Khi Thành Đức Thao đại thiếu gia đã chuẩn bị tươm tất, đang muốn tiến về phía trước nghênh đón nhị vị Thiên Phạt Thú Vương, Quân Mạc Tà đại thiếu gia bên này cũng vừa lúc bước ra cửa chính, thong dong cưỡi ngựa, chuẩn bị tiến ra nghênh đón nhị vị Thú Vương kia.
Đối với tin tức Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa đã đến, Quân Mạc Tà tự nhiên là người thứ nhất nhận được. Vừa suy nghĩ liền minh bạch, đây chắc chắn là đưa dược liệu tới cho mình. Ít nhất trong những người ở Thiên Hương Thành, Quân Mạc Tà là người nhận được tin tức sớm nhất. Còn như sau khi nghe được trên đường có những đoàn đạo tặc với số lượng đông đảo dị thường muốn cướp số dược liệu này, Quân Mạc Tà chỉ cảm thấy cười nhạt từ tận đáy lòng.
Thật sự quá buồn cười! Đường đường là hai vị Thú Vương Chí Tôn của Thiên Phạt Sâm Lâm, tự thân hộ tống dược liệu, lại bị coi là dê béo, hơn nữa còn là "một đàn dê béo", còn có kẻ dám cả gan đến cướp bóc như vậy. Đây không phải là "gan mọc lông" thì là cái gì? Chẳng lẽ thế giới này đã điên cuồng đến mức con kiến hôi lại dám cướp đoạt khủng long sao?
Hơn nữa, hai người này dưới sự trợ giúp của Quân Mạc Tà, sau khi Vị Giai thăng cấp, thực lực tăng vọt, có thể nói sớm đã vượt qua chuẩn mực Chí Tôn trong nhân thế. Lấy thực lực hiện tại của hai gã Huyền Thú Vương Giả này mà nói, chỉ cần không gặp phải kẻ biến thái như Hoàng Thái Dương, vậy thì tùy tiện đi tới bất kỳ chỗ nào đi nữa cũng sẽ không gặp phải điều gì bất trắc! Thậm chí cho dù là đen đủi gặp phải kẻ nào có thực lực siêu việt cấp Chí Tôn như gã Hoàng Thái Dương kia, với lực liên thủ của hai Vương, cho dù không đủ để giành phần thắng nhưng toàn thân rút lui vẫn nắm chắc mười phần.
Cho nên Quân Mạc Tà căn bản là không lo lắng việc bọn họ hộ tống dược liệu sẽ xảy ra chuyện gì, cần lo lắng cũng chỉ có lo lắng cho lũ kiến nhỏ dám đi cướp đoạt khủng long kia. Nghĩ lại mà bi ai thay cho bọn chúng vậy thay. Trước mắt lợi ích cực lớn, tại sao bao giờ người ta cũng luẩn quẩn trong tâm trí như vậy chứ, tham lam là căn nguyên của mọi tai họa!
Nói một câu không hay ho cho lắm, nếu là hai người kia hộ tống mà trên đường lại có thể bị người khác cướp đi, như vậy Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa hai đại Thú Vương này liền không cần phải trở lại Thiên Phạt Sâm Lâm nữa, trực tiếp tìm một chỗ mua một khối đậu hũ, đập đầu vào mà chết quách cho rồi.
Cho nên Quân đại thiếu gia không sốt ruột chút nào, thong dong nhàn nhã, trên đường cứ buông cương cho ngựa tự do chạy, hướng về phía cửa Nam đi tới. Tình báo của hắn chính xác đến từng chi tiết, giờ nào nhị Vương tới cửa Nam Thiên Hương, hắn đều nắm chắc trong lòng bàn tay. Cho nên lúc này hắn đi, chắc chắn là có thể gặp được nhị Vương đúng lúc họ tiến vào cửa thành, tiếp đó song phương không chút trì hoãn, trực tiếp nghênh đón về phủ. Thuận tiện ở trên đường nhìn xem có mỹ nữ hay không, luyện mắt một chút, mấy ngày nay chế thuốc luyện công liên tục, con mắt cũng bị gò bó quá nhiều rồi.
Hai người Hùng Khai Sơn cùng Hồ Liệt Địa rốt cục cũng thở phào nhẹ nhõm một hơi, cuối cùng đã tới Thiên Hương. Mệt thì không mệt, chẳng qua là chặng đường này thực sự là quá xa, lúc trước nếu như có nhị vị ca ca Hạc Vương, Ưng Vương cùng đi, vậy sẽ không phải hao tốn nhiều công sức như vậy.
Lúc này vừa mới nhìn thấy cửa thành, hai người liền chứng kiến một đoàn nhân mã cao lớn, hùng vĩ oai nghiêm tiến lên nghênh đón. Dẫn đầu là một thiếu niên, cười híp mắt đầy nhiệt tình, từ xa đã ôm quyền:- Hai vị ngàn dặm từ xa tới, trên đường đã khổ cực rồi!
Hùng Khai Sơn và Hồ Liệt Địa nhất thời ngẩn ra, há miệng là bắt đầu than vãn vất vả, rồi lôi kéo làm quen sao? Chẳng lẽ là người Quân gia phái tới nghênh đón?
Trong lòng Hùng Khai Sơn lập tức cảm thấy hồ nghi, mở miệng hỏi:- Ngươi là?
- À, tại hạ Thành Đức Thao, chính là đương kim Hoàng đế Bệ hạ của Thiên Hương Đế quốc...
Thành Đức Thao cười híp mắt đáp, nhưng hắn còn chưa nói xong đã bị Hùng Khai Sơn cắt ngang. Ánh mắt Hùng Vương thoáng giật một cái, vô cùng nghi hoặc:- Cái gì? Ngươi là Hoàng đế của Thiên Hương?
Thành Đức Thao lập tức nghẹn họng. Người này nói cái gì vậy? Việc này là việc có thể nói lung tung sao? Đây chính là tội danh tày trời, bị chém đầu tru di cửu tộc đó! Hắn liền vội vàng nói tiếp:-... Khách Khanh trong Bình phủ của Nhị Hoàng tử - người thừa kế Vương vị.
Một tràng dài vòng vo này, trực tiếp khiến đầu óc hai đại Thú Vương choáng váng. Hai gã Thú Vương này vốn là hai gia hỏa có đầu óc đơn giản. Kẻ này lại cứ nói lằng nhằng, lòng vòng như vậy, nếu không làm người ta ngất xỉu thì cũng phải khiến người ta hôn mê. Hồ Liệt Địa lắc lắc đầu, cực kỳ bất mãn lên tiếng:- Nói nhiều lời như vậy làm gì. Rốt cuộc ngươi là ai? Nói rõ ràng một chút được không? Rốt cuộc ngươi là người nào? Ngươi muốn ngăn lại chúng ta để làm gì?
Sắc mặt Thành Đức Thao đỏ lên, trong lòng tức giận mắng: "Thì ra hai tên này đúng là hạng mọi rợ hoàn toàn không hiểu cấp bậc lễ nghĩa! Hơn nữa, xem ý tứ cũng ngu xuẩn vô cùng! Chúng ta vốn không quen biết, ngươi lại hỏi ta muốn ngăn cản ngươi để làm gì? Chẳng lẽ các ngươi cho rằng mình rất anh tuấn sao?"
Bất quá, nếu là người ngu thì càng dễ lừa gạt. Thành đại công tử nén giận, đem khuôn mặt vốn đã tươi cười đầy nhiệt tình bổ sung thêm vài phần vẻ "thân cận":- Nghe nói hai vị đường xa mà đến, trên người còn mang theo không ít dược liệu. Ha ha, bề trên của ta nghe nói, cảm thấy rất hứng thú, đặc biệt phái tại hạ đến cùng hai vị anh hùng hiệp thương. Hai vị đường xa tới Thiên Hương, chắc hẳn cũng là vì vàng bạc mà thôi. Bề trên của ta là người bản địa nơi này, rất có ý giúp đỡ, cũng không biết...
- Tiểu tử ngươi muốn số dược liệu này?
Hùng Khai Sơn dùng một ánh mắt giống như đang nhìn xác chết nhìn tên Thành Đức Thao ngu ngốc trước mắt.
Thành Đức Thao vội vàng giải thích:- Không phải, không phải, dược liệu của hai vị đều là trân quý vật, tại hạ làm sao có đủ tiền mà mua được? Bề trên của tại hạ, chính là đương kim Nhị Hoàng tử Điện hạ muốn thu mua số dược liệu này của hai vị, không biết hai vị muốn giao dịch như thế nào đây. Vô luận là dùng hoàng kim hay bạc trắng đều không thành vấn đề.
Theo suy nghĩ của Thành Đức Thao, mình đã giương cao chiêu bài Nhị Hoàng tử, còn nói rõ ràng giá cả có thể thương lượng. Nếu hai người này suy nghĩ một chút, chẳng phải lập tức trở nên hết sức lo sợ mà hiến linh dược sao? Sau đó bản thân mình cố gắng một phen, dẫn bọn hắn tới đưa cho Nhị Hoàng tử, ban thưởng cho một ít, cho dù đầu óc của hai người này quả thực là không thông minh, không hiểu chuyện, mình cũng giải thích rằng có thể dùng vàng bạc để giao dịch, cho nhiều tiền một chút rồi tống khứ đi là được.
Thôn dân sơn dã, có mấy ai từng nhìn thấy Hoàng tử? Càng không nói là cùng Hoàng tử giao dịch. Cái này cũng đủ để bọn hắn có vinh dự mà đi khoe khoang khắp nơi. Về phần giá giao dịch cụ thể là bao nhiêu, đây còn không phải là do chính mình thích nói bao nhiêu thì là bấy nhiêu sao?
Hồ Liệt Địa há hốc mồm:- Nhị Hoàng tử? Chính là thứ tử của Hoàng đế Thiên Hương mà ngươi vừa mới nói sao?
- Đúng là Nhị Điện hạ!
Thành Đức Thao càng ngày càng mất kiên nhẫn, đặc biệt nhấn mạnh ngữ khí vào ba chữ "Nhị Điện hạ". Thật sự là hai tên nhà quê! Cái gì gọi là "thứ tử"? Đây là lời mà chỉ có nông dân mới nói.
Thật sự là không biết ăn nói chút nào.
Hùng Khai Sơn hếch mũi lên trời, quát:- Không bán! Nhanh cút qua một bên đi!
- Hay cho lũ cuồng đồ, dám càn rỡ như thế!
Đang khi vẻ mặt Thành Đức Thao ngạo nghễ, nghe câu này cả người hắn run lên bần bật! Tuyệt đối không ngờ tới, hai tên dã phu cũng dám trắng trợn cự tuyệt việc mua bán với Nhị Hoàng tử Điện hạ như thế.
- Sớm đã nhìn ra hai người các ngươi không phải kẻ lương thiện. Nói vậy số linh dược kia cũng là bọn ngươi giết người đoạt của mà có được. Người đâu, đem hai tên trộm cắp này bắt lấy cho ta. Nếu có chút phản kháng, giết chết không cần luận tội! Nhớ là ngàn vạn lần đừng làm tổn hại linh dược!
Sắc mặt Thành Đức Thao lạnh như hàn sương, bàn tay to vung lên, ra vẻ uy nghiêm đáng sợ mà hạ lệnh!
- Còn không phải muốn cướp linh dược sao? Trên một đường này những tên gia hỏa muốn cướp linh dược của chúng ta phỏng chừng ít nhất cũng phải có ba năm ngàn người. Tiểu tử ngươi có biết những người này hiện giờ đang ở đâu không? Lão tử hôm nay đã đạt được mục đích nên tâm tình xem như không tệ, nếu hiện tại tiểu tử ngươi tránh đường ra, lão tử coi như là khởi một thiện tâm tha cho tiểu tử ngươi!
Hồ Liệt Địa khoanh tay, nghiêng đầu, như cười như không nhìn Thành Đức Thao, trong lòng thực sự cảm thấy có chút buồn cười. Trong nhân thế này người không biết sống chết thật sự là quá nhiều. Tỷ như vị thiếu niên trước mắt này, nhiều nhất cũng chỉ là tu vi Kim Huyền cấp, dẫn theo một đám thủ hạ rác rưởi còn chưa tới Ngân Huyền, lại đã nghĩ mình có thể cướp linh dược từ trong tay Thiên Phạt Chí Tôn Thú Vương...
Chuyện đùa này nói ra, chẳng phải là làm cho người ta cười rớt răng hàm sao?
Thật sự là buồn cười.
Thành Đức Thao ngạo mạn liếc nhìn rồi nói:- Ta không quản bọn ngươi là ai, cũng không cần biết. Ta chỉ biết nơi này chính là Thiên Hương Đô Thành, là dưới chân Thiên Tử! Vô luận ngươi là ai, có bao nhiêu bản sự, đến nơi này cũng phải thành thật quy củ. Cho dù ngươi là rồng, ngươi cũng phải để ta kiểm soát. Là lão hổ, ngươi cũng phải nằm úp sấp xuống cho ta! Chẳng nhẽ chỉ dựa vào hai ngươi mà thôi còn muốn nghịch thiên sao? Chỉ bằng lời ngươi vừa nói ra kia là có thể chứng minh hai người các ngươi chắc chắn là trộm cắp không thể nghi ngờ. Bổn công tử hôm nay cũng khởi một thiện tâm, hai tên dã phu các ngươi nếu như thức thời giao ra số dược liệu này, bổn công tử liền làm chủ tha cho các ngươi rời đi. Nếu như còn dám càn rỡ, hừ hừ...
Lời tuy chưa nói xong, ý uy hiếp giết người cướp của đã rõ như ban ngày.
Ánh mắt Hổ Vương Hồ Liệt Địa nhất thời trừng lớn như chuông đồng. Nói rồng, đó là con gì đó trong truyền thuyết, ai cũng chưa thấy qua, nhưng nếu là lão hổ, Hồ Liệt Địa chính là một lão hổ thực sự, hơn nữa dường như còn là vua của loài hổ!
Ý của Thành Đức Thao tuy rằng cũng chỉ là so sánh mà thôi, nhưng lọt vào trong tai vị Hổ Vương này, lại không thể nghi ngờ là một nhân vật bé nhỏ như con kiến hôi trước mắt, lại muốn vị Hổ Vương Điện hạ vĩ đại phải gục xuống trước mặt hắn để vẫy đuôi!
Ánh mắt Hồ Liệt Địa từ từ híp lại, âm trầm nói:- Nếu như ta không muốn nằm úp sấp xuống? Ta muốn càn rỡ một chút thì sao?
- Không muốn nằm úp sấp xuống? Muốn càn rỡ một chút? Vậy các ngươi lập tức máu tươi bắn ra năm bước, phơi thây tại chỗ.
Thành Đức Thao giận dữ, căn bản không nghĩ tới vì sao người này không hỏi "Nếu như ta không muốn bị kiểm soát" ngược lại chỉ hỏi "Nếu như ta không muốn nằm úp sấp xuống?" đến cùng là có ý tứ gì. Nhưng hắn cảm giác được tôn nghiêm của bản thân bị xúc phạm, lập tức nổi cơn cuồng nộ, trong miệng không ngừng gào lên, bắt các hộ vệ phải tiến lên, mau chóng bắt lấy hai tên gia hỏa không biết trời cao đất dày này. Mặc dù không phải là máu tươi văng năm bước, cũng muốn trước hết đánh đập một chút rồi nói sau!
- Khoan đã!
Một thanh âm uy nghiêm vang lên. Nhị Hoàng tử Điện hạ chậm rãi bước tới, mang theo vẻ mặt chiêu hiền đãi sĩ tươi cười nói:- Hai vị anh hùng, tại hạ chính là Thiên Hương Nhị Hoàng tử.
- Hoàng tử cái chó má gì!
Hồ Liệt Địa bạo phát. Vị Hổ Vương này cảm giác mình đã chịu vũ nhục to lớn, lập tức nổi giận đùng đùng:- Hoàng tử cái chó má gì? Ngươi rốt cuộc là cái thứ vớ vẩn gì chứ? Con trai của Hoàng đế thì ghê gớm lắm sao? Cũng dám gây khó dễ cho đại gia ta. Ta thật sự muốn....ta thật sự muốn...
Thực lực của Hổ Vương đương nhiên cao không chê vào đâu được, nhưng đầu óc thì ngu ngốc đến hết chỗ nói. Cứ "thật muốn" mãi nửa ngày trời mà không thốt ra được lấy nửa câu độc ác nào, cảm thấy vô cùng bực bội. Quên đi, hành động mới là thiết thực nhất. Hắn liền khẽ vươn tay, cánh tay "vù" một tiếng, tựa như lò xo bật ra, vai không hề lay động, đầu cũng không nhúc nhích, liền lập tức tóm lấy tên gia hỏa Thành Đức Thao mà hắn đã chán ghét đến tột độ, há ra cái miệng rộng như bồn máu, răng rắc một tiếng, một ngụm cắn đứt cổ họng đối phương:- Ta chính là muốn... như vậy.
Máu tươi phun ra như suối, Hồ Liệt Địa miệng dính đầy máu, ánh mắt dữ tợn, nhưng kình khí hộ thể của hắn, máu tươi nhiều như vậy thế mà một giọt cũng không dính lên người hắn. Hắn há miệng rộng, phun khối thịt trong miệng ra, "bộp" một tiếng rơi xuống đất, chửi bới:- Phi, thịt người này tại sao lại thối như vậy?
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành