Cái vẻ mặt ấy thật sự khiến hình tượng "Tiền Bối Cao Nhân" của Hùng Vương đại nhân tổn hại không ít, làm sao có thể không nghiêm khắc giáo huấn tên gia hỏa này?
Giáo huấn xong, thấy đầu Hổ Vương gục xuống không nói được lời nào, Hùng Khai Sơn lúc này mới tỏ ra Khí Độ Ung Dung Ưu Nhã, nhìn Quân Mạc Tà cười cười, dùng một khẩu khí nhẹ nhàng như thể chuyện chẳng đáng nhắc đến mà nói:- Tiểu đệ trong nhà, ha ha, bình thường có chút ngu đần, chưa từng trải qua chút cảnh đời nào, may mà còn có mấy phần khỏe mạnh, trên đường đi cũng có thể làm một tên phu khuân vác sai bảo, ha ha ha. Gia Giáo không nghiêm, làm cho Quân công tử chê cười rồi.
- Đâu có đâu có. Thật sự là không ảnh hưởng gì đâu.Bụng Quân Mạc Tà suýt nữa vỡ tung vì cười, may mà cuối cùng còn cố gắng nhịn xuống được, thật sự là rất gian nan a.
Cuối cùng cũng bình an đến được Quân gia, Quân đại thiếu gia ân cần đón hai người vào phủ. Đôi mắt Hùng Khai Sơn chẳng hề liếc ngang liếc dọc, ngẩng cao đầu sải bước, đồng thời trừng mắt cảnh cáo nhìn Hồ Liệt Địa một cái, ý tứ trong đó là: "Tuyệt đối không được ở địa bàn của Phong Cao Nhân mà thất lễ, khiến người ta khinh thường. Nói gì thì nói ta cũng là một đời Thú Vương nha!"
Hồ Liệt Địa hiểu ý làm theo, cũng làm ra bộ dáng ngẩng cao đầu ưỡn ngực, sải bước đi tới. Hai đại Thú Vương đều mang vẻ mặt trịnh trọng, nghiêm túc, không nói không cười... Khí Phách hiên ngang hùng dũng, giống như đang ra chiến trường vậy.
Chính vì vậy, khi một bóng dáng y phục lục sắc dường như có chút quen thuộc chợt lóe lên trong tiểu viện trước mặt bọn hắn, hơn nữa còn phát ra một tiếng kinh hô trầm thấp đầy ngoài ý muốn, sau đó thoáng cái đã biến mất, hai Vương lại chẳng hề phát giác. À, ít nhất là chưa nhìn rõ ràng.
Nếu như hai Vương không giữ bộ dạng ấy, với Tu Vi hiện tại của bọn hắn mà nói, ắt sẽ phát hiện ra đó chính là Xà Vương.
Nhưng hiện tại mắt hai người đều nhìn thẳng, không liếc ngang liếc dọc, giống như là hai Lão Phu Tử nghiêm chỉnh đứng đắn, làm sao còn có thể nhận ra? Mà kì thực con mắt của Hồ Liệt Địa vẫn còn liếc ngang liếc dọc, chỉ nhìn thấy bóng dáng một nàng nhưng không rõ ràng lắm, trong lòng còn đánh giá một câu: "Tiểu cô nương này, mông không nhỏ!"
Một đường đi vào tiểu viện của Quân Mạc Tà, sau đó ngồi xuống bàn đá trong sân. Hai đại Thú Vương đương nhiên không hề sợ hãi giá lạnh, cũng chẳng bận tâm vì sao khách nhân như mình lại không được chiêu đãi trong phòng mà lại ở sân, cứ thế thản nhiên ngồi xuống.
Tiểu La Lỵ Khả Nhi từ trong phòng bưng trà thơm ra. Hổ Vương từ trên đường đi đã cảm thấy khát, giờ thấy chén trà được mang lên, lập tức mở nắp ra, hơi ngửa đầu, dốc cả nước lẫn lá trà vào miệng mà không hề sợ nóng, hơn nữa trong miệng còn nhai vài bận lá trà, sau đó mới hơi rướn cổ nuốt xuống, chép chép miệng nói:- Đây là thứ quái quỷ gì thế này, tại sao lại có chút đắng. Nước sạch sao lại thả lá cây vào, cái thói này thật chẳng hay chút nào. Nghe nói không phải có một loại đồ uống gì đó uống rất ngon sao, tên là trà thì phải, sao lại không mang thứ ấy lên?
Hùng Vương nhất thời lại có một cảm giác muốn bùng nổ. Hắn hung hăng trừng mắt liếc Hổ Vương một cái, ý bảo hắn câm miệng lại, sau đó chậm rãi nâng chén trà lên, một tay nhẹ nhàng mở nắp, dùng nắp khẽ khuấy nước cùng lá trà trong chén, miệng khẽ thổi thổi rồi cất tiếng khen:- Trà ngon!
Nói xong liền mang chén trà đến bên miệng uống một ngụm nho nhỏ, trên mặt mang vẻ vô cùng thưởng thức, tư thế tao nhã, cử chỉ đúng mực, giống như là nhân sĩ quý phái. Hắn đã từng tới nhà một lần, đương nhiên biết trà là gì, lại càng biết quy củ khi uống trà.
Hùng Vương đồng thời liếc xéo Hồ Liệt Địa một chút, ý tứ trong đó là: "Nhìn xem lão tử uống trà như thế nào. Ngươi uống trà kiểu đó thật dọa người."
Bất quá trong lòng cũng có chút tiếc nuối. Những lề lối của nhân loại này thật sự quá phiền phức, vừa mới uống một ngụm nhỏ, gần như môi cũng đã khô rồi, thật sự chẳng giải khát được chút nào, chẳng đã thèm gì cả! Suy nghĩ đến đây, ngược lại có chút hâm mộ Hổ Vương. Cái vẻ Tiền Bối này, thật sự chẳng dễ chịu chút nào nha.
Hổ Vương Hồ Liệt Địa ngẩn người ra, thì ra thứ này là trà ư? Hổ Vương trên đường đi chỉ biết uống rượu, đã bao giờ uống trà đâu chứ, hắn cũng không biết Tứ ca từ chỗ nào học được bộ dáng này? Trên đường đi chưa bao giờ thấy Tứ ca thể hiện bộ dạng này đâu, vậy mà bây giờ lại nói năng đâu ra đấy, lưu loát liền mạch, quả là đáng hâm mộ nha.
Đúng lúc này, một bóng người Bạch Y nhẹ nhàng đi tới, không một tiếng động, hỏi với giọng trầm thấp:- Hai người các ngươi tại sao lại đến nơi này?
Hùng Khai Sơn bưng chén trà lên, tư thế ngồi vô cùng tao nhã, nghe vậy chỉ cảm thấy thanh âm có chút quen tai, vô ý quay đầu lại nói:- Bản Tôn vốn thích tự do Hồng Trần, thích thưởng ngoạn non sông, lẽ nào không thể tới chốn này...
Đột nhiên thấy rõ người tới là ai, thân mình run rẩy nhảy dựng lên, kêu "ngao" một tiếng, chén trà trong tay "loảng xoảng" rơi xuống đất, sắc mặt tức thì trắng bệch, mồ hôi tuôn như tắm, tay chân run lẩy bẩy, miệng há hốc, làm ra vẻ mặt dở khóc dở cười, lắp bắp nói:- Đại... đại... đại... đại...
Hồ Liệt Địa kinh hãi lắp bắp, thầm nghĩ chẳng lẽ là Hùng lão Tứ gặp quỷ? Vẻ mặt khó chịu quay đầu lại nói:- Tứ ca, ngươi làm sao vậy, còn nói lắp nữa...
Một câu còn chưa nói xong, hắn cũng nhìn thấy một dung nhan tuyệt thế Khuynh Quốc Khuynh Thành, tựa như tiên nữ hạ phàm kia. Dù không cố ý bắt chước nhưng cũng làm động tác y hệt Hùng Vương, không nhịn được mà "ngao" một tiếng, sắc mặt trong nháy mắt trở nên trắng bệch, đôi môi run run, tay chân luống cuống, rơi vào cảnh ngộ tương tự Hùng Khai Sơn, run rẩy kêu lên:- Đại... đại... đại... đại...
Thì ra bệnh nói lắp cũng có thể lây cho nhau.
Hai gã tráng hán cao lớn vạm vỡ lúc này lại ngây ngốc như hai con vịt đứng đó, lại có thể sợ tới mức nói năng chẳng nên lời, miệng cũng chỉ lắp bắp nói ra một chữ này.
Quân Mạc Tà cau mày lắc đầu, thầm nghĩ hai tên này rốt cuộc đang làm trò gì? Là đang bắt chước súng máy hay là đang bắt chước Tôn Hầu Tử khi gặp Kim Cô Bổng đây? Cứ "đại... đại... đại..." mãi không ngớt.
Quân đại thiếu gia nào biết được, hiện tại trong đầu của hai vị Thú Vương chất phác đang đầy rẫy mâu thuẫn: "Nơi này cũng không phải là nhà mình, rốt cuộc nên gọi là đại tỷ hay đại ca đây?" Cho nên hai người cứ "đại... đại..." mãi một hồi lâu mà không rõ là "đại" gì.
- Hai tên đần độn các ngươi, ngay cả chút Lễ Số tối thiểu cũng không hiểu, thấy đại tỷ sao còn không hành lễ? Lại để người ngoài chê cười, cứ "đại... đại..." mãi cái gì? Đầu các ngươi bị cửa kẹp, hay bị úng nước à?
Thanh âm Xà Vương Thiên Tầm đúng lúc vang lên giải vây cho hai người.
- Đại... tỷ...Hùng Khai Sơn lau mồ hôi một cái, khó nhọc nói ra. Hắn chẳng bận tâm mình bị Xà Vương châm chọc, chỉ cần giải quyết xong chuyện xưng hô này, thế nào cũng đáng. Vị Chí Tôn Thiên Phạt Thú Vương này, cho dù đối mặt với ngàn vạn người, chỉ cần há miệng là có thể khiến trời long đất lở mà chẳng phải thở mạnh một hơi nào, vậy mà giờ phút này chỉ nói ra mấy chữ "đại" lại đã đổ mồ hôi toàn thân.
- Đại... đại... tri...Hổ Vương Hồ Liệt Địa cũng ngây người ra, rõ ràng trong lòng cực kỳ khát vọng muốn hô lên hai chữ "đại tỷ", nhưng không biết tại sao cái miệng lại không theo ý muốn, kêu một hồi lâu lại vẫn là "đại... đại...". Dưới sự ảo não tột độ, hắn nâng lên bàn tay to như quạt hương bồ của mình, vả mạnh vào miệng mình một cái:- Ta gọi ngươi là đại... đại... đại...
- Con hổ ngu xuẩn ngươi! Ngươi ngu vừa thôi chứ, định ngu luôn cả phần của người khác à?
Xà Vương Thiên Tầm giận đến thở dốc, đang muốn xông lên giáo huấn tên hổ ngu ngốc này.
Mai Tuyết Yên vô cùng uy nghiêm phất tay áo, dù sao cũng không thể mặc kệ hai tên này mãi ở đây, nàng ngồi xuống đối diện hai người, khẽ cau đôi mi thanh tú, nói:- Được rồi. Chẳng phải chưa từng gặp. Xem cái đức hạnh của các ngươi kìa, ra ngoài, nếu có mất mặt cũng chẳng phải mặt mũi của các ngươi, mà là mặt mũi của Thiên Phạt Sâm Lâm ta. Nói thẳng đi, hai người các ngươi rốt cuộc tới nơi này làm gì? Ấy, sao các ngươi lại...
Mai đại mỹ nhân là nhân vật bậc nào, trong nháy mắt đã phát hiện Cảnh Giới của Hùng Vương Hùng Khai Sơn này đã thành công đột phá, thực lực tăng vọt. Tuy rằng so với bản thân mình còn xa xa không thể sánh nổi, nhưng chỉ luận công lực mà nói, lại đã vượt xa Xà Vương Thiên Tầm. Mà trước đây không lâu, ba người bọn họ còn ở cùng Cảnh Giới, hiện giờ thực lực của Hùng lão Tứ lại đã vượt xa những vị Thú Vương khác rồi, đây đối với Thiên Phạt Sâm Lâm mà nói cũng là một chuyện đại hỉ. Mà bản thân Hùng Vương đã kẹt tại Bình Cảnh đã nhiều năm, hiện tại lại bất ngờ đột phá, ắt có Kỳ Ngộ khác. Bất quá Mai Tuyết Yên lại ngại có người ngoài như Quân đại thiếu gia Quân Mạc Tà ở đây, cho nên không tiện truy hỏi ngay. Mặc dù hơi lộ ý kinh ngạc, rồi tức khắc che giấu đi, mấy người ở đây không ai phát hiện ra.
Hai đại Thú Vương của chúng ta cuối cùng cũng hoàn hồn trở lại, vội vàng xoay người, cung kính ngồi xuống, tựa như học trò nhỏ đột nhiên gặp thầy chủ nhiệm. Nhưng chợt nhớ tới câu hỏi của lão Đại, hai đại Thú Vương nhất thời lại nhảy dựng lên, luống cuống tay chân, vội vàng bày ra chiếc bao lớn, "roạt" một tiếng xé mở một góc, không ngừng móc ra các loại Linh Dược:- Đại... tỷ người xem cái này, cái này... rồi cả cái này nữa, cả cái kia nữa...Mắt Hồ Liệt Địa chớp chớp ra vẻ vô tội, miệng mếu máo như sắp khóc nói:- Chúng ta chính là mang những thứ này tới đây mà...
Ánh mắt nghi hoặc của Mai Tuyết Yên nháy mắt đảo qua đống dược liệu chồng chất như núi trên mặt bàn, đột nhiên giận tím mặt hỏi:- Mang cái này? Chuyện gì vậy? Nói chuyện thật không rõ ràng, ta hỏi các ngươi đến đây để làm cái gì, các ngươi lại nói để mang những thứ này tới đây, các ngươi muốn đùa giỡn ta sao?
Bỗng "bạch" một tiếng, Hồ Liệt Địa ngã ngồi trên mặt đất, sắc mặt trắng bệch, đôi môi run rẩy, đầu óc phút chốc hoàn toàn bị dọa đến ngớ ngẩn, gần như òa khóc:- Không phải, không phải đâu ạ, ta làm sao dám đùa giỡn ngài chứ. Chúng ta... chúng ta đến đây chính là để mang những vật này tới mà.
Dưới uy áp tích tụ từ trăm ngàn năm của nàng, Hổ Vương đáng thương bị sự nổi giận bất ngờ của lão Đại dọa đến ngu ngơ. Một tiếng quát khẽ này, gần như dọa hắn hiện ra Bản Thể, nằm xuống vẫy vẫy cái đuôi cầu xin tha lỗi như trước kia.
- Ồ, hóa ra các ngươi đến đây đúng là để đưa Dược Liệu sao?Mai Tuyết Yên rốt cuộc cũng hiểu ra ý tứ từ những lời khó khăn của bọn hắn liền cười một tiếng. Trong lòng hai vị Thú Vương nhất thời buông lỏng, tiếp theo lại thấy lão Đại cau đôi lông mày, vô cùng nghi hoặc hỏi:- Sao các ngươi biết phải đưa Dược Liệu tới đây? Rõ ràng ta còn chưa truyền tin về mà?
Mai đại mỹ nhân còn chưa nói xong, trong lòng khẽ động. Chính mình còn chưa truyền tin tức về, vậy mà trong nhà đã mang rất nhiều dược liệu tới, bên trong khẳng định có điều kỳ lạ, chẳng lẽ việc này lại liên quan tới sự đột phá bất ngờ của Hùng lão Tứ sao?
Cao Nhân quả là Cao Nhân, trong nháy mắt liền có thể phân tích toàn bộ sự kiện. Mặc dù không hoàn toàn đầy đủ nhưng cũng chẳng sai biệt bao nhiêu.
Hùng Khai Sơn cuối cùng cũng mở miệng, bất quá lưỡi vẫn còn líu, vò đầu bứt tai không biết nói sao cho phải, cân nhắc tìm từ ngữ hồi lâu, lúc này mới ngập ngừng ấp úng nói:- Đại tỷ, ngài không biết a, ta cùng Hạc lão Tam nhờ Thiên Tạo Thần Thông của vị Phong Tiền Bối kia mà thuận lợi Tiến Giai, chính là vị Cao Nhân Tiền Bối mà lúc trước ta đã nói với ngài đó. Cách đây không lâu, Phong Tiền Bối tới Thiên Phạt Sâm Lâm, nói cho chúng ta biết cách thu thập Linh Dược, đưa đến Quân gia, sau đó hắn sẽ vì chúng ta mà chế ra Linh Đan tăng cường thực lực. Phong Tiền Bối kia thật sự lợi hại vô cùng, chẳng những giúp chúng ta Tiến Giai, hơn nữa còn vì lão Lục lão Thất chữa trị bệnh cũ, trở lại hình người. Thần Thông ấy quả thực thiên hạ vô song, ta thấy lão Đại người chưa chắc đã hơn được hắn!
Xà Vương Thiên Tầm vừa nghe những lời này, liền không vui nói:- Hùng lão Tứ, ngươi nói bậy bạ gì vậy? Tên họ Phong đó làm sao mạnh hơn đại tỷ được chứ.
Vị Phong Cao Nhân kia từ trên tay Xà Vương lấy đi Thiên Tà Vạn Độc Quả, dù cũng coi như là chuyện tốt, nhưng Xà Vương dù sao trong lòng vẫn cảm thấy bực bội và ấm ức.
Hùng Khai Sơn ngay tức thì suy nghĩ một chút, nhanh chóng chữa lời nói:- Đó không phải ý của ta, kỳ thực ta nói là đại tỷ không lợi hại bằng Phong Tiền Bối... Không đúng, ta nói lại, là Phong Tiền Bối còn lợi hại hơn đại tỷ!