Chương 473: Cái gì gọi là Trấn Bảo Tháp?
Vừa đặt chân vào đại đường, Quân Mạc Tà bất chợt cảm thấy như dê lạc vào bầy hổ!
Trên chính đường, Độc Cô Tung Hoành khoác bộ trường bào da hổ, hùng cứ nơi thượng vị. Lão hơi cúi người, ánh mắt tựa chim ưng đậu trên đỉnh núi, từ trên cao dõi xuống, chỉ một cái liếc nhìn cũng đủ thấy khí thế ấy tuyệt không giả dối.
Độc Cô Vô Địch Đại tướng quân trợn mắt như bò, tay đè chuôi kiếm, sừng sững uy nghi trước mặt Độc Cô lão gia tử. Vẻ mặt hắn nghiêm nghị tựa quan viên đang thẩm tra gian tế. Dù mặt không có vết rỗ, nhưng thần sắc ấy lại giống hệt Nhất Đại Ma Tử trong Bát Đại Kim Cương.
Hai bên là bảy đại hán vạm vỡ lưng hùm vai gấu, tất cả đều đang xoa xoa tay. Quả đúng là Bát Đại Kim Võng đang tọa trấn! Cảnh tượng này thật sự quá mức khoa trương.
Nếu Độc Cô Tung Hoành lúc này bất chợt thốt lên: “Thiên vương cái địa hổ?” thì Quân Mạc Tà ắt sẽ phản xạ có điều kiện đáp lại ngay: “Bảo tháp trấn hà yêu!” Còn về vế sau thì… Cáp cáp. Dù không phải ban trưa, nhưng mặt mũi ai nấy đều ửng đỏ.
Nhưng mà thì sao chứ? Dù có lạc vào sơn trại cũng được, nhưng chắc chắn không thể nào có câu “Thiên vương cái địa hổ” ở đây!
Hơn nữa, suốt nửa ngày sau đó không một ai mở miệng. Bầu không khí quả thật vô cùng trầm trọng, đủ mọi ánh mắt hung ác tập trung nhìn chằm chằm vào Quân Mạc Tà. Còn Đường Nguyên, gã mập mạp đứng sau hắn, thì run rẩy không thôi, môi tái mặt trắng, cảm giác như không thể chống đỡ nổi nữa.
Mãi rất lâu sau, Độc Cô Tung Hoành mới cất tiếng quát lớn:
- Hừm, Quân Mạc Tà?
Vẫn còn đắm chìm trong hồi ức về vẻ anh tuấn tiêu sái, Quân Đại thiếu gia túc trí đa mưu cơ hồ khẽ phất vạt áo, không tự chủ thốt lên:
- Bảo tháp trấn... Ách, bái kiến Độc Cô lão đại nhân.
- Bảo tháp trấn? Đây là nơi nào?
Độc Cô gia cùng chín hán tử vạm vỡ đồng loạt khó hiểu, thầm nghĩ: “Quân tiểu tử, ngươi đang ở Độc Cô gia ta mà lại nói gì đến bảo tháp trấn? Tiểu tử ngươi rốt cuộc đang đùa giỡn chuyện gì vậy?”
- Ách, cái gọi là bảo tháp trấn ấy, nói rất đúng.
Con mắt Quân Mạc Tà đảo loạn một hồi:
- Đúng là vừa rồi mới tiến vào đại sảnh, ta rõ ràng cảm nhận được khí thế bàng bạc của lão nhân gia ngài thuần khiết như núi, tựa như một tòa bảo tháp đỉnh thiên lập địa, thoáng chốc đã trấn trụ ta. Ừm. Chính là ý này.
Khuôn mặt già nua của Độc Cô Tung Hoành lập tức giãn ra vẻ vui vẻ, khóe môi muốn nhếch lên cười, nhưng lại cố nén xuống. Lão vẫn giữ vẻ mặt trang nghiêm đầy khó chịu, nói:
- Hừm? Lão nhân gia ta thật sự uy vũ đến thế sao?
- Thật mà, thật mà, lão nhân gia ngài đúng là uy vũ, thật sự là cực kỳ uy vũ a.
Quân Mạc Tà giơ ngón cái lên.
- Quả nhiên là hảo tiểu tử, rất có nhãn lực độc đáo.
Độc Cô Tung Hoành cười rất sảng khoái, râu quai nón tựa cương châm rung lên, nói:
- Miệng lưỡi cũng đủ ngọt đấy.
Quân Mạc Tà đổ đầy mồ hôi trên mặt.
- Quân Mạc Tà, ngươi đừng tưởng chỉ nói vài câu lọt tai là được yên thân! Ngươi xem tiểu tử ngươi đã làm ra chuyện tốt gì!
Độc Cô Vô Địch Đại tướng quân lướt nhìn lão gia tử, thấy lão cười tươi rói, bầu không khí cũng đã thay đổi, vội vàng nghiêm mặt lại, lớn tiếng quát, cốt để nhắc nhở lão gia tử rằng: sự tình vẫn chưa xong, tuyệt đối không thể để tiểu tử này qua vòng kiểm tra được.
- A, khụ khụ.
Độc Cô Tung Hoành ho khan hai tiếng, rồi ngồi nghiêm chỉnh lại.
- Sao lại nói lời của ta là khoa trương? Chẳng lẽ lão gia tử không đủ uy vũ sao? Ta làm chuyện gì tốt cũng bị ngài ghi nhớ à? Ha ha, Độc Cô bá phụ ngài thật sự quá khách khí rồi. Ta là người luôn luôn làm chuyện tốt không muốn lưu danh, tùy thời tùy khắc đều có thể hành thiện. Làm một chuyện tốt không khó, cái khó là cả đời không ngừng làm việc thiện a, ta đây chính là loại người như thế.
Quân Mạc Tà liến thoắng nói một hơi dài. Vừa nói vừa đi đi lại lại, cuối cùng tìm được một cái ghế liền đặt mông ngồi xuống.
Sắc mặt Độc Cô Vô Địch chợt biến.
Cái mũi của Độc Cô Vô Địch như muốn vẹo đi. Ai dám nói cả nhà lớn nhỏ Độc Cô gia là lưu manh ta sẽ đập chết kẻ đó, vị ở trước mắt này mới chính là Lưu Manh Đại Tông Sư a!
Cả nhà chúng ta mất công chuẩn bị nửa ngày trời, thế mà cũng không dọa được gia hỏa này. Hắn chẳng những nghênh ngang ngồi xuống, lại còn công khai dõng dạc nói “Mỗi ngày kiên trì không ngừng làm chuyện tốt”? Nói câu này mà mặt không đỏ, loại câu này từ miệng lão nhân gia ta nói ra còn không tệ lắm.
- Ai cho ngươi ngồi xuống đó? Đứng lên cho lão tử!
Độc Cô đại tướng quân nổi giận đùng đùng. Ta đây là cha vợ tương lai mà còn chưa được ngồi, ngươi lại ngông nghênh ổn định ngồi, còn có để ông trời vào mắt không vậy?
- A khụ khụ khụ, khi trên đường ta vẫn luôn cân nhắc, lão gia tử lần này gọi ta đến là vì chuyện gì? Sau đó cuối cùng mới nghĩ ra, ân, đoán chừng là trong khoảng thời gian này Độc Cô thế gia phát tài, chuẩn bị đem món nợ nho nhỏ từ vài tháng trước trả cho ta?
Quân Mạc Tà thoáng cái bắt chéo chân, nói tiếp:
- Thế nên ta mới tới đây. Ài, đầu năm nay đám địa chủ gia cũng chẳng có lương tâm gì cả, vả lại thời gian xác thực cũng không ngắn, thật sự không nên kéo dài nữa, lập tức nên đem sổ sách ra tính toán thu chi thôi. Thật ra tổng cộng cũng chẳng có bao nhiêu tiền. Chỉ là chín ngàn vạn lượng, cũng chưa đủ một vạn vạn lượng a.
Nói xong, Quân Mạc Tà vỗ tay vang lên tiếng, sau đó chỉ vào thị nữ đang đứng ở phòng bên, nói:
- Vị ở bên kia, phiền ngươi châm một chén trà đi, ân... nói sai rồi, phải là hai chén mới đúng, ta còn có một vị huynh đệ nữa mà. Hừm, thật sự trời quá nóng, chảy cả mồ hôi, tiện thể đem nước rửa mặt tới nhé.
Thị nữ thấy buồn cười lắm, thế nhưng vội vàng nín cười.
Đây là loại thuyết pháp gì vậy, trời nóng ư? Thời tiết lúc này đang là tháng chạp a.
Lại nói, ánh mắt của ngài cùng với vị huynh đệ béo kia chắc chắn là để hù dọa người, ta đã nhìn ra rồi.
Nghe Quân Mạc Tà nói những lời này, chuyển biến rất đột ngột, tự dưng muốn đến ép nợ, Độc Cô Vô Địch Đại tướng quân tối sầm mặt lại. Món tiền nho nhỏ? Trọn vẹn chín ngàn vạn lượng bạc mà nói là món tiền nhỏ, thật sự là đứng nói chuyện không chê đau lưng. Nhìn khắp Thiên Hương đế quốc, có bao nhiêu người có thể xuất ra món tiền nhỏ này?
Nhưng Độc Cô đại tướng quân cũng đã nhìn ra. Tiểu tử này đang nói lời uy hiếp: ngươi nếu cứ dùng loại thái độ này đối đãi với ta, vậy thì trước tiên ta cứ đòi nợ đã, bản thân ta vẫn là một vị chủ nợ, hơn nữa tùy thời có thể khiến con nợ Độc Cô thế gia tới mức phá sản.
Hồng hộc thở hổn hển rồi chửi thề vài tiếng, Độc Cô Vô Địch rốt cục cũng lớn tiếng quát:
- Có ai không, mau dâng trà, dâng loại trà tốt nhất lên đây! Đem cho Đường Đại thiếu một cái ghế!
Nghĩ một lát, lão lại bổ sung thêm một câu:
- Phải là cái ghế lớn nhất, bền nhất ấy!
Những lời này vừa dứt, mấy vị huynh đệ Độc Cô Xung sắc mặt đều trở nên quái dị, dường như chuẩn bị không nhịn được mà phì cười.
- Ân, mập mạp kia, hôm nay lão phu hạ giản mở tiệc chiêu đãi Quân gia tam thiếu Quân Mạc Tà, vì sao tiểu tử ngươi lại đến đây?
Độc Cô Tung Hoành tựa hồ lúc này mới để ý thấy Đường Nguyên, tròng mắt trợn lên nói một câu. Ngụ ý tự nhiên là: ta không hề mời ngươi, ngươi đến đây làm gì?
Quân Mạc Tà không thể không khen một tiếng, lão già này nói chuyện thật đúng là thẳng thắn, chỉ còn thiếu chút nữa là trực tiếp hạ lệnh đuổi khách.
Đường Nguyên thầm nghĩ, ngươi hỏi ta đến đây làm gì ư? Nếu không phải Tam thiếu dùng bạc bức hiếp ta, ta cũng chẳng buồn đến làm gì. Nhưng Độc Cô lão gia tử đã đích thân hỏi, vả lại bản thân mới vừa vớ được bạc, nên khẩu khí của mình vô luận thế nào cũng không thể tỏ ra sợ hãi. Tuy trong lòng còn có chút sợ hãi, thế nhưng lúc này cũng đã ổn định lại, khó khăn lắm mới nói:
- Vãn bối cùng Tam thiếu tương giao tâm đầu ý hợp, nhiều ngày không gặp, hôm nay tình cờ gặp nhau. Tam thiếu lại được lão đại nhân sủng triệu, vãn bối bất tài, sợ Tam thiếu trên đường tịch mịch, nên cũng tiện đường đến bái phỏng đại nhân, cùng hướng tới đại nhân vấn an.
Gã mập mạp quả thực là người bạn chí cốt, lời nói cũng rất kiên cường. Hắn chỉ không đề cập tới chuyện Quân Mạc Tà cứng rắn lôi kéo mình đến, bởi hắn cũng nhìn ra được Độc Cô gia tìm Quân Mạc Tà e rằng có chuyện. Nếu như mình nói ra lời không thích hợp, chỉ sợ sẽ gây bất lợi cho Quân Mạc Tà, nên đành đơn giản nói như vậy.
- Thì ra là thế.
Độc Cô Tung Hoành liền gật đầu lia lịa, nói:
- Chỉ bằng những lời này của ngươi thôi cũng đủ rồi. Ngồi!
Đường Nguyên tạ ơn một tiếng, sau đó tự động ngồi xuống. Lúc này cảm giác căng thẳng đã hoàn toàn biến mất.
Chất lượng của cái ghế này cũng không tồi. Lại có thể chịu được trọng lượng của gã mập mạp, chẳng qua nó chỉ kêu kẽo kẹt vài tiếng. Độc Cô Tung Hoành lão gia tử trừng tròng mắt tỉ mỉ dò xét Quân Mạc Tà cùng Đường Nguyên một phen. Rất lâu sau, lão mới thở dài một hơi, nói:
- Hai đại quần áo lụa là nổi danh nhất kinh thành, không ngờ lại là hai nam nhân thuần khiết! Thật sự khiến ta không thể tưởng tượng nổi!
Nói xong, lão nhìn bảy đứa cháu nội của mình, cảm thấy ánh mắt của chúng như sợ sệt, rụt rè e ngại, không khỏi dâng lên cảm giác thất vọng.
Có thể khiến Độc Cô Tung Hoành tán thưởng một tiếng “Nam nhân thuần khiết” đối với Quân Mạc Tà và Đường Nguyên mà nói, thật ra đã là đánh giá không hề thấp. Bởi vì bảy đứa cháu nội của lão cũng chưa từng được nghe lời khen ngợi này.
Cần biết rằng cuộc hội kiến hôm nay tất cả đều được cố tình bố trí. Lão gia tử cố ý tỏ ra trang nghiêm, phối hợp với đám người trong phòng đều mang khí thế anh hùng lẫm liệt. Nếu như người thường mà đến, e rằng sẽ bị cỗ khí thế này áp cho không thở nổi. Điều này cũng khiến gã mập mạp hiện tại có cảm giác tương tự, nếu như đổi thành Đường Nguyên bốn tháng trước, phỏng chừng sẽ bị dọa cho tè ra quần!
Thế nhưng, sau khi nhìn thần sắc tự nhiên của Quân Mạc Tà khi bước vào, càng thống khoái mắng mỏ, vung vẩy như thường, phần định lực này tuyệt không phải giả bộ, đám quần áo lụa là bình thường không thể nào làm được. Còn Đường Nguyên, tuy ngay từ đầu không có bao nhiêu đảm lượng, thế nhưng dần dần cảm thụ, dù không thể phủ nhận được sự ảnh hưởng của Quân Mạc Tà, nhưng Đường Nguyên có thể trong không khí này mà khôi phục như thường, cũng xem như tương đối có bản lĩnh!
Nhưng mà, lão gia tử vì vậy mà cảm thấy tôn nhi của mình không bằng hai người bọn họ, quả thực có vài phần võ đoán. Chính các cháu nội của lão, thậm chí ngay cả Độc Cô Vô Địch Đại tướng quân, quanh năm suốt tháng đã bị răn dạy, sợ thành tính, y như chuột gặp mèo, nên làm sao dám mở lòng?
Nhưng nếu là đám lưu manh đến làm khách trong nhà, chỉ cần không có vị lão gia tử này ở đó, bọn họ cũng không hề có nửa điểm luống cuống. Nhớ lại ngày đó ở Quân gia, Thất huynh đệ chẳng phải đã đập nát tiểu viện của Quân Mạc Tà sao?
Theo tiếng bước chân vang lên dồn dập, từ phương hướng hậu đường, một đội nương tử quân trùng trùng điệp điệp kéo tới. Cầm đầu là một lão phu nhân sắc mặt hồng nhuận, thân hình hơi phần phúc hậu, toàn thân toát ra khí thế ung dung rộng lượng. Trong tay bà cầm một cây Long Đầu Quải Trượng, do hai vị phu nhân chừng ba mươi tuổi dìu đi tới.
Đề xuất Tiên Hiệp: [Dịch] Nguyên Tôn