Chương 471: Dạ Cô Hàn đốn ngộ

- Chắc chắn chứ?Quân Mạc Tà hung hăng trừng mắt, nói:- Đừng tưởng tiểu tử ngươi kiếm lời giữa chừng mà ta không hề hay biết, đây chỉ là một cú răn đe nho nhỏ! Một lọ một trăm viên, giá đấu cơ bản đã là một trăm vạn lượng bạc mỗi viên, vậy mà ngươi lại dùng hết cả năm mươi viên. Tính gấp đôi e rằng còn là nhẹ! Ngươi phải ngoan ngoãn nôn ra một trăm triệu lượng bạc cho lão tử!

Phốc một tiếng, Đường Nguyên ngửa mặt lên trời, miệng sùi bọt mép, toàn thân co giật.

Quân Mạc Tà không thèm để ý, nói:- Ta đếm tới ba, nếu ngươi không đứng lên, ta sẽ ra tay đó! Chỉ cần ngươi nộp đủ bạc, cho dù có ngất đi lâu đến mấy cũng không sao.

Lần này Quân Mạc Tà còn chưa kịp đếm dứt lời, Đường Nguyên đã vô cùng linh hoạt nhảy dựng lên, nói:- Không cần Tam thiếu phải phiền phức đến thế, ta nộp là được chứ gì? Tam thiếu, ngươi thật là tàn nhẫn a, vừa mở miệng đã đòi một trăm triệu! Ta tổng cộng cũng chỉ có chưa tới ba trăm triệu thôi.

Hắn nhe răng nhếch miệng, phẫn nộ nói, rồi chợt Đường Nguyên cảm thấy mình đã lỡ lời.- Gì? Ba trăm triệu ư? Mẹ kiếp, Đường Nguyên ngươi thật đúng là kiêu căng quá nhỉ, ngươi đã ăn cho no bụng rồi sao! Mẹ kiếp nhà ngươi! Ngươi lại có thể một mình nuốt chửng ba trăm triệu! Hiện tại ta cho ngươi hai lựa chọn: thứ nhất, đem ba trăm triệu ngươi đã tham ô nôn sạch ra. Thứ hai, buổi tối theo ta tới Độc Cô thế gia!Quân Mạc Tà hung dữ như muốn ăn tươi nuốt sống người khác nói.

Nếu dựa theo cổ phần của tên gia hỏa này, hắn giữ hai phần cổ phần, thì không thể có được số bạc lớn đến thế. Đường Nguyên chỉ có khoảng một trăm lẻ tám triệu là cùng, Quân Mạc Tà không ngờ tên mập mạp này lại dám lén lút bỏ túi tới ba trăm triệu. Phóng mắt nhìn khắp Thiên Hương đế quốc, cũng chưa chắc đã có mấy người sở hữu tài sản khủng bố đến vậy. Mập mạp thoáng cái phải bỏ ra số tiền này, quả thực là cực kỳ khó chịu.

- Còn không mau chọn? Chúng ta một đời là huynh đệ, tự nhiên ngươi ở đâu ta sẽ theo đó. Cho dù là vào đầm rồng hang hổ, huynh đệ cũng **nghĩa bất dung từ**! Không phải chỉ là một Độc Cô thế gia sao? Ta đi! Ân... Khoan đã? Độc Cô thế gia?Đường Nguyên dõng dạc vỗ ngực, vội vàng hứa hẹn. Thế nhưng chưa nói hết lời đã chợt nhận ra mấy chữ "Độc Cô thế gia", khiến hắn không khỏi toàn thân run rẩy, đau khổ nói:- Tam thiếu à, không phải huynh đệ **bất trượng nghĩa**, nhưng thực sự tối nay ta có chút việc nhất định phải làm.- Thật sao? Ta tin tưởng ngươi có thể **tùy cơ ứng biến**! Cũng tin tưởng ngươi nhất định sẽ theo ta giúp sức.Quân Mạc Tà ha hả cười nói.- Thật sự mà, thật sự không thể đi được.Mập mạp thấy hắn cười cười, còn tưởng có thể xoay chuyển tình thế.- Ngươi đã có chuyện, vậy ta không ép buộc. Mau đưa ra đây ba trăm triệu đi!Quân Mạc Tà duỗi ba ngón tay ra.- Đại ca ơi, chuyện của ta cũng chẳng quan trọng gì mấy, đi tới Độc Cô gia mới là chính sự lớn, ta có thể không đi sao! Ta cầu còn chẳng được ấy chứ! Lão tử sẽ đem một thân thịt béo này bán cho Độc Cô thế gia, chẳng lẽ bọn họ thực sự dám nuốt sao!Đường Nguyên làm ra vẻ hùng hồn bi tráng.- Vậy thì được. Nhìn ngươi nói chuyện mà ta còn giật mình, suýt chút nữa đã tưởng ngươi muốn đi hi sinh chứ.Quân Mạc Tà vỗ tay cười nói:- Đã vậy, một trăm triệu lượng bạc kia...Đường Nguyên lập tức chấn động, nếu như Quân Mạc Tà một chuyến tới Độc Cô thế gia mà chịu bỏ qua một trăm triệu này thì thật quá tốt. Như vậy, cho dù tới Độc Cô gia bị ngược đãi cũng đáng.

Trong lòng hắn đầy mong chờ nhìn Quân Mạc Tà, chỉ nghe Quân đại thiếu nói:- Vậy thì ngày mai trả lại cũng được, ta nghĩ Độc Cô thế gia chưa chắc đã cần khối thịt béo nhà ngươi đâu.Đường Nguyên "rầm" một tiếng, hung hăng nuốt khan từng ngụm nước bọt.

Mắt thấy thời gian còn sớm, Quân Mạc Tà liền đem Đường Nguyên **an bài** vào tiểu viện của mình, để hắn đi nói chuyện phiếm với Dạ Cô Hàn, sau đó mình sẽ lẻn đi.

Bởi vì cùng Dạ Cô Hàn nói chuyện phiếm thực sự là một chuyện thống khổ. Bởi vì tên gia hỏa này cho tới bây giờ đều tự mình độc thoại, căn bản không quan tâm người có nghe hay không, hắn chỉ chuyên tâm mà nói. Thế nhưng đối với mập mạp mà nói, nếu như rời đi, Dạ Cô Hàn sẽ mất hứng mà trừng mắt chửi ầm lên. Đừng xem hắn là người tàn phế, thế nhưng mắng người lại rất có khí thế.

Cho nên hôm nay Quân Mạc Tà đem Đường Nguyên đẩy tới đây. Đường mập mạp mới đầu rất hưng phấn, Dạ Cô Hàn chính là một kẻ **si tình** trong truyền thuyết mà đám thiếu niên rất ngưỡng mộ a! Sự chấp nhất, thâm tình của Dạ Cô Hàn, cùng với truyền kỳ của Dạ Cô Hàn. Thế nhưng chưa tới năm phút, Đường Nguyên liền hối hận.

Dạ Cô Hàn rõ ràng chỉ đắm chìm trong thế giới riêng của mình, mỗi lần kể đều kể từ đầu chí cuối. Hắn căn bản không quan tâm người có nghe hay không, hắn chỉ chuyên tâm mà nói. Thế nhưng đối với mập mạp mà nói, nếu như rời đi, Dạ Cô Hàn sẽ mất hứng mà trừng mắt chửi ầm lên. Đừng xem hắn là người tàn phế, thế nhưng mắng người lại rất có khí thế.

Đường Nguyên triệt để khóc không ra nước mắt, lão tử thà trả giá một trăm triệu lượng bạc trắng, sau đó còn đáp ứng Tam thiếu xông pha Độc Cô thế gia là một chuyện ác mộng, cũng không nguyện ý ngồi nói chuyện với một kẻ điên. Thật là **bất công** a!

Rốt cục bên ngoài truyền tới một tiếng vèo vèo do đao kiếm gây ra khiến Dạ Cô Hàn chú ý. Hắn liền đứng lên nhìn thoáng qua cửa sổ, sau đó ánh mắt tựa như không chớp, rồi cấp tốc phi ra ngoài.

Bên ngoài có hai tiểu hài tử đang luyện võ. Một đứa luyện đao, một đứa luyện kiếm. Động tác cực kỳ mới lạ, không chút thuần thục nào, nhìn qua tựa như mới bắt đầu học võ được không lâu. Mà thứ thực sự hấp dẫn ánh mắt của Dạ Cô Hàn chính là tiểu hài tử dùng đao kia.

Tiểu hài tử này dùng đao bằng tay trái! Hơn nữa là **Độc tí** đao pháp đơn thuần nhất! Bởi vì có một vài chiêu đều nhắm thẳng vào cánh tay phải mà chém lên. Nếu có cánh tay phải, tất nhiên sẽ bị một đao kia chém đứt.

Dạ Cô Hàn chính là một **võ học đại hành gia**, tự nhiên liếc mắt đã hiểu, bộ đao pháp này tất nhiên là do một cường giả bị cụt tay sáng tạo ra. Nếu không, trên thế gian này tuyệt không có người nào đủ tàn nhẫn để sáng tạo ra bộ đao pháp tàn phế này.

Nhưng mình cũng đồng dạng bị cụt cánh tay phải, đồng dạng chỉ còn một cánh tay trái! Từ sau khi tay phải không còn, Dạ Cô Hàn tự biết đời mình xem như đã xong. Chính mình cả đời lấy kiếm làm bạn lữ, bây giờ mất đi tay phải để cầm kiếm, một thân kiếm thuật tinh xảo đã bị phế bỏ. Hơn nữa, mặc dù sau trận chiến **kịch biến** đó mình vẫn còn sống, thế nhưng **kinh mạch** trong cơ thể toàn bộ đã hư hại, công lực **Thiên Huyền** cũng không **vận khởi** nổi. Liên tiếp chịu **đả kích** khiến Dạ Cô Hàn dần dần tuyệt vọng.

Thế nhưng ngay lúc này đây, Dạ Cô Hàn lại đột ngột phát hiện ra một niềm hy vọng mới! Người khác có thể sáng chế ra bộ đao pháp dùng tay trái này, chắc hẳn là sau khi bị thương mới sáng tạo ra. Vậy vì sao ta lại không thể sáng tạo ra một bộ kiếm pháp bằng tay trái đây? Như thế, nếu có thể hoàn mỹ đưa đường kiếm qua chéo áo, chẳng phải **uy lực** sẽ càng tăng lên sao?

Dạ Cô Hàn nhìn thiếu niên quật cường đang không ngừng luyện đao, không ngừng vung đao kia, một lần lại một lần... Hắn cứ thế ngây dại cả người.

Thiếu niên luyện đao luyện đi luyện lại, **thủy chung** vẫn không nắm bắt được **yếu quyết**, đang buồn rầu thì nghe thấy một người nói:- Chiêu này hẳn là như vậy.Tiếp đó có một bàn tay cầm lấy thanh đao của mình, thuận thế thi triển ra chiêu thức kia. So với chiêu thức mà mình tập luyện, chiêu này không biết cao minh và thuần thục hơn tới cỡ nào. Hơn nữa người này cũng dùng tay trái.

Nhìn lại, người nọ đúng là Dạ Cô Hàn.

Trên mặt Dạ Cô Hàn tản ra **quang mang** cuồng nhiệt dị thường, nhìn thanh đao trong tay trái mình, hai mắt dần dần đỏ lên. Sau một lúc lâu, hắn mới lẳng lặng đặt chuôi đao lên mặt mình, thấp giọng nói:- Cảm ơn ngươi! Cảm ơn ngươi đã cho ta biết, ta vẫn còn **hữu dụng**! Ta vẫn không phải là một phế vật.Sau đó hắn đứng thẳng dậy! Khí thế kiêu ngạo cùng **tuyệt sát thiên lý phong vân** đã từng mất đi, nay lại trở về trên người hắn!

Quân Mạc Tà đã tới, Quản Thanh Hàn rõ ràng có phần bối rối, còn mang chút cảm giác không biết nên nói thế nào.- Mấy ngày nay nàng có khỏe không?Quân Mạc Tà cười cười đi tới, ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh nàng.- Cũng được.Quản Thanh Hàn khẽ cười.- Thật ra có một số việc chúng ta chưa từng đối mặt. Chúng ta thường nghĩ đó là quá đáng, đáng sợ. Thế nhưng khi chính thức rơi trên đầu mình, và chúng ta đối diện, đối chọi gay gắt với nó, chúng ta lại phát hiện, nó chưa chắc đã đáng sợ. Thực ra trên thế gian cũng không có việc gì là khó. Tất cả cũng chỉ là những thứ bỏ đi, vô căn cứ! Cho nên nàng không nên sợ hãi, ngược lại sẽ dễ dàng vượt qua hơn.Quân Mạc Tà trầm ngâm nói:- Lần này cũng không ngoại lệ, nàng biết chưa?- Đúng, ta thật ra chưa từng nghĩ tới, cho tới bây giờ càng không dám có **hy vọng xa vời** như thế. Chuyện lần này cứ cho nó trôi qua đi.Quản Thanh Hàn khẽ cười, nói:- Ta vốn cho rằng cửa ải này tuyệt đối không dễ vượt qua, ít nhất cũng sẽ có trở ngại rất lớn.- Không, chuyện lần này không thể cứ cho qua như thế được.Quân Mạc Tà cười nói:- Bởi vì nàng còn chưa vượt qua được cửa ải của chính bản thân mình! Hiện tại Tam thúc đang **trù bị** làm lễ thu nhận **nghĩa nữ**. Tam thúc muốn chính thức thông cáo cho thiên hạ! Kể từ giờ về sau, Quản Thanh Hàn chính là nữ nhi của Quân gia, mà không phải là con dâu cả. Nếu có kẻ nào dám nghĩ sai lệch về chuyện này, đó chính là **tử địch** của Quân gia! Vậy cứ chờ nhận lệnh **tiêu diệt** đi!- **Nghĩa phụ** thật sự đã cực khổ **dụng tâm** rồi.Quản Thanh Hàn cảm động thở dài một tiếng. Ánh mắt trong vắt nhìn Quân Mạc Tà, nói:- Ngươi thì trái lại, làm việc khiến người ta lo lắng không ngớt.- Sao lại nói những lời này vậy?Quân Mạc Tà sững sờ một chút, hỏi.- Nghe nói Mai Cao Tiết cùng Khổng Lệnh Dương bị người ta giết chết, là do ngươi làm sao?Quản Thanh Hàn có phần trách cứ nhìn hắn, nói tiếp:- Cách **đối nhân xử thế** của hai vị lão tiên sinh này có phần **cổ hủ**, thế nhưng lại là người **chính trực**, hơn nữa là người rất kiệt xuất, tính tình **ngay thẳng**, cả đời đều **tận tâm** vì quốc gia. Ngươi lại giết chết bọn họ, thật là làm quá đáng rồi.- Ha ha, nàng **thủy chung** có hiểu hay không! Có một số việc không thể lấy lẽ thường mà suy xét. Đám người kia tuy là người tốt nhưng lại làm chuyện xấu, bất kể vì mục đích gì, thế nhưng họ đã tạo thành ảnh hưởng rất lớn! **Hủ nho** như vậy, nhân phẩm cho dù có tốt, nhưng chính vì thế sức phá hoại mới lớn. Thậm chí bọn họ trực tiếp hoặc gián tiếp gây trở ngại cho sự phát triển của **nhân loại** đó. Ta nói những lời này, nàng có hiểu không?Quân Mạc Tà thở dài một hơi, không khỏi nhớ về tổ quốc của mình.

Trung Hoa!

**Dị Thế Tà Quân**Tác Giả: **Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 4: **Phong Tuyết Ngân Thành**

Đề xuất Voz: Khi Miền Ký Ức Giao Thoa
Quay lại truyện Dị Thế Tà Quân
BÌNH LUẬN