quân Mạc Tà chấn động, hắn hầu như không nhận ra người này lại chính là Đường Nguyên. Mới ba tháng không gặp, tên huynh đệ này không ngờ lại có thể mập đến mức độ này! Không chỉ mập lên một chút, mà chính là mập lên vài lần.
Vốn dĩ Đường Nguyên chỉ là một hình tròn, nhưng giờ lại biến thành hình tam giác! Cái đầu cực đại của hắn lúc này rõ ràng chỉ là một đỉnh nhọn, sau đó hai bên to dần xuống dưới...
- Tam thiếu!
Đường Nguyên vừa thấy Quân Mạc Tà, lập tức kêu to một tiếng, hưng phấn lao tới. Miệng thở hổn hển, muốn cho hắn một cái ôm.
- Dừng lại!
Quân Mạc Tà hoảng sợ:
- Ngươi sao vậy? Sao lại mập lên nhiều đến thế?
Hắn đánh giá một lượt từ trên xuống dưới, lông mày nhăn lại:
- Trước kia còn có thể nhìn rõ hai chân ngươi. Hiện tại ngay cả chân cũng không nhìn thấy nữa rồi...
- Khụ khụ, đừng nói nữa!
Đường Nguyên vẻ mặt vẫn còn sợ hãi khi nghĩ lại.
- Trong khoảng thời gian này huynh đệ ta khổ lắm. Ta bị ép buộc giảm béo suốt.
- Cái gì? Ép buộc giảm béo ư?
Quân Mạc Tà rốt cục kinh hãi kêu lên:
- Bắt buộc giảm béo kiểu gì mà còn có thể khiến ngươi từ khoảng ba trăm cân "giảm" tới hơn bốn trăm cân?
- Sai!
Đường Nguyên nghiêm túc nói, chỉ để chứng minh lời nói của Quân Mạc Tà là sai:
- Nếu chỉ hơn bốn trăm cân thì ta đâu cần buồn bực đến thế. Lần này là từ ba trăm sáu mươi cân một đường "giảm" cho tới bây giờ là năm trăm hai mươi bốn cân!
- Ta xxx!
Quân Mạc Tà há hốc mồm không khép lại được. Nửa ngày sau mới kêu lên:
- Ba tháng từ ba trăm sáu mươi cân lên tới năm trăm hai mươi bốn cân? Ước chừng tăng một trăm sáu mươi cân! Mẹ nó, dù có dùng thuốc tăng trọng cho heo ăn thì cũng không tăng nhiều như vậy trong ba tháng được!
- Cho heo ăn?
Đường Nguyên bực mình nói:
- Ta đây là do nguyên nhân đặc thù.
- Nguyên nhân đặc thù gì? Chẳng lẽ là...
Quân Mạc Tà chớp mắt. Không thể không nói, hình thể của Đường bàn tử hiện tại, đã không thể dùng từ "béo", "mập" để hình dung, mà phải dùng từ "khủng khiếp"!
- Trong khoảng thời gian này, là do Tiểu Mỹ mỗi ngày ép ta giảm béo.
Đường Nguyên khóc không ra nước mắt:
- Sáng sớm mỗi ngày nàng đều cầm roi gọi ta thức dậy rèn luyện chạy bộ, không có việc gì liền giục ta ra ngoài hoạt động. Trong nhà không ai bênh vực ta, tất cả đều hùa theo nàng ép buộc ta. Mạng ta cứ thế này thật khổ sở quá! Cho dù là ở Quý Tộc Đường, cũng có người đi theo giám sát.
- Ta vẫn chưa hiểu, điều đó hẳn là thích hợp để giảm béo chứ. Đó chính là thủ đoạn bình thường nhưng hiệu quả, tại sao ngươi lại...
Quân Mạc Tà càng không thể hiểu nổi.
- Đại ca à, hoạt động là hoạt động, nhưng sau khi hoạt động ta sẽ đói! Rất đói!
Đường Nguyên nghiến răng nghiến lợi kêu lên:
- Cứ vận động là ta sẽ đói! Vốn dĩ trước khi giảm béo mỗi ngày ăn ba bữa cơm, mỗi bữa ăn sáu cái bánh bao. Nhưng hiện tại là một ngày ăn chín bữa! Mỗi bữa là mười cái bánh bao... Còn chưa kể bữa ăn khuya nữa!
Thân hình Quân Mạc Tà khẽ run lên, thiếu chút nữa ngã sấp xuống, mặt toát mồ hôi. Hắn là thứ người gì đây chứ? Trong truyền thuyết Tịnh Đàn sứ giả hình như cũng không hơn hắn được nhỉ? (Tịnh Đàn sứ giả là Trư Bát Giới.)
- Đúng là 'béo là đúng'!
Quân Mạc Tà gật đầu liên tục, vẻ mặt than thở:
- Chẳng trách trong vỏn vẹn ba tháng lại xuất hiện kỳ tích như thế này. Quả nhiên là có nguyên nhân cường đại đến vậy! Không mập mới là lạ.
- Còn không phải sao!
Đường Nguyên thở phù phù, vỗ vỗ bụng:
- Trước kia còn có thể ôm được bụng mình, hiện tại thì không thể ôm nổi nữa rồi...
- Xem ra vẫn còn cần phải rèn luyện thêm một bước.
Quân Mạc Tà vẻ mặt than thở.
- Còn cần rèn luyện ư? Còn rèn luyện nữa ta sẽ đột phá sáu trăm cân đó!
Đường Nguyên tức giận trừng mắt nhìn hắn, rồi lại hưng phấn kêu lên:
- Tuy nhiên Tam thiếu à, chúng ta đã chân chân chính chính tạo nên một kỳ tích rồi! Ba tháng nay, thuốc của ngươi, từng viên từng viên đều bán với giá trên trời! Hơn nữa, trước mắt giá còn đang không ngừng tăng lên. Mấy bình thuốc ngươi để lại cho ta, hiện tại đã biến thành hơn chín trăm triệu lượng bạc. Hơn nữa, số tiền đó đều là của Quý Tộc Đường, không hề có phần của Tiểu Vương gia, phần của hắn sớm đã bị hắn tặng hết rồi...
- Gì cơ? Chín trăm triệu! Chín Ức?
Quân Mạc Tà hoàn toàn bị con số khổng lồ này làm cho chấn động. Đại thiếu không phải chưa từng thấy nhiều tiền, trước đây tuy biết số thuốc kia ở thế giới này tất nhiên sẽ rất dễ bán, nhưng không hề nghĩ rằng có thể bán được giá cao đến vậy!
Số thuốc đó, giờ ta tùy tay có thể luyện ra tám bình, mười bình. Nói như vậy, chỉ cần ngón tay ta khẽ động, là có thể kiếm được trên ức lượng bạc? Thế giới này cũng mẹ nó thật điên cuồng rồi. Khoa trương đến mức này sao?
- Còn số thuốc ngươi vừa mới đưa tới kia, Diệp Cốt Đan đó, trước mắt ta còn chưa đem ra đấu giá.
Đường Nguyên thần thần bí bí đưa ngón tay lên:
- Tam thiếu, đây chính là thứ tốt đó. Ngươi thật sự xác định là muốn đem ra đấu giá ư?
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Huyền Huyễn: [Dịch] Tiên Tử Xin Nghe Ta Giải Thích