Nếu không, cô dùng thử một viên xem sao, xem có hiệu quả không.
Quân đại thiếu gia trong lòng dâng lên chút bi quan, bởi vì hắn vừa mới dùng một viên, tuy rằng tốc độ xuất thủ có nhanh hơn một chút, nhưng chẳng hơn là bao, điều này khiến hắn không khỏi lo lắng.
Kỳ thực, Quân đại thiếu không biết rằng kinh mạch của hắn đã được Tạo Hóa công cùng Hồng Quân tháp cải tạo đến mức cực hạn, hiệu quả so với đan dược đã vượt xa cả vạn dặm. Cho dù đan dược có công hiệu cường hóa thì hiệu quả cũng trở nên vô cùng nhỏ bé. Đơn giản là tốc độ của hắn hiện tại đã đạt tới cảnh giới cực hạn rồi. Muốn tăng thêm trừ phi tiến lên tầng thứ tư của Khai Thiên Tạo Hóa công.
Nhưng nếu là phàm nhân dùng viên đan dược kia nhất định sẽ có hiệu nghiệm thần tốc!
Mai Tuyết Yên bán tín bán nghi nhìn hắn, nhận lấy chiếc bình nhỏ, chần chừ một lát lấy ra một viên Thông Nguyên đan. Nàng thật sự không thể tin được thiên hạ lại có thứ thần dược nghịch thiên như vậy. Thần dược bực này nếu là thật thì mấy dược liệu tăng cường nguyên lực sao có thể sánh bằng?
Võ giả khổ luyện một đời chẳng phải để vượt qua người khác đó sao? Nhất là với cao thủ đồng cấp, nếu tốc độ xuất thủ nhanh gấp ba, thì đó là khái niệm gì? Thật khó tin nổi!
Mai đại tiểu thư dùng hai ngón tay ngọc ngà nhẹ nhàng cầm lên, hai tròng mắt nhìn chằm chằm vào viên thuốc nhỏ màu xanh ngọc bích. Mặt trên viên thuốc dường như có một vầng sáng mịt mờ quyến rũ, nhìn qua liền biết là vật phi phàm.
Khẽ hé cánh môi son, nàng đem đan dược bỏ vào trong miệng. Chưa kịp cảm nhận được mùi vị, đan dược trong miệng đã lập tức tan chảy, hóa thành một dòng khí thơm lừng, nháy mắt đã trôi xuống bụng. Sau đó tại đan điền cảm thấy như sôi trào, vô số luồng khí cuồn cuộn dâng lên, nhanh như chớp chạy khắp kì kinh bát mạch.
Mai Tuyết Yên chấn động kịch liệt. Lúc này nàng mới biết viên đan dược nọ thật sự thần kỳ đến thế. Lập tức ngưng thần tĩnh khí, dốc toàn lực vận chuyển cỗ khí lưu này trong kinh mạch của mình.
Cảm thụ được nguyên lực không ngừng lớn mạnh, tốc độ càng lúc càng nhanh, đã vượt xa tốc độ bình thường, hơn nữa còn tiếp tục được đẩy cao, tâm tình Mai Tuyết Yên càng lúc càng kích động.
Một lúc lâu sau, hai mắt Mai Tuyết Yên hé mở, hai đạo hàn quang chợt lóe. Khí tức vừa bộc phát trên toàn thân nàng bỗng chốc biến mất không dấu vết. Nàng đột nhiên nhảy dựng lên, vội vàng giữ chặt hai tay Quân Mạc Tà nói:
– Loại đan dược này ngươi có bao nhiêu?
Thanh âm dồn dập vang lên, vẻ mặt hưng phấn. Vị quốc sắc thiên hương này, từ trước tới nay luôn lãnh đạm băng sương, bây giờ lại đột nhiên thất thố.
Sau khi ăn vào viên đan dược, chờ hấp thu trọn vẹn dược tính, nàng thử vận hành một tia nguyên khí trong cơ thể. Chính là vừa nảy ra ý niệm, nguyên khí đã ồ ạt tuôn trào, nháy mắt đã chạy khắp tứ chi, sẵn sàng bộc phát công kích bất cứ lúc nào. Hơn nữa còn là toàn lực công kích, quả nhiên là tùy tâm sở dục, thần diệu vô cùng!
Loại cảm giác thần kỳ này khiến Mai Tuyết Yên vô cùng chấn động.
Đây quả thực là triệt tiêu một giai đoạn, đã đạt đến cảnh giới ý động công sinh, tùy tâm sử dụng. Tốc độ xuất thủ so với trước đây đúng là tăng lên gấp ba lần.
Chỉ một viên đan dược nhỏ bé đã khiến Huyền công của Mai Tuyết Yên có bước tiến không nhỏ. Tuy nguyên lực tự thân không tăng lên là bao, nhưng cái gọi là nguyên lực tăng tiến so với tốc độ này căn bản không đáng kể. Nếu nói trước đây Mai Tuyết Yên chỉ là một đầu thuồng luồng, sau khi ăn vào đan dược nàng đã là một đầu giao long!
Nếu như phải đánh đổi một viên đan dược có thể tăng thêm hai trăm năm công lực để lấy viên Thông Nguyên đan này, Mai Tuyết Yên tuyệt đối sẽ không do dự chút nào. Dù sao công lực tăng tiến có thể thông qua năm tháng tích lũy mà có được, nhưng về phương diện tốc độ thì chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.
Quả là nghịch thiên đan dược a!
Mai Tuyết Yên vạn lần cũng không ngờ tới, Quân Mạc Tà lại có thể đem đến cho mình kinh hỉ lớn đến vậy!
Quân Mạc Tà cũng bị hành động vui sướng quá độ của Mai đại mỹ nhân làm cho giật mình. Quân đại thiếu cũng vạn lần không ngờ tới viên đan dược mà mình coi là thứ đồ bỏ lại khiến nàng ta phản ứng mãnh liệt như vậy, thậm chí có phần hơi thái quá.
Nhìn thấy ánh mắt rực lửa của nàng, cảm nhận đôi tay mình được một bàn tay mềm mại nhỏ nhắn nắm chặt lấy. Nhất thời cảm thấy lòng dạ lâng lâng, lắp bắp đáp lời:
– Tạm… tạm thời chỉ có bấy nhiêu, sau này có thể có thêm nữa.
– Một, hai, ba, bốn.
Mai Tuyết Yên cẩn thận đếm, đôi mắt sáng rỡ, thần sắc phấn chấn:
– Thật tốt quá! Không ngờ có tới bốn viên! Ngươi nói cái gì? Sau này vẫn có thể có thêm? Thật sự làm ta không ngờ tới. Đây chính là vật báu vô giá a! Thật tốt quá!
Mai đại mỹ nhân vì quá hưng phấn mà mất đi sự kiềm chế, ăn nói lộn xộn, thật sự không thể khống chế nổi tâm tình kích động, đột nhiên ôm lấy cổ Quân Mạc Tà, hung hăng hôn chụt lên má hắn một cái.
Quân Mạc Tà đang cảm thấy ngớ người ra: "Mới có bốn viên mà ngươi đã kêu ca nhiều thế? Ta đây nếu cho cô hơn trăm viên cô sẽ nói gì đây?" Hắn không biết, thần dược thế này ngay cả trong truyền thuyết cũng không hề tồn tại. Linh dược tốt nhất trong Thiên Phạt Sâm Lâm chính là Thiên Tà Vạn Độc quả, hơn nữa để có được phải trải qua không ít nguy hiểm. Nếu là bên ngoài sâm lâm thì dù mạo hiểm đến mấy cũng không thể tìm thấy.
Trong nháy mắt đã có bốn viên "Thần đan" đoạt cả thiên địa tạo hóa như vậy, đối với Mai Tuyết Yên mà nói quả thực là một niềm kinh hỉ to lớn. Điều này nói lên thực lực của Thú Vương Thiên Phạt Sâm Lâm tăng tiến thêm một cảnh giới!
Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy một đôi môi mềm mại ấm áp mang theo hương thơm mộng ảo, hôn lên chính trên mặt mình. Nháy mắt cảm thấy thần hồn bay bổng, như lạc vào tiên cảnh. Phản ứng đầu tiên của hắn là: Thật là quá đáng! Ta bị ức hiếp rồi! Bản thiếu gia lại bị một nữ nhân ức hiếp! Lần trước đã bị người ta hạ độc, bây giờ lại bị ngang nhiên khinh bạc, ai, số ta đúng là khổ sở a!
Chẳng lẽ ta cứ phải tiếp tục chịu đựng?
Chẳng lẽ Quân Mạc Tà ta cứ phải chịu thiệt thòi mãi sao? Ở trước mặt nữ nhân cứ phải chịu lép vế ư?
Cho nên phản ứng thứ hai liền là: Không được! Không thể chịu lỗ vốn như vậy, ta phải vô lễ lại mới được, dù thế nào cũng phải quật khởi một trận!
Cho nên hắn không chút nghĩ ngợi, xoay đầu vươn miệng hôn tới.
Mai Tuyết Yên trong niềm vui sướng quá độ, tâm thần chấn động, nhất thời không biết làm sao để phát tiết cảm xúc, không kìm được mà hôn Quân đại thiếu một cái. Nhưng nàng lập tức cảm thấy không ổn. Đôi môi đỏ mọng giật mình tách ra, khuôn mặt nàng tức khắc đỏ bừng.
Động tác này của nàng cực kỳ mau lẹ, khiến cái miệng của Quân Mạc Tà hôn vào không khí, vậy mà vẫn phát ra một tiếng "chụt".
Trong nháy mắt hai người đã mặt đối mặt, bốn mắt giao nhau trong gang tấc. Không gian tràn ngập một loại hương vị khó nói thành lời, là ngượng ngùng hay là sự ngưng đọng?
Tóm lại lúc này hai người đều ngây dại, hoàn toàn ngây dại. Thậm chí cả không gian và thời gian cũng dường như ngưng đọng vào khoảnh khắc này!
Quân Mạc Tà thấy trước mắt là một khuôn mặt tuyệt mỹ. Tuyệt sắc nhân gian, đôi mắt to tròn mê hoặc đang nhìn mình. Lúc đầu là kinh ngạc, sau đó là e thẹn, rồi một ráng mây đỏ từ khuôn mặt quốc sắc thiên hương này từ từ lan rộng, chậm rãi tràn ngập khắp khuôn mặt, ngay cả chiếc cổ ngọc ngà cũng đỏ ửng lên.
Đôi môi hồng thắm trước mặt khẽ rung động, giống như một cánh hoa anh đào, như đang mời gọi hắn tiến đến thưởng thức…
Quân Mạc Tà cảm thấy một luồng nhiệt huyết xông thẳng lên đại não. Hơi thở trở nên dồn dập, hắn bỗng nhiên mạnh mẽ cúi đầu xuống, bất chấp tất cả, dùng sức cắn chặt lấy đôi môi mềm mại. Đồng thời, hai tay theo bản năng ôm lấy thân thể mềm mại trước mặt, thậm chí có chút thô bạo mà ôm chặt, cố định nàng trong lồng ngực. Đầu lưỡi linh hoạt xâm nhập, ở trên đôi môi đỏ mọng thỏa sức công thành chiếm đất, không biết làm cách nào đột nhiên xông phá quan ải, truy đuổi chiếc lưỡi đang hoảng loạn né tránh, thừa thắng xông lên không chịu buông tha…
Mai Tuyết Yên không thể ngờ tới hắn lại to gan đến thế. Nàng chỉ thấy ánh mắt mơ màng của Quân Mạc Tà, hơi thở dồn dập. Nàng tuy rằng chưa từng trải qua những chuyện như vậy, nhưng theo bản năng cảm thấy có chút nguy cơ, trong lòng bất an. Đột nhiên trước mắt bỗng tối sầm, chỉ cảm thấy môi của mình bị một tầng mềm mại bao phủ. Đang muốn lên tiếng thì một chiếc lưỡi trơn tuột linh hoạt đã luồn vào trong miệng, càng tiến sâu càng khuấy động mạnh hơn…
Loại trải nghiệm kỳ lạ này, chính là lần đầu tiên trong đời Mai Tuyết Yên. Cho dù nàng có tuyệt thế Huyền công, tu vi cái thế thì lúc này cũng chỉ là một nữ nhân mà thôi! Hơn nữa lại là một nữ nhân chưa từng trải qua mùi vị tình yêu!
Đối diện với điều hấp dẫn nhất trên đời, nàng chỉ cảm thấy trong đầu ầm ầm nổ vang, nhất thời trống rỗng, quên cả giãy dụa, càng quên rằng mình có một thân Huyền công vô địch, cứ ngây ra, như một tấm chăn bị Quân đại thiếu ôm gọn trong ngực, không biết phải phản ứng như thế nào cho phải.
Bên hông hai bàn tay to lớn theo sống lưng mềm mại trượt xuống, thô bạo bóp lấy vòng mông mềm mại của nàng. Cứ thế vuốt ve, nắn bóp thành đủ loại hình dạng.
Mai Tuyết Yên đang lạc giữa mê man, đột nhiên nhớ lại một câu: "Tiểu tử kia, ngoan ngoãn theo ta trở về, ca mỗi ngày đều xoa mông ngươi chơi."
Đột nhiên trong đầu lập tức thanh tỉnh, nàng vừa thẹn vừa giận, toàn thân công lực đột nhiên bùng nổ, hét lớn một tiếng. Nháy mắt như thuốc nổ được châm ngòi, vang lên một tiếng "Oanh", Quân đại thiếu đang đắm chìm trong cõi tiên cảnh chợt cảm thấy có gì đó không ổn, vô cùng kinh ngạc. Vừa rồi còn đang nồng nhiệt triền miên vậy mà đã bị đánh bay văng ra ngoài, bay đi rất xa, rất xa…
Thân thể Quân đại thiếu tựa như cánh diều đứt dây, "vù" một tiếng bay vút ra khỏi cửa phòng. Bay rất xa mới rơi xuống. Thân mình còn lơ lửng giữa không trung mà thần hồn vẫn còn vấn vương khoảnh khắc sảng khoái vừa rồi, không kịp vận khí hộ thể, kết quả là ngã một cú chổng mông lên trời, trông rất giống Bình Sa Lạc Nhạn Thức.
Trước đó một khắc còn là ôn nhu vô tận, ngay sau đó đã là mông nở hoa.
Sự tương phản lớn đến nhường này, làm cho Quân đại thiếu cực kỳ khó chịu. Nhưng hắn chưa kịp đứng dậy mà trong đầu đã hồi tưởng lại chuyện vừa xảy ra, nhất thời toát mồ hôi lạnh.
Mẹ kiếp! Đúng là một lần sảy chân để hận ngàn đời!
Ta vô lễ với ai mà chẳng được chứ? Như thế nào đầu óc lại phát điên mà đi vô lễ với bà cô này, đúng là muốn đoạt mạng già của ta mà! Vị Mai Tôn Giả này chính là đại sát tinh a, huống hồ còn có vị muội muội cực kỳ không giảng đạo lý kia nữa.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: Những Năm Tháng Ấy : Anh và Em !