Mai Tuyết Yên nói tới đây thì cảm thấy khó xử, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh nói ra:– Năm đó, Mã Giang Danh thân hình nhỏ bé, lại thêm cái nghề độc lạ, câu cửa miệng là “kim thương bất đảo”, nói đến khản cả giọng. Nên về sau, phàm ai dám nhắc bốn chữ này trước mặt hắn, hắn đều xem là khiêu khích, không chết không thôi. Với thực lực của hắn bấy giờ, kẻ đó chỉ có đường chết.
– Đại tỷ!Thiên Tầm cùng với Quản Thanh Hàn đều đỏ bừng mặt mày, không nén nổi tiếng sẵng giọng. Chỉ có Độc Cô Tiểu Nghệ lại tròn xoe mắt, hiếu kỳ hỏi:– Kim thương bất đảo? Đó là gì? Chẳng lẽ là thuật dùng thương của hắn cao siêu đến mức không ngã được sao? Lúc đó hắn không phải là một tên sai vặt sao? Hắn có được bản lĩnh ấy ư?
Mai Tuyết Yên cười khổ, vuốt nhẹ sống mũi Độc Cô Tiểu Nghệ:– Trời ạ! Tiểu nha đầu, muội nghĩ đến đâu thế, đừng có hiểu theo nghĩa đen hay nghĩa bóng gì cả. Những lời này chỉ nên nói trong nhà, đừng nói với người ngoài, ý tứ của mấy từ này chính là hắn lúc ấy buôn bán dược phẩm, hiệu quả chẳng khác gì “Điếu bách cân” là mấy, hiểu chưa nào?
Độc Cô Tiểu Nghệ mặt đỏ tía tai, tiểu nha đầu này về sau mới biết được công hiệu của “Điếu bách cân”, cũng hiểu được đại khái chuyện nam nữ, biết mình lại nói hớ. May mà ở đây toàn là người nhà, cũng chẳng có gì đáng ngại. Cuối cùng, nàng vẫn không nhịn được mà liếc nhìn Quân đại thiếu gia.
Tiểu nha đầu tưởng mình kín đáo lắm, nhưng ánh mắt mờ ám ấy đã sớm bị mọi người phát giác, cả đoàn người cùng bật cười vang. Ngoài tiểu nha đầu ra, còn có một người nữa cũng lén nhìn Quân Mạc Tà, chính là Quản Thanh Hàn.
Quản đại tiểu thư chỉ thấy tên bại hoại kia nghe xong ba chữ đó thì ánh mắt nhìn mình trở nên mờ ám, xem ra thằng nhãi này đang nghĩ gì trong lòng chẳng phải đã rõ như ban ngày rồi sao? Dù cố gắng trấn tĩnh, nhưng khuôn mặt nàng vẫn nóng bừng, hai má đỏ ửng như son, quả là vô cùng động lòng người.
– Cho đến một hôm, Mã Giang Danh ở kỹ viện tình cờ gặp một gã khách làng chơi. Gã này cũng là một kẻ đê tiện cực độ, ly kỳ hơn nữa là gã khách này chỉ liếc mắt một cái đã nhìn trúng Mã Giang Danh, cho rằng hắn thiên phú phi phàm, có đại duyên với mình nên lập tức thu hắn làm đồ đệ ngay tại chỗ. Sau đó Mã Giang Danh liền theo vị khách đó, hắn quả nhiên không phụ kỳ vọng của sư phụ, vừa xuất thế liền danh chấn giang hồ. Vào thời điểm đó, hắn cùng Trữ Vô Tình và mấy vị Chí Tôn khác cùng xưng danh, đến khi thực lực đạt đỉnh phong thì Trữ Vô Tình gia nhập Độn Thế Tiên Cung, còn Mã Giang Danh thì đi Chí Tôn Kim Thành! Thật không ngờ lại gặp hắn ở nơi này.
Mai Tuyết Yên nói xong, ánh mắt lại có chút thận trọng, cất lời cảnh cáo mọi người:– Mã Giang Danh xưa nay hỉ nộ vô thường, hành sự chẳng theo quy củ nào. Bình thường thì không sao, nhưng hắn có thể bất ngờ ra tay giết người, không một chút dấu hiệu. Hơn nữa, những kẻ bị hắn giết thường chẳng có chút quan hệ nào với hắn, hoàn toàn là do vui buồn của bản thân mà hành sự. Bởi vậy, các ngươi tốt nhất nên tránh xa hắn một chút, nếu hắn động thủ giết người, ta cũng chưa chắc có thể cứu được các ngươi.
– Hắn là một tên Sắc Quỷ?Quân Mạc Tà đột ngột hỏi một câu.
– Sao lại hỏi vậy?Mai Tuyết Yên kỳ quái nhìn hắn.
– Sư phụ hắn là một gã khách làng chơi, hơn nữa còn là một tên khách làng chơi tệ hại, một đời cao thủ mà lại đi kỹ viện, không phải Sắc Quỷ thì là gì?Quân Mạc Tà dĩ nhiên nói:– Mà Mã Giang Danh lại bái sư đúng lúc sư phụ ‘vương bát’ của hắn đang chơi gái, vậy nên, hắn cũng phải có thiên phú ở phương diện này.
– Vậy cũng chưa chắc. Mã Giang Danh năm đó tiếng xấu đồn xa, gần như mọi chuyện ác đều đã làm, nói không chuyện ác nào không làm cũng chưa đủ, chỉ có điều hắn lại không phạm sắc giới. Hơn nữa, cả đời hắn chưa từng có tình yêu, càng chưa từng có gia đình.Mai Tuyết Yên lắc đầu, hoàn toàn bác bỏ ý kiến của Quân Mạc Tà. Nhưng lời Quân Mạc Tà nhắc nhở lại khiến nàng lâm vào trầm tư. Chuyện này rốt cuộc là thế nào? Điều này cũng thật vô lý, chẳng lẽ một tên Sắc Quỷ lại đi thu một tên đạo học tiên sinh làm đồ đệ? Đây là đạo lý gì?
– Trong đó tất nhiên có nguyên nhân khác.Quân Mạc Tà suy nghĩ sâu xa một chút, đột nhiên cười một cách cổ quái. Nụ cười ấy vừa đáng khinh, lại vừa cực kỳ thoải mái.
– Ngươi cười cái gì? Chẳng lẽ đã nghĩ ra điều gì rồi sao?Mai Tuyết Yên kỳ quái hỏi. Chúng nữ đồng loạt nhìn về phía Quân Mạc Tà.
– Ta đang suy nghĩ, cô nghĩ xem có phải sư phụ hắn vì tu luyện một môn huyền công cổ quái nào đó, bởi vì một nguyên nhân nào đó mà không thành công, sau đó chuyển sang phương pháp ngược lại, liền thu Mã Giang Danh làm đồ đệ để cho hắn tu luyện theo nghịch hướng hay không?Quân Mạc Tà cười hắc hắc:– Hoặc là Mã Giang Danh này trời sinh có một loại tư chất đặc biệt nào đó, mà loại tư chất này, đối với người khác thì không có ý nghĩa gì, thậm chí là thiếu sót gì đó so với người thường, nhưng loại tư chất này lại vừa khéo phù hợp với môn huyền công kia, vậy nên mới được sư phụ hắn thu nhận? Bằng không, tại sao hắn lại có hành vi quái dị như vậy?
Lúc này, Quân Mạc Tà lại nghĩ đến một bộ võ học nổi tiếng ở kiếp trước, “Quỳ Hoa Bảo Điển”.Bởi vậy mới đột ngột nói ra những lời này. Kỳ thực, ngay cả Quân đại thiếu gia cũng không biết, những lời này lại trùng khớp với sự thật.
Bất quá, nếu quả thật như vậy, nếu có một ngày mình phải đối đầu với Mã Giang Danh, vậy thì cần phải cẩn thận gấp bội rồi! Quân Mạc Tà thầm tính toán trong lòng.
– Nếu có loại công phu này! Dù cho thật sự là vậy, làm sao có sự trùng hợp đến mức Mã Giang Danh lại học được chứ, cho nên điều này căn bản là do ngươi bịa ra, ngươi tại sao lại luôn nghĩ đến những chuyện cổ quái như vậy cơ chứ?Quản Thanh Hàn, Độc Cô Tiểu Nghệ, Xà Vương Thiên Tầm đồng loạt mắng hắn. Mai Tuyết Yên lại không như tam nữ, xông vào “cấu xé” Quân đại thiếu gia, mà hơi nhăn mày một chút, tựa hồ đang trầm tư.
Tại đại sảnh bên dưới, Mã Giang Danh đang tiến tới, bỗng nhiên cười quái dị:– Trữ Vô Tình, ngươi cũng tới ư? Đã lâu không gặp rồi.
Trên khuôn mặt lạnh lùng của Trữ Vô Tình xuất hiện một nụ cười lạnh, hắn nói:– Ta cứ nghĩ Chí Tôn Kim Thành sẽ phái ai tới, thì ra lại là lão quái vật nhà ngươi.
– Lão quái vật ngươi bớt lời đi. Nhưng lời này nói cũng không sai, ta quả thật cũng chẳng hơn ngươi bao nhiêu.Mã Giang Danh cất giọng the thé. Thanh âm tựa hồ muốn cười nhưng ngữ khí lại rất uất ức, khiến người khác nghe vào không khỏi rùng mình.
Trữ Vô Tình phất tay áo, chậm rãi ngồi xuống.
– Gì? Ý ngươi là ngươi có thể sống thọ hơn ta ư?Mã Giang Danh cười quái dị. Thanh âm trở nên trầm thấp lạ thường:– Tốt, vậy để hai lão côn chúng ta thử xem, xem ai sống được lâu hơn?
– Ngươi chắc chắn chết trước, Mã Giang Danh, có phải ngươi muốn cùng ta một trận sống mái không?Trữ Vô Tình sắc mặt lạnh lùng, thần sắc nghiêm nghị quát lên một tiếng. Hai chữ “lão côn” này lại khiến Trữ Vô Tình không thể giữ bình tĩnh, tựa như là chạm đến chuyện xưa của hắn.
Với công phu tu dưỡng hơn trăm năm của hắn, vậy mà nghe xong lại sát khí đằng đằng. Cả người hắn như thần kiếm xuất vỏ, dù chưa hề nhúc nhích, nhưng kiếm khí đã bắn ra bốn phía trong đại sảnh, tựa hồ cắt không khí thành từng mảnh nhỏ.
Cả đại sảnh yên tĩnh, tiếng gió rít như hạc kêu, cây cỏ xung quanh lay động như binh lính đang di chuyển!
– Đánh nhau với ngươi một trận, có gì mà không thể? Bất quá, nơi đây không phải là chiến trường lý tưởng.Mã Giang Danh hừ một tiếng:– Trữ Vô Tình, nhất định sẽ có một trận chiến, ta có thể chắc chắn điều đó.
– Ha ha ha, Mã Giang Danh, ngươi quả nhiên là một tên trơ tráo, một trăm ba mươi sáu năm trước, Trữ mỗ đã tha cho ngươi một lần, lần này xem ngươi còn vận may như năm đó không!Trữ Vô Tình cười dài một tiếng, liếc mắt nhìn Mã Giang Danh.
– Hừ, sĩ biệt tam nhật, quát mục tương khan, ba mươi năm phong thủy luân chuyển, huống chi là một trăm ba mươi sáu năm? Trữ Vô Tình, những kẻ luôn tự phụ như ngươi, thường thì vui quá hóa buồn.Mã Giang Danh cất giọng the thé nói:– Đừng để mất uy danh hai trăm năm của ngươi dưới tay ta thì tốt.
– Ta sẽ mở mắt mà xem, vì ta rất mong đến ngày tự tay chém ngươi ra làm hai mảnh.Trữ Vô Tình hừ một tiếng. Xem ra hai người này năm đó không biết đã đối phó với nhau thế nào, thậm chí còn từng sinh tử với nhau, nhưng nghe những lời này thì dường như Mã Giang Danh từng bị đánh bại.
Trên lầu, Mai Tuyết Yên cùng Quân Mạc Tà nhìn nhau. Cùng chứng kiến lời nói của hai người, Mai Tuyết Yên trong mắt hiện lên chút lo âu, Quân Mạc Tà lại tràn đầy chiến ý!
Mai Tuyết Yên lo lắng chính là, Đoạt Thiên Chi Chiến đã cận kề, nhưng Tam Đại Thánh Địa vẫn còn tranh đấu nội bộ, xưa nay, nội đấu chính là việc hao tổn chiến lực nhất, cục diện này thực là tệ hại đến cực điểm.
Những màn trước mắt khiến Quân đại thiếu gia cũng cực kỳ hưng phấn. Với Quân đại thiếu gia, ngoài Mai Tuyết Yên có thực lực cực mạnh, thì Hoàng Thái Dương dù huyền công thâm sâu, thực lực rất mạnh, nhưng đối nhân xử thế lại quá mức tự cao tự đại, cuồng vọng còn mang theo vẻ lưu manh. Mà Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh lại hiển lộ phong thái của cao thủ đứng đầu! Hơn nữa, kiếm khí trên người Trữ Vô Tình có thể khiến Quân Mạc Tà cảm thấy nghiêm trọng. Tựa hồ rất giống với kiếm đạo ở kiếp trước của hắn.
Hai người kia, nếu xét theo cách nhìn của kiếp trước, đều đã là Tiên Thiên Đỉnh Phong Cao Thủ!
Nhất định phải chiến một trận với bọn họ!
Quân Mạc Tà bề ngoài nhắm mắt, nhưng trong lòng lại chiến ý dạt dào, nếu có thể chiến một trận, tất nhiên sẽ có rất nhiều lợi ích!
Hôm nay, nhân vật chính không phải là hai vị này, Trữ Vô Tình và Mã Giang Danh cũng không dây dưa thêm, đều tự mình tìm chỗ ngồi. Hai người vừa ngồi xuống thì những nhân vật cao cấp thuộc đợt thứ ba đã tiến tới.
Dẫn đầu là một trung niên nhân tầm bốn mươi tuổi, mặc tử bào viền vàng, khí vũ hiên ngang, nếu sắc mặt không quá âm trầm thì cũng được coi là tuấn tú, lịch thiệp. Người tới chính là Mộng Huyễn Huyết Hải Thiếu Tông Chủ Hô Duyên Khiếu. Phía sau hắn là vài vị Chí Tôn Cao Thủ. Hoàng Thái Dương một đi không trở lại, tính cả Hô Duyên Khiếu thì Mộng Huyễn Huyết Hải còn lại năm người.
Bất quá, Hoàng Thái Dương đã chết, đội hình Mộng Huyễn Huyết Hải chỉ còn thiếu cường giả đứng đầu. Khí thế của họ so với hai thế lực còn lại thấp hơn rất nhiều! Hô Duyên Khiếu lại lấy thân phận vãn bối chào hỏi Mã Giang Danh và Trữ Vô Tình, rồi mới ngồi xuống ở vị trí thứ ba.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành