- Tuyệt đối đừng miễn cưỡng!
Quân Vô Ý muốn nói thêm điều gì, nhưng cuối cùng lại không thốt nên lời, chỉ trịnh trọng bổ sung thêm một câu.
- Nếu là do ta mà khiến Quân gia phải chịu tổn thất, dù chỉ là tổn thất nhỏ nhất đi nữa, ta thà không báo mối thù này!
Ánh mắt Quân Vô Ý thâm trầm nhìn vào màn đêm bao trùm đại viện Quân gia, toát lên tình cảm sâu nặng.
Chỉ khi mất đi, mới chân chính hiểu được sự quý giá của tình thân!
Mất đi, chính là sự tiếc nuối lớn nhất!
Chỉ cần không còn nuối tiếc, mặc dù không cam lòng thì sá gì!
- Tam thúc!
Quân Mạc Tà nghiêm nghị nói:
- Người không cảm thấy sao, Tiêu Gia chỉ là bởi vì đùa cợt trả thù người, mới giận lây sang Quân gia, làm ra biết bao chuyện thất đức như vậy, khiến nhiều gia đình thê ly tử tán, cửa nát nhà tan, nhiều hài tử đều vì thế mà chịu khổ ngược đãi, biến thành kẻ không ra người, không ra quỷ. Người cho rằng tất cả đều là do người gây ra? Nếu không có người, tất cả sẽ không xảy ra, nên giờ người đang chịu áp lực rất lớn đúng không?
Quân Vô Ý đột nhiên xoay người, thân ảnh cao lớn trong màn đêm càng hiện vẻ cô độc:
- Đừng nói những chuyện này nữa! Đừng nói những chuyện này nữa!
- Tại sao lại không nói? Người chính là không buông bỏ được! Người cứ ôm đồm tất cả tội nghiệt lên vai mình!
Quân Mạc Tà cười nhạt:
- Tam thúc, bây giờ người nghĩ như vậy thì hơi ngu ngốc rồi. Kỳ thực người căn bản không nghĩ tới, già trẻ nhà ta từng gây ra tội nghiệt còn nhiều hơn thế nữa. Cho dù là Hoàng Hoa đường tự tung tự tác, hay Tiêu Gia tự tung tự tác, so với Quân gia thì còn xa mới có thể sánh bằng. Ngay cả việc nói "chín trâu mất một sợi lông" cũng không đúng! Căn bản là không thể so sánh!
- Con nói gì thế? Mạc Tà, ta biết con tự cao tự đại, xưa nay coi thường thiên hạ quần hùng, không coi ai ra gì, nhưng con chung quy vẫn là đệ tử Quân gia; là trưởng tôn độc nhất của Quân gia, sao con có thể nói về gia tộc mình như thế?
Quân Vô Ý lông mày nhíu chặt. Cảm thấy lời này thật sự quá chướng tai.
- Con nói sai sao? Sự thật vốn là như vậy. Chỉ là người, Gia gia, thậm chí tất cả mọi người trong Quân gia từ trên xuống dưới chưa từng đối mặt, hoặc là không muốn đối mặt, không dám trực tiếp nói ra thôi! Từ Gia gia mà tính, chinh chiến sa trường, suất lĩnh quân đội bách chiến bách thắng, chết dưới thiết kỵ của Gia gia, há phải số ít? Tin rằng ít nhất cũng có hơn trăm vạn người chứ?
Quân Mạc Tà bình tĩnh đến tàn khốc, chậm rãi nói:
- Rồi đến Phụ thân, Nhị thúc, hai vị huynh trưởng, cùng chính Tam thúc liên tục chinh chiến sa trường. Có thể nói, bao năm qua quân nhân vì Quân gia mà tử trận, dù là phe địch hay phe ta, quyết không dưới ngàn vạn người! Điều này người đã bao giờ nghĩ tới chưa?
Quân Vô Ý trợn mắt nói:
- Đây là đạo lý gì? Quân gia cả nhà đổ máu sa trường chính là vì Thiên Hương đế quốc, chính là vì cả bách tính Thiên Hương! Hy sinh trên chiến trường là điều khó tránh khỏi, càng là lý tưởng cao cả nhất của quân nhân! Điều này làm sao có thể đánh đồng với tư thù cá nhân với Tiêu Gia được?
- Người cho rằng thật sự không thể đánh đồng sao?! Quân nhân tự nhiên là vì nước quên thân, da ngựa bọc thây! Nhưng, thê tử và con cái của quân nhân thì sao? Chẳng lẽ họ cũng nên theo hắn mà chết trận sa trường hay sao? Vì hắn hy sinh nơi sa trường mà phải gánh chịu cay đắng khôn cùng ư? Nên bán thân làm nô tỳ kỹ nữ ư?
Quân Mạc Tà cười lạnh.
- Từ nhiều năm trước đến nay, quân nhân vì Quân gia mà chết, nếu có một ngàn vạn người hy sinh, thì tiếp theo sẽ có một ngàn vạn gia đình thê ly tử tán, cửa nát nhà tan, đúng không? Nếu tính theo lời người nói, Quân gia phải thừa nhận bao nhiêu tội nghiệt? Bao nhiêu cô nhi quả phụ bị người khác khi dễ là vì Quân gia? Bao nhiêu nữ nhân trong sạch bị ép vào thanh lâu là vì Quân gia chúng ta?
- Cũng như Tam thúc nói, Quân gia chúng ta cùng Tiêu Gia bản chất là khác nhau. Tiêu Gia là vì cừu hận, Quân gia chính là vì đại nghĩa! Bản chất này là khác nhau, nhưng bất kể là cừu hận hay đại nghĩa, hậu quả đều tàn khốc như nhau, đẫm máu như nhau! Điểm này, bất luận ai cũng không thể phủ nhận hay bác bỏ!
- Nhất tướng công thành, vạn cốt khô. Huống chi là một Nguyên soái của một quân đoàn lớn?
Quân Mạc Tà độc địa nói:
- Cho nên, chuyện này, người có tính toán cũng được, không để tâm cũng được, nó đã tồn tại rồi! Theo lời con nói, hơn một ngàn vạn nữ nhân mang hận thù hay chịu cảnh khổ sở đều là do Quân gia chúng ta. Như vậy dù cho mỗi người trong Quân gia đều bị lăng trì xử tử thì cũng không đủ để người ta hả giận! Về phần Tam thúc, nếu người cứ cố chấp ôm hết những tội nghiệt này vào mình, dù thống khổ cả đời, dù chung thân không cưới vợ, dù ngày ngày uống rượu tiêu sầu, điên điên khùng khùng đi nữa, rốt cuộc có thể thay đổi được gì?
- Tổng kết lại, nếu mỗi người đều xử sự với thái độ như Tam thúc, Quân gia chúng ta có phải là muốn cả gia tộc tự sát không? Nếu không, làm sao đối mặt với mấy ngàn vạn oan hồn?
Quân Mạc Tà hắc hắc cười:
- Dù sao đều là sai lầm. Người đã cõng oan nghiệt của Tiêu Gia lên đầu mình, chẳng lẽ không gánh nốt những oan hồn chết trên chiến trường kia sao? Nhất là mấy ngàn vạn cô nhi quả phụ, đây chẳng phải đều là sự thật đẫm máu sao?
- Đừng nói nữa! Không cần nói nữa!
Quân Vô Ý toàn thân mồ hôi lạnh chảy ròng ròng. Lảo đảo một bước, mới đứng vững được.
- Con nói vậy để Tam thúc tự ngẫm nghĩ; người muốn một mình gánh vác trách nhiệm, trong khi đang là Quân gia Gia chủ đương thời, trên vai đang gánh vác trọng trách, người tinh tường hơn bất cứ ai. Người cảm thấy trách nhiệm này nên do ai gánh chịu? Nếu người vẫn muốn gánh vác, thì người có lỗi nhất chính là Quân gia! Chính là người!
Quân Mạc Tà cười hắc hắc, cảm thấy "liều thuốc mạnh" của mình đã đủ liều liền chuồn êm.
Nút thắt trong lòng Quân Vô Ý này, có thể nói Quân Mạc Tà sớm đã có chủ ý, luôn muốn tìm một cơ hội giúp Tam thúc hắn gỡ bỏ. Nhưng vì hắn luôn đợi Tam thúc hắn tĩnh tâm hơn mới giải quyết để mang lại hiệu quả lớn nhất, nhưng giờ đây đã là lúc vô cùng cấp bách, thực sự không thể kéo dài thêm nữa.
Hôm nay Mộ Tuyết Đồng đã tìm đến tận cửa, chuyện Phong Tuyết Ngân Thành tất cả đều đã rõ ràng. Như vậy, sau khi tiêu diệt Tiêu Gia thì sao? Với tính cách của Quân Vô Ý, rất có thể vì hai chữ "gánh nặng" mà làm ra hành động cực đoan, gây thêm một thảm kịch!
Dù sao, xét từ bên ngoài, đây có thể xem là một chuỗi bi kịch liên tiếp. Căn nguyên rốt cuộc đều do tình yêu giữa Quân Vô Ý và Hàn Yên Dao mà dẫn tới. Quân Vô Hối chết trận, Quân Vô Mộng chết trận, Quân Mạc Ưu, Quân Mạc Sầu chết trận, mẫu thân Quân Mạc Tà đến nay vẫn còn ngủ say, uy danh Quân gia từ đỉnh phong rơi xuống ngàn trượng, về sau lại có việc của Hoàng Hoa đường khiến người người oán trách. Căn nguyên của tất cả những việc này, có thể nói đều là vì Quân Vô Ý và Hàn Yên Dao!
Nếu trong nội tâm Quân Vô Ý vẫn mãi không thể buông bỏ những chuyện này, như vậy, cho dù cuối cùng có thể đem Tiêu Gia tiêu diệt tận gốc, nhưng với tính tình Quân Vô Ý, rất có thể hai người họ sẽ không thể thành đôi!
Nếu sống cùng một chỗ, lại càng làm cho nội tâm áy náy!
Nhưng, Hàn Yên Dao bế phong mười năm, là vì điều gì? Nghe nói Tiêu Gia muốn tiêu diệt Quân gia, nàng lại không tiếc từng đao từng đao cắt xẻ thân thể mình để kháng nghị, để được gì?
Chuyện này, rốt cuộc có thể trách ai đây? Thật sự là lỗi của Hàn Yên Dao ư? Nhưng… nữ tử nào trên đời mà không mong tìm được một chân ái khắc cốt minh tâm? Mong cầu một mối tình trai tài gái sắc cho bản thân?
Thiếu nữ nào mà chẳng mơ mộng về tình yêu!
Hàn Yên Dao lúc đó nhiều nhất cũng chỉ mười sáu mười bảy tuổi mà thôi! Một tiểu cô nương mười sáu mười bảy tuổi thì có thể hiểu được gì? Ngươi nói với nàng gia tộc đại nghĩa, chí công vô tư, khi tình yêu nảy nở, người trong lòng là lớn nhất. Lòng tràn ngập ngọt ngào, làm sao có thể suy xét những thứ đó?
Huống chi với thân phận của nàng: là con gái của Thành chủ Ngân Thành, thì có chuyện gì mà phụ thân nàng không thể gánh vác? Cùng lắm là phụ thân đưa ra lời từ hôn với Tiêu Gia mà thôi. Nàng nghĩ Tiêu Gia cũng sẽ không làm lớn chuyện, lại càng không dám không đồng ý!
Trách Quân Vô Ý? Càng vô căn cứ! Quân Vô Ý năm đó cũng không biết lai lịch Hàn Yên Dao, chỉ cho rằng đây là một tiểu thư nhà hào phú gặp nạn; nên Quân Vô Ý tự nhiên không hề có điều gì cố kỵ, thêm vào đó, lúc này Quân gia tại Thiên Hương quyền thế vô cùng, có nữ tử nhà hào phú nào dám nói Quân Vô Ý không xứng?
Thậm chí có thể nói như vậy, lúc đó tại thế tục nhân gian, có quá nhiều gia tộc không xứng với Quân Vô Ý, chứ tuyệt đối không có chuyện Quân Vô Ý không xứng với gia tộc nào!
Nhưng tại thời điểm Hàn Yên Dao cho Quân Vô Ý biết thân phận cũng là lúc Tiêu Gia đã tìm đến gõ cửa! Tất cả, đã không thể vãn hồi!
Từ đó, hai người một tại Thiên Hương, một tại Tuyết Sơn, vạn dặm xa cách, tất cả đều bất lực. Nhưng Tiêu Gia báo thù, lại trực tiếp ập tới. Diễn ra nhanh chóng dị thường, ngoài dự đoán của tất cả mọi người! Một bi kịch tiếp nối một bi kịch liên tục phát sinh. Khiến cho Quân Vô Ý, Huyết Y Đại Tướng Quân từng phong vân một cõi, từ nay về sau lâm vào vũng lầy đau khổ sâu không đáy!
Hoàn toàn bị động mà chìm sâu vào!
Nếu nói Tiêu Hàn sai lầm? Xét theo một phương diện nào đó mà nói, tựa hồ hắn không có sai! Thậm chí hắn có làm hơi quá tay, nhưng bị từ hôn, hắn có thể làm gì đây?
Bất kỳ nam nhân nào trên đời, có người nào khi nghe nói vị hôn thê của mình đi theo người khác, bản thân mình bị cắm sừng, còn có thể khoan hồng độ lượng nói một tiếng: "Không sao cả, ta chúc phúc cho các ngươi!"? Có sao?
Nếu có, nhất định là thánh nhân!
Cho nên Tiêu Hàn cứ thế mà báo thù!
Vị Tiêu Gia công tử thân ở địa vị tuyệt đỉnh thiên hạ của Phong Tuyết Ngân Thành, cứ như vậy bị nhân gian thế tục Quân Vô Ý đoạt vợ…
Cái này chẳng khác nào con rể bí thư tỉnh ủy lại bị một đứa con của cán bộ hương trấn cướp mất vợ. Nếu không báo được thù thì còn nói làm gì nữa?
Cho nên tất cả cứ như bánh xe lịch sử cuồn cuộn lăn bánh, không thể tránh khỏi mà xảy ra.
Ai cũng không sai, như vậy trách ai được? Vận mệnh trêu ngươi?
Chuyện này không đúng không sai, nhưng mấu chốt là ở lập trường của mỗi bên. Theo góc độ của Tiêu Gia, tựa hồ vô luận báo thù Quân gia thế nào cũng không có gì đáng trách. Bất luận ai ở vị trí đó, đều sẽ đề nghị báo thù! Dùng lực lượng Phong Tuyết Ngân Thành đối phó Quân gia, chẳng phải chỉ là một bữa ăn sáng đơn giản? Đã có thể báo thù lại có lực lượng tuyệt đối, vì sao phải nén giận?
Nén giận, vốn không phải là nam nhân!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành