- Ngươi! Khốn nạn! Đồ hạ lưu! Vậy mà ngươi còn có thể tự xưng mình là người trong Tam Đại Thánh Địa! Ta giết ngươi!
Xà Vương giận tím mặt, vọt người lên như muốn ra tay. Hoàng Thái Dương cười lớn một tiếng phóng tới nghênh đón. Đây đúng là tính toán của lão. Công lực của mình mặc dù cao hơn hai người, nhưng hai người một Xà một Ưng này khi phối hợp lại có thể bù đắp cho khuyết điểm của nhau. Nếu như thật sự có thể phối hợp đến cảnh giới Thiên Y Vô Phùng, chỉ sợ uy lực sẽ tăng lên gấp mấy lần! Lúc đó cho dù mình có thể phá tan sự phối hợp đó, chỉ sợ cũng phải trả giá tương đối lớn.
Chỉ có trước hết chọc giận một kẻ, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai giết một kẻ, toàn bộ những việc còn lại sau đó đều sẽ nằm trong lòng bàn tay của mình. Đây cũng chính là nguyên nhân mà lão không tiếc tự hạ thấp thân phận của mình, nói ra những ô ngôn uế ngữ đó. Chẳng qua lão vốn không phải là người lương thiện gì, thủ đoạn bậc này cũng chỉ như cơm bữa mà thôi!
Đừng thấy lời lẽ của lão chiếm tiện nghi, có ý khinh thường, nhưng khi nghênh đón cũng đã hội tụ công lực toàn thân của mình, tung hết toàn lực nhất kích đoạt mạng Xà Vương. Cho dù không thể, cũng muốn khiến nàng sau một kích này mất hết chiến lực. Chỉ có như thế, lão mới có thể thực sự nắm chắc toàn bộ cục diện.
Trong mắt Hoàng Thái Dương hung quang chớp động, sát khí đã hiện! Các khớp xương cả người lão thậm chí đều phát ra tiếng vang bạo liệt nhỏ bé. Đây chính là điềm báo trước việc vận chuyển toàn bộ công lực, cố gắng đạt được một kích quyết định thắng thua.
Lúc này đây, lão tuyệt đối không cho phép vị Xà Vương này chạy thoát dưới chưởng của mình! Cơ hội như vậy, rất khó có được.
Tình thế căng thẳng tột độ!
Ngay khoảnh khắc cuối cùng thân ảnh của Hoàng Thái Dương cùng Xà Vương Thiên Tầm đang chuẩn bị tiếp xúc, đột nhiên một thân ảnh uyển chuyển tới cực điểm giống như lăng không mà bay đột nhiên xuất hiện, quát khẽ một tiếng:
- Trở về!
Thân ảnh của Xà Vương Thiên Tầm sau khi nghe thấy một tiếng quát này, lại nhanh chóng chuyển từ đang tiến lên phía trước thành lùi về sau, lập tức lui về vị trí cũ, hoàn toàn không có chút do dự hay chống đối nào.
Hoàng Thái Dương ngẩn ra, ngước mắt nhìn lại, lại phát hiện trước mắt của mình xuất hiện một mảnh chưởng ảnh trắng như tuyết, nhất thời hoảng sợ. Người này luôn luôn ẩn thân ở một bên, mà chính mình lại không có chút nào phát hiện! Người này là ai?
Chỉ bằng điểm này, đã chứng minh thực lực người này tuyệt không kém mình!
Trong chớp mắt lão cảm thấy hối hận tới cực điểm. Xem ra kẻ lên tiếng ban đầu kia chính là người vừa xuất hiện này, nhưng mình lại phán đoán sai lầm, cho rằng người lên tiếng chính là Xà Vương! Thấy Xà Vương đã ra mặt, sau đó sẽ không chú ý tới động tĩnh bên ngoài nữa. Nào biết đối phương còn ẩn giấu một cao thủ siêu cấp như vậy? Nếu như hắn cùng với Ưng, Xà nhị Tôn liên thủ, mình chẳng phải sẽ khó thoát tai ương sao?
Một chút do dự này vừa hết, một mảng chưởng ảnh trước mặt đã biến thành dày đặc như một tòa chưởng sơn! Mãi cho đến lúc này, thanh âm xé gió sắc bén của chưởng phong mới bỗng nhiên vang lên.
Tốc độ ra tay của người này, vậy mà đã vượt qua tốc độ âm thanh rồi! Chưởng phong của nghìn vạn chưởng đột nhiên tập hợp cùng một chỗ, tựa như lồng giam ầm ầm giáng xuống muốn hủy thiên diệt địa, lại giống như cánh cửa nơi chín tầng địa ngục đột nhiên mở ra, hằng hà sa số lệ quỷ đồng thời xông tới.
Nhất Kích Tất Sát, Nhất Kích Tuyệt Sát!
Trong khoảng thời gian này, tâm thần của Mai Tuyết Yên có thể nói là đã phiền muộn tới cực điểm. Vốn là không có ý định ra tay, nhưng ở thời khắc then chốt này, cuối cùng vẫn phải hiện thân. Thêm nữa cũng là bị lời nói của Hoàng Thái Dương khiến lửa giận bùng lên. Mẹ nó chứ, cái gì gọi là "bị gạt mất thân thể"? Lão già kia chẳng lẽ ở đây mắng xối xả, cố tình sỉ nhục ta sao? Cho nên đại mỹ nữ Mai Tuyết Yên nổi giận đùng đùng vọt ra, vung tay liền xuất ra chín trăm chín mươi chín chưởng!
Lúc này vừa ra tay, nàng đột nhiên cảm thấy nỗi phiền muộn trong lòng lại giảm đi thật nhiều. Xem ra có lẽ đánh người hay hành hạ người khác là biện pháp tốt nhất để phát tiết uất ức nha. Cho nên Mai Tuyết Yên không hề nương tay...
Đó là lí do mà bi kịch của Hoàng Thái Dương bắt đầu. Thật bi kịch, vô cùng bi kịch...
Hơn nữa bi kịch của Hoàng Thái Dương, cùng bi kịch lúc trước của Lệ Tuyệt Thiên cũng tương tự! Cũng đều là bởi vì một người Quân Mạc Tà, vì vậy mà dẫn lên lửa giận của Mai Tuyết Yên.
Hoàng Thái Dương đối mặt thế công như vậy, bị bất ngờ không kịp đề phòng, liên tục lui về phía sau. Nhưng tốc độ lui về phía sau của lão làm sao sánh kịp với tốc độ khủng bố của Mai Tuyết Yên? Thực lực hai người vốn đã có một đoạn khoảng cách không nhỏ, huống chi sau khi Mai Tuyết Yên ăn vào Thông Nguyên Đan, tốc độ đã đạt tới cảnh giới khủng bố cực hạn! Chưởng lực liên tiếp công kích va chạm vào thân thể vang lên những tiếng "phanh phanh phanh phanh..." giống như tiếng nổ lúc đốt pháo. Hoàng Thái Dương hét lớn một tiếng, thân mình như diều đứt dây ngã bay về phía sau, trong miệng rốt cục không khống chế nổi mà phun ra một luồng huyết vụ.
Thân thể của lão vốn đã gần đạt đến mức "Kim Cương Bất Hoại", vậy mà dưới đòn công kích đầu tiên của đối phương lại bị trọng thương!
Hoàng Thái Dương loạng choạng xoay người, cố gắng đứng vững lại, khóe môi khẽ giật giật, một vệt máu đỏ thẫm chảy xuống, bộ dáng giống như lệ quỷ, bộ mặt vặn vẹo thê lương quát hỏi:
- Ngươi là ai? Ngươi rốt cuộc là ai?
Đáng tiếc, trả lời Hoàng Thái Dương lại là một đợt công kích khác càng cuồng mãnh hơn! Công kích chẳng những cuồng mãnh dày đặc mà còn đầy sát cơ.
Hoàng Thái Dương kinh hãi. Đối mặt với bóng ma tử vong như thế, lão từ đầu đến cuối vẫn không thấy rõ ràng dung mạo của người này, cũng chỉ mơ hồ thấy được thân ảnh mờ ảo của người nọ một chút cùng với thanh âm trong trẻo êm tai kia, chịu đựng những đòn công kích liên tiếp nặng nề.
Hoàng Thái Dương nằm mơ cũng không nghĩ tới, thế gian lại có người có thể có thân pháp đạt tới cảnh giới bậc này!
Trên toàn bộ thân thể dù là yếu huyệt hay không yếu huyệt đều phải chịu đựng những đòn công kích dày đặc tột độ. Đã từng tự cho là thân thể của mình có thể nói cương ngạnh bất khả phá, nhưng lúc này lại hoàn toàn không có chút năng lực chống cự nào. Toàn bộ thân thể thậm chí cả linh hồn đều chỉ cảm nhận được một loại cảm giác: Thống khổ!
Cái cảm giác xa lạ này, đã hơn trăm năm nay chưa từng nếm trải nên lão đã quên lãng. Bây giờ cảm giác đó lại được người vừa xuất hiện kia khiến lão phải nếm trải lại cảm giác đó. "Nhất Nhật Thiên Sơn" cuối cùng lại lần nữa nếm trải mùi vị sợ hãi đã quên từ lâu: bị giày vò, chà đạp một cách bạo ngược!
Lão nhận ra rõ ràng, người đánh lén thực sự hoàn toàn có thể lấy mạng mình. Nếu như quả thật cố ý muốn giết chết, chỉ cần một trọng kích là đủ rồi. Người nọ lại không biết vì nguyên nhân gì mà không muốn giết mình, cứ thế giày vò, sỉ nhục, hành hạ mình để phát tiết cảm xúc khó chịu nào đó.
Lão còn đoán được, cho dù người nọ không có suy nghĩ muốn giết mình, nhưng nếu như cứ tiếp tục tình trạng này, tối đa chỉ cần tốn thời gian nửa chén trà, mình ngay cả muốn chạy trốn cũng Hữu Tâm Vô Lực. Chưởng lực tấn công liên hoàn nhưng không hề trí mạng mà dày đặc dị thường, đủ để làm tiêu hao hết thể lực của mình.
Hoàng Thái Dương cố gắng đề vận huyền khí, nương theo sau tiếng thét dài thê lương, bay vút lên không trung. Thậm chí ngay cả lúc này, trên lưng lão vẫn "phanh phanh phanh phanh" liên tiếp trúng bốn chưởng! May mắn là lão rốt cuộc cũng có thể phóng lên không trung, có cơ hội thoát thân.
Quân Mạc Tà đang ẩn thân thấy vậy cực kỳ cao hứng phấn chấn, lớn tiếng hô quát:
- Tuyệt đối không thể để lão chạy thoát nha! Bắt sống lão!
Ưng Bác Không cùng Xà Vương đồng thời nhún mình vọt lên, đuổi theo nhanh như chớp. Bọn họ cũng không phải hoàn toàn nghe theo lời của Quân đại thiếu gia mà làm, chẳng qua là lão Hoàng Thái Dương chết tiệt này vừa rồi lại muốn giết chết hai người bọn mình. Đây chính là thù oán đã kết, có thể nhân cơ hội này đoạt mạng lão tự nhiên là kết quả tốt nhất!
Đặc biệt là Xà Vương Thiên Tầm. Trong nháy mắt vừa rồi, nếu không phải Mai Tuyết Yên ra tay cứu viện, chắc chắn sẽ phải chịu thương thế cực kỳ nghiêm trọng. Nhẹ thì giai vị đại giảm, không thể hóa hình người nữa, nặng thì trực tiếp táng mạng đương trường, đến tận bây giờ nghĩ lại vẫn cảm thấy khiếp sợ. Huống chi lão gia hỏa này ngôn ngữ khinh bạc, bất kính chút nào, khiến thanh danh của mình tổn hại nghiêm trọng.
Cho nên Xà Vương hết sức phẫn nộ! Đối mặt với đại thù như thế, làm sao có thể dễ dàng buông tha được? Ưng Bác Không cùng Hoàng Thái Dương mặc dù cũng không có thâm thù gì, nhưng cơ hội tốt có thể đánh chó rơi xuống nước này ngay tại trước mắt, làm sao lại không ra sức hạ sát thủ?
Hoàng Thái Dương nỗ lực nhảy bật lên, cảm thấy rốt cục cũng thoát khỏi phạm vi nguy hiểm nhất của bóng ma tử vong kia, trong lòng mới thở dài nhẹ nhõm một hơi. Bởi vì hắn phát hiện, thân ảnh áo trắng đáng sợ nhất kia, lại lần thứ hai vô thanh vô tức biến mất, hoàn toàn không có truy kích!
Bóng ma tử vong vừa đi, tâm thần không khỏi thoáng lơi lỏng, lập tức cảm thấy khắp người không có một chỗ nào là không đau! Đang lúc bản thân muốn khẩn trương hướng về phía bờ tường lướt tới, trong lòng âm thầm thề, nếu như thực lực không đủ, lần này Quân gia lại có thể kết giao với loại cao thủ này, tốt nhất là không nên lại lần nữa đối mặt với cường giả không biết tên kia, như vậy căn bản chính là tự chui đầu vào rọ!
Đột nhiên trước mắt tối sầm lại, Ưng Trảo Đoạt Mệnh uy lăng thiên địa giáng thẳng xuống đầu. Hoàng Thái Dương hét lớn một tiếng giận dữ. Lúc này mặc dù trạng thái của lão không tốt, nhưng vẫn không hề úy kỵ Ưng Bác Không, trực tiếp dùng đơn chưởng phản kích. Ưng Bác Không hừ hừ cười khẽ, hữu chưởng cũng không hề nương tay, điên cuồng trảo xuống.
Trảo chưởng cả hai va chạm. Hoàng Thái Dương kêu lớn một tiếng đầy điên cuồng, đúng là không thể địch lại Ưng Bác Không, máu tươi trên vai đầm đìa. Kỳ thực điều này cũng hợp tình lý. Lão vốn đã dính trên trăm trọng kích của Mai Tuyết Yên, nếu không phải là Mai Tuyết Yên chỉ muốn phát tiết uất ức trong lòng mà không có ý muốn tính mạng của lão, có lẽ giờ phút này lão sớm đã là một bãi thịt nát, thậm chí cũng có nhiều khả năng là xác vụn rồi.
Nhưng dù là như thế, nhưng cũng làm cho nguyên khí đại thương, ngũ tạng lục phủ đều tổn hại! Hết lần này tới lần khác lão lại tự cho mình là hơn người, không thèm để Ưng Bác Không vào mắt. Vốn dĩ một trảo này, nếu như vào những ngày thường, lão không chỉ có thể chống đỡ tự nhiên, mà còn có thể phản kích lại, thậm chí càng có thể khiến cho Ưng Bác Không khốn đốn không chịu nổi. Đáng tiếc lúc này mọi chuyện đã thay đổi, lão bây giờ lại hoàn toàn không có lực chống đỡ.
Hoàng Thái Dương mặc dù ăn một trảo của Ưng Bác Không, thương thế lại nặng hơn nữa, nhưng vẫn tự mình cố gắng đề vận huyền khí, mang theo thân thể đầm đìa máu tươi xông đến bờ tường một cách điên cuồng. Lại thấy Xà Vương đã đứng chờ sẵn ở đó, đang lạnh lùng cười:
- Lão thất phu, làm sao lại đi vội vã như thế, cứ trả giá đắt cho những lời cuồng ngôn của ngươi rồi hãy đi, còn chưa muộn!
Tiếp đó liền không nói lời nào nữa, quyền cước chưởng trảo đồng thời tiến công. Xà Vương cũng không phải là Mai Tuyết Yên, bất kỳ chiêu nào tới cũng đều trí mạng, quả nhiên là chiêu chiêu tuyệt sát! Hoàng Thái Dương thực sự có một loại cảm giác bi thảm: Hổ lạc đồng bằng bị chó khinh.
Hối hận nha, tối nay thật sự không nên đến đây như thế, chỉ có một mình mình đơn thương độc mã. Vốn còn muốn tới đơn thương độc mã đơn độc giao chiến với thế gia một trận, uy phong lẫm lẫm uy chấn thiên hạ, lại thể hiện rằng tuy mình đã già, nhưng khí phách vẫn còn hùng tráng.
Nhưng nào biết đâu rằng cuối cùng lại chọc phải một cái tổ ong vò vẽ cực lớn, hơn nữa còn bị đốt cho mặt mũi sưng vù. Ong vò vẽ này chẳng những sắc bén, lại có độc tính mạnh mẽ, lại còn rất có khí thế 'Kiến Huyết Phong Hầu'.
Máu tươi bắn ra tung tóe, Hoàng Thái Dương bi thảm kêu lên một tiếng, lần thứ hai phóng lên cao. Trong nháy mắt này, lão lại dính tiếp mười ba chưởng sáu cước ngưng tụ toàn lực của Xà Vương. Nhưng lão gia hỏa này cũng quả thực không hổ danh cường giả trong Thánh Địa, vậy mà vẫn còn có dư lực, sau khi kêu dài một tiếng đầy thảm thiết, lại vút lên không trung, tốc độ liều mạng thoát thân cực nhanh, quả thực là hiếm thấy. Ngay cả Ưng Xà hai vị Chí Tôn lấy thân pháp để nổi danh, bởi vì phải hồi khí cho bản thân, không ngờ lại đuổi không kịp.
Hai người Xà Vương Thiên Tầm cùng Ưng Bác Không nhìn nhau hoảng sợ. Hoàng Thái Dương này cũng thật không hổ là một cường giả vượt trên cấp bậc Chí Tôn. Liên tục chịu hơn trăm trọng kích của Mai Tuyết Yên, sau đó lại tiếp tục dính một trảo toàn lực của Ưng Bác Không, sau đó lại trúng thêm những bạo kích cuối cùng của Xà Vương Thiên Tầm, vậy mà lúc này lại vẫn có dư lực chạy trốn!
Chỉ riêng công lực như vậy thôi, cũng quả thực là đáng kinh hãi! Quả nhiên không hổ là cường giả cấp bậc trên Chí Tôn!
Hai người tuy rằng đều nhìn ra Mai Tuyết Yên cũng không muốn tính mạng của Hoàng Thái Dương, nhưng bọn họ cùng Hoàng Thái Dương đã kết thù sâu đậm, hạ thủ tất nhiên là không hề lưu tình. Nhưng kể cả như thế, mặc dù Hoàng Thái Dương bị ba đại cao thủ liên tiếp cuồng mãnh công kích, tuy là Bách Ai Tề Chí, lại vẫn như cũ có thể thoát thân mà đi, thật sự đã là một kỳ tích rồi!
Nhưng Hoàng Thái Dương đã là nỏ mạnh hết đà...
Dị Thế Tà Quân
Tác Giả: Phong Lăng Thiên Hạ
Quyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành
Đề xuất Voz: Kể về những chuyện về sông nước không phải ai cũng biết