Chương 494: Dị tộc nhân đáng sợ!
Tiểu Kim.“Theo lời cô nói, thời hạn quyết chiến càng kéo dài, xem ra việc này ẩn chứa âm mưu.”
Quân Mạc Tà lần đầu tiên lộ vẻ lo lắng, nói:“Kỳ hạn từ mười năm kéo dài đến trăm năm thì cũng không sao. Bởi vì trong một trăm năm, không chỉ Huyền thú các ngươi có thể sống sót, mà siêu cấp cường giả của nhân loại cũng có thể tham gia ít nhất hai, thậm chí ba bốn lần Đoạt Thiên chi chiến! Nhưng giờ đây lại kéo dài tới năm trăm năm, Huyền thú thì tốt, nhưng đối với nhân loại chúng ta mà nói, đây lại là một âm mưu hiểm độc nhất!”
Quân Mạc Tà giơ một ngón tay lên:“Ai cũng biết, một khi huyền lực tu vi đạt tới Địa Huyền cảnh giới, liền có thể mượn huyền khí để gia tăng thọ nguyên. Thần Huyền cường giả có thể sống từ một trăm năm mươi đến hai trăm tuổi, nếu có thể tiến vào Chí Tôn Thần Huyền thì có thể kéo dài thêm, nhưng cũng không vượt quá ba trăm năm mươi năm.”
Những điều này Quân Mạc Tà đều từ miệng Ưng Bác Không mà biết được. Nhưng cảnh giới cao hơn Chí Tôn thì ngay cả Ưng Bác Không cũng không hề hay biết.
“Kỳ thực, cường giả trên Chí Tôn vẫn tồn tại, những người đạt đến tầng cấp này có thể sống được từ bốn trăm đến sáu trăm tuổi. Chắc hẳn tu vi của lệnh sư ta cũng đã đạt tới tầng này, mà trên thực tế, trong các bản ghi chép của Thiên Phạt, cường giả tầng này nếu còn có thể tiến thêm một bậc nữa thì thọ nguyên có thể kéo dài hơn nữa. Nhưng ngàn năm qua, những người đạt tới trình độ này cũng không nhiều.”“Nói như vậy, nhưng phàm là cường giả đã tham gia Đoạt Thiên chi chiến, nếu lấy năm trăm năm để tính toán thì tuyệt đại đa số sẽ không có cơ hội tham gia Đoạt Thiên chi chiến tiếp theo! Bởi vì muốn đủ tư cách tham gia Đoạt Thiên chi chiến, tối thiểu cũng phải tu luyện một hai trăm năm mới có thể đạt tới trình độ cao thâm như vậy. Mà Đoạt Thiên chi chiến tiếp theo lại là năm trăm năm sau, xét về tuổi thọ của nhân loại, thì chắc chắn không thể sống được tới cuộc chiến đó. Cho dù là cường giả thiên tài tuyệt diễm, thì cũng bị giới hạn bởi sức người, nhiều nhất cũng chỉ có thể phát huy uy lực một lần. Bởi vậy, Đoạt Thiên chi chiến chỉ có thể dựa vào truyền thừa, chất củi truyền lửa mà thôi!”
Mai Tuyết Yên khẽ thở dài: “Dù sao, nhân vật có thể dựa vào huyền công mà sống tới một ngàn năm thì đã là tồn tại trong truyền thuyết rồi.”
“Mỗi một lần Đoạt Thiên chi chiến, kết thúc đều là một hồi bi thảm hạo kiếp thê lương. Mỗi một người tham gia đều là cao thủ, cho dù là những tồn tại mạnh mẽ hơn nữa, một khi tham dự, đều mang trong mình tất tử chi chí, mang theo đệ tử truyền thừa của mình đi tới, để họ đứng một bên quan sát, quan sát sự hung tàn của dị tộc nhân, quan sát sư phụ mình hy sinh! Cứ thế mỗi thế hệ lại truyền thừa xuống.”
Đôi mắt đẹp của Mai Tuyết Yên lại hiện lên vẻ thê lương:“Năm đó, ta từng được Thiên Phạt Thánh Vương đời trước mang theo đi quan sát Đoạt Thiên chi chiến. Khi ấy, ta chỉ là một Huyền thú thất cấp bé nhỏ, mà nàng khi đưa ta tới cũng không nói gì.”
Mai Tuyết Yên lại thở dài:“Mấy đời Thiên Phạt Thánh Vương đều nói rõ, việc kéo dài thời hạn căn bản là âm mưu của dị tộc nhân. Năm trăm năm, chúng nó chờ được, cũng nguyện ý chờ, nhưng chúng ta lại không chờ được. Tuy rằng chúng nó cũng muốn thay đổi, nhưng điều kiện sinh tồn của chúng lại quá khắc nghiệt, dựa vào nguyên tắc kẻ yếu bị loại bỏ, kẻ mạnh được giữ lại, thích hợp với nguyên tắc sinh tồn, nên bọn chúng mỗi đời đều có vô số cường giả sinh ra. Nhưng đối với chúng ta, lại xuất hiện sự gián đoạn trong một thời gian rất dài! Hơn nữa, thói quen an nhàn của nhân loại chính là thiên địch lớn nhất, dần dần mài mòn ý chí chiến đấu của nhân loại!”
“Một khi đã như vậy, vì sao không trực tiếp vượt núi, tàn sát dị tộc nhân cho sạch sẽ, nhổ cỏ tận gốc chẳng phải tốt hơn sao?”
Quân Mạc Tà khẽ nhướng mày.“Ngươi cứ nghĩ cường giả tiền bối trước kia là người ngu sao? Nếu có thể thành công, đã sớm thành sự thật rồi. Biện pháp này đã có người thử qua, nhưng những người có thể vượt qua ngọn núi này, hầu hết đều là cao thủ trong các cao thủ, cường giả trong các cường giả! Nhìn chung toàn bộ đại lục, mỗi đời cũng chỉ có hơn mười người mà thôi. Mà bên kia, người ta cũng có vô số cường giả đang chờ đợi, thèm muốn. Huống chi dị tộc nhân có tới mấy trăm vạn, lại cực kỳ phân tán, làm sao có thể tàn sát hết thảy?”“Nếu tùy tiện đi qua, chỉ sợ sẽ bị bọn chúng giết sạch. Thiên Trụ Sơn là nơi chia đôi trời đất, không chỉ là của dị tộc nhân mà cũng là của chúng ta đó!”
Mai Tuyết Yên hừ một tiếng:“Nhất lao vĩnh dật đương nhiên là tốt, nhưng chúng ta lại không làm được! Nếu dựa vào tình huống trước mắt, có thể duy trì không bị xâm nhập cũng đã rất khó khăn chứ đừng nói đến tiến công. Hơn nữa, hoàn cảnh của ngoại tộc thì tồi tệ đến cực điểm, nhân loại hoặc Huyền thú tới bên đó, ngay cả điều kiện sinh tồn cũng khó mà cam đoan, nên khó mà tàn sát được dị tộc nhân!”
Quân Mạc Tà im lặng không nói, nhưng trong lòng lại âm thầm tính toán. Việc này quả thực khó xử, trong đó cũng có một vài việc khó có thể giải quyết, gần đây nhất là Tam Thánh Nhất Hùng đều có tính toán riêng, sớm không thể đồng lòng, lại không có một chi đội ngũ mạnh mẽ. Nếu có ba năm trăm người toàn bộ đều là Chí Tôn, có thể thống nhất hiệu lệnh toàn bộ nhân loại thì mọi chuyện sẽ khác. Một khi thành công vượt qua, có thể không diệt sạch được nhưng cũng khiến cho dị tộc nhân nguyên khí đại thương. Ngoại tộc nhân dù là theo nguyên tắc bỏ yếu giữ mạnh, nơi sinh tồn của kẻ mạnh, cũng không thể toàn bộ tộc nhân đều là cường giả!
Nói đến đây, Quân Mạc Tà không khỏi nhớ tới Tàn Thiên Phệ Hồn.“Nếu bọn hắn…”, nghĩ đến đây, Quân Mạc Tà lập tức lắc đầu. Hiện tại đám người này thực lực quá kém, cao nhất cũng chỉ là Địa Huyền sơ giai, chỉ sợ ngay cả ngọn núi kia còn leo không qua nổi. Tuy nhiên, nếu có thêm vài chục năm nữa…
Hắn lắc đầu, như vậy thì quá muộn rồi.Nam nhi đương sát nhân, sát nhân đương thiếu niên! Nam nhi lập công, há lẽ chờ tóc bạc hơn tóc xanh! Nếu đợi cho tóc bạc đầy đầu, như vậy, cho dù lập được sự nghiệp kinh thiên động địa thì cũng đã già rồi…
“Có một việc ta thấy rất kỳ quái. Huyền Huyền đại lục từ xưa đến nay, có nhân loại, có Huyền thú, vậy tại sao lại không thể dung nạp dị tộc nhân này? Bọn chúng nếu có thể được xưng là người, hẳn là cũng có hình thái giống người chứ? Ngoại tộc, rốt cuộc thì khác ở chỗ nào?”
Quân Mạc Tà tò mò hỏi:“Thực lực của bọn chúng mạnh như vậy, nếu có thể tiếp nhận, sau đó đồng hóa, chẳng lẽ không được sao?”
“Haiz, ngươi chưa từng thấy qua dị tộc nhân nên chưa biết sự đáng sợ của chúng. Càng không biết bọn chúng ghê tởm đến mức nào! Bởi vậy ngươi mới có những ý tưởng ngây thơ này!”
Vẻ mặt Mai Tuyết Yên như muốn nói lại thôi, tựa hồ cực kỳ ghê tởm, ngay cả nhắc tới cũng cảm thấy tởm lợm, nói một câu đều cảm thấy dơ bẩn.
“Ồ?”
Quân Mạc Tà hứng thú hỏi:“Vậy bọn chúng có bộ dạng gì?”
“Bộ dạng của chủng tộc này hình dung thế nào đây? Tộc của bọn chúng có đặc thù là song tính đồng thể, có chút giống với trẻ sinh đôi bị dị dạng của nhân loại, nhưng thiếu một nửa kia thì lại không thể sống. Đây là nhược điểm mà các tiền bối đã tổng kết lại. Bất quá, có hại cũng có lợi, bởi vì bọn chúng là do hai thân thể hình thành, nên trong cơ thể kinh mạch hình thành hiệu quả bù đắp, bởi vậy bọn chúng tu luyện công phu gì cũng đạt hiệu quả nhanh chóng, làm ít ăn nhiều. Diện mạo thì xấu xí, làm việc lại hung tàn, không hề có nhân tính. Nói chúng không có nhân tính cũng không chính xác, bởi vì bọn chúng không đủ tư cách làm nhân loại!”
Mai Tuyết Yên cau mày nói.“Những kẻ liên thể này, hình như trong chủng tộc của chúng có truyền một loại công phu kỳ dị, thậm chí là quỷ dị. Có thể ẩn mình trong thời gian ngắn, hoặc là trực tiếp biến thành cây cối, hoặc là tan vào nước. Tóm lại là thiên biến vạn hóa, làm cho chúng ta vô cùng đau đầu.”
Nói tới đây, Mai Tuyết Yên trầm ngâm một lát.“Liên thể nhân? Toàn bộ đều là liên thể nhân sao?”
Quân Mạc Tà trợn mắt nhìn. Thường ngày, nghe nói liên thể là một loại bệnh, không ngờ ở đây lại có nguyên một tộc quần. Nhưng nghe Mai Tuyết Yên miêu tả võ công của bọn chúng thì lại có vẻ quen tai?
“Công phu của bọn chúng thậm chí có chút giống kỹ xảo thần diệu mà ngươi thi triển lúc trước!”
Mai Tuyết Yên trầm ngâm rất lâu, rốt cục cũng nói ra.“Cái gì? Giống kỹ xảo ta thi triển, ngươi có ý gì? Cô có thể thấy rõ, bổn công tử chính là nam nhi thân cao bảy thước, phiên phiên mỹ thiếu niên, há có thể cùng bọn đồng thể chó má này có quan hệ sao?”
Quân đại thiếu vốn đang nghe những lời hay, lại nghe được Mai đại mỹ nhân vừa nói thì nổi trận lôi đình. Theo như Mai Tuyết Yên nói, đám liên thể nhân này sử dụng chính là Ngũ Hành Độn Giáp thuật, hơn nữa lại là loại thô bỉ nhất, có thể đánh đồng với Vô Song Khai Thiên Tạo Hóa Công, Âm Dương Độn của ta sao? Đây là khinh thường ta quá rồi!
“Công tử đừng bực, điểm ấy ta hiểu được. Kỹ xảo của các ngươi tuy có chút tương tự, nhưng tiêu chuẩn đánh giá thì kém nhau quá xa, quả nhiên là khác biệt, căn bản là không giống nhau. Dựa vào sở trường Thiên Địa Tù Lung của ta mà nói thì kỹ xảo kia chính là khắc tinh lớn nhất, chỉ cần nhấc tay là đưa chúng vào chỗ chết. Nhưng chiêu thức của ta tuy có thể khắc chế Quân công tử, nhưng nhiều nhất cũng chỉ có thể giam cầm trong thời gian ngắn. Nếu muốn dồn công tử vào chỗ chết, cũng chưa chắc đã có đủ lực. Ta thậm chí nghĩ rằng sở dĩ có thể bắt công tử chỉ vì tu vi của công tử còn nông cạn. Nếu loại thần thông này do lệnh sư thi triển thì Thiên Địa Tù Lung của ta có thể kiềm chế được, đó mới chính là đại cát đó!”
Mai Tuyết Yên nói, thấy Quân Mạc Tà có chút bất ngờ. Mai Tuyết Yên có việc cầu người nên không thể không vỗ mông ngựa cho Quân đại thiếu.
Nghe được Mai Tuyết Yên tâng bốc, cho dù lấy sự trầm ổn của Quân đại thiếu gia cũng cảm thấy lâng lâng. Bất quá, lúc này không phải lúc đắc ý, Quân Mạc Tà lại truy vấn:“Vậy những kẻ này dùng binh khí gì? Khả năng rèn luyện binh khí của bọn chúng ra sao?”
“Chủng tộc của chúng chỉ dùng một loại trường đao mảnh dài làm vũ khí. Đao này sau hơn ngàn năm tiến hóa, cũng có chút bất phàm, chém xuống thì sắc bén tuyệt luân. Hơn nữa, bọn chúng có thói quen là cứ mỗi khi chém xuống một đao, chúng sẽ hét lên một tiếng. Bởi vì ngôn ngữ bất đồng nên cũng không biết bọn chúng hét lên cái gì, quả là khiến người ta phiền không chịu nổi.”
“Cho dù là liên thể nhân thì cũng là người sao? Chỉ là hình dạng cổ quái một chút mà thôi.”
Quân Mạc Tà nháy mắt, bộ dạng vô cùng tò mò, hận không thể bắt một tên liên thể dị tộc nhân mà nghiên cứu một lần.
“Khụ khụ…”
Mai Tuyết Yên do dự một hồi mới nói:“Ngươi không biết… mấy kẻ này… liên thể nhân, mỗi tên đều là một nam một nữ, tuy hai mà một.”
*****Dị Thế Tà Quân****Tác Giả:** Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 4:** Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Tiên Hiệp: Nhất Thế Độc Tôn