Hoài nghi? Ngươi chắc chứ? Ha ha, bọn chúng từ trước đến nay vẫn vốn đa nghi, có chỗ nào là kỳ quái? Ta thật sự không biết bọn chúng dựa vào điều gì mà hoài nghi, lại dựa vào điều gì mà xác định? Chúng rốt cuộc hiểu được gì về ta?
Mai Tuyết Yên khẽ chớp mắt.
"Trên đời này không có chuyện gì là tuyệt đối. Bất cứ việc gì, chỉ cần có một chút dấu vết, đều có thể tìm ra, không thể mãi mãi thần bí. Nàng hiện tại thật sự không nên nhúng tay vào chuyện của ta. Ta tự mình ứng phó được, trên thực tế, nếu chỉ một mình ta đối phó, nói không chừng lại tốt hơn nhiều. Thậm chí nếu có phát sinh chiến đấu, nàng cũng tuyệt đối không nên ra tay."
Quân Mạc Tà thở dài nói.
"Nàng ra tay, chỉ khiến bọn chúng chĩa mũi nhọn vào nàng. Tất nhiên sẽ triển khai hành động nhằm vào nàng."
Mai Tuyết Yên thản nhiên nói: "Quân gia hiện đứng đầu phong ba, làm sao chịu nổi sóng gió từ Tam Đại Thánh Địa?"
Quân Mạc Tà đã sớm đoán được điều này, nhưng giờ nghe nàng nói ra, vẫn cảm thấy xúc động, chậm rãi nói: "Điều này cũng không nhất định. Ta sẽ tiết chế hành động, chỉ cần tạo thành cục diện cân bằng. Nếu là nàng ra tay, lại đem toàn bộ hiểm nguy tới cho người của mình! Nàng tuổi còn quá trẻ, lại có khí thế áp người như vậy! Vừa ra tay, cao thủ Thần Huyền tam phẩm cũng chỉ có thể bỏ chạy giữ mạng. Giải thích duy nhất chỉ có thể là Thiên Phạt! Nhưng bên trong Thiên Phạt Sâm Lâm, kẻ có thực lực như vậy cũng không có bao nhiêu. Mai Tôn Giả quả thực là hiềm nghi lớn nhất!"
Mai Tuyết Yên thản nhiên cười: "Chẳng lẽ ngươi không hoài nghi?"
"Không hề. Ta căn bản chưa từng hoài nghi." Quân Mạc Tà hừ một tiếng nói: "Bởi vì ta căn bản đã sớm xác định, còn hoài nghi điều gì?"
Mai Tuyết Yên mở to đôi mắt: "Ngươi xác định điều gì?"
Quân Mạc Tà trầm mặc một hồi, thật lâu sau không nói gì, đột nhiên xoay người lại như gió lốc, ánh mắt như lợi kiếm soi tới: "Mai Tôn Giả, Mai đại nhân, nàng còn muốn gạt ta đến bao giờ?"
"Làm sao ngươi lại biết?" Mai Tuyết Yên nhất thời ngưng trệ, mở to mắt hỏi lại.
Quân Mạc Tà hừ một tiếng, sắc mặt không được tốt nói: "Điều này có gì khó đoán. Lần đó ở ngoài thành, nàng đá mông ta, ta đã biết rồi."
"Quân Mạc Tà ta đời này, chưa từng có ai có thể đánh vào mông ta, hơn nữa hai lần đều dã man như vậy! Đều đánh đến sưng vù, loại cảm giác này, cả hai lần đều giống nhau, hơn nữa hai lần đều sử dụng Thiên Địa Tù Lung, thứ đồ chơi đó ai cũng có thể dùng sao? Ta nếu còn tiếp tục không nhận ra, vậy chẳng phải đầu óc bị choáng rồi sao?" Hắn thản nhiên nói: "Hơn nữa, tuy nàng đã dùng son phấn của nữ nhân thông thường, nhưng cũng không che lấp được hương vị đặc trưng của nàng, tuy rằng rất nhẹ nhưng vẫn có thể cảm nhận được!"
"Điểm này đã quên nói cho nàng biết, thực ra ta đối với mùi vị phi thường mẫn cảm. Nhất là cừu nhân, hoặc nữ nhân…"
Mai Tuyết Yên trừng mắt, sắc mặt dần trở nên giận dữ: "Đã biết như vậy ngươi còn dám giả bộ sao?" "Ngươi vẫn còn dám ở đây đùa giỡn ta? Vui vẻ lắm sao?"
Quân Mạc Tà hừ lạnh một tiếng: "Đùa giỡn với nàng? Còn vui vẻ sao? Nàng rất vui vẻ ư?" "Không ngờ nàng lại nghĩ ta nhàm chán đến vậy."
Hắn đi tới một bước, chỉ còn cách Mai Tuyết Yên một khoảng đủ gần để nghe thấy cả tiếng hô hấp. Quân Mạc Tà nhìn chằm chằm nàng, trầm giọng nói: "Nàng, phải tin tưởng ta!"
Nhìn cặp mắt nóng như lửa của Quân Mạc Tà, cảm giác hơi thở ấm áp của hắn không ngừng phả lên mặt mình, Mai Tuyết Yên quả thực không khỏi có chút hoảng loạn trong lòng. Loại tâm tính này, mỗi khi dâng lên lại làm nàng cảm thấy kỳ quái. Một thân thần công thông thiên triệt địa, tu vi Chí Tôn lẫy lừng, không ngờ khi đối mặt với một tên tiểu nhân Thiên Huyền lại có thể sợ hãi. Tại sao lại sợ hãi một nhân loại? Không ngờ lại là một loại sợ hãi phát ra từ sâu trong nội tâm.
Mai Tuyết Yên rốt cuộc nhịn không được lùi về sau hai bước, trên mặt hiện lên một mảng đỏ ửng, ra vẻ kiên cường nói: "Ta tin ngươi, nhưng ngươi bày ra cái bộ dạng này là muốn gì? Muốn dọa ta sợ sao?"
Quân Mạc Tà vừa bực mình vừa buồn cười: "Hiện tại ta không nói với nàng chuyện này. Nàng, hãy im lặng nghe cho hết lời ta nói."
"Bọn chúng từng vây công nàng, đúng không? Từng đánh trọng thương nàng chưa?"
Mai Tuyết Yên cắn cắn môi, nghiêng đầu một chút, khẽ gật đầu.
Quân Mạc Tà nhất thời lâm vào chán nản: "Nha đầu ngốc này! Nàng, nha đầu này, vậy mà còn hy vọng bọn chúng cùng nàng hiệp lực ứng phó Đoạt Thiên chi chiến? Cả mạng cũng suýt không còn, cư nhiên lại còn nghĩ tới chuyện này! Muốn cùng với tử địch của mình hợp tác? Nàng rốt cuộc là đầu óc quá dài hay quá ngắn, lại còn phải để ta nói ra chuyện này?"
Quân Mạc Tà nhất thời tức giận không kiềm chế được, càng nói càng tức, mặc kệ mình có thể nói hay không thể nói, cái gì cũng nói ra.
Mai Tuyết Yên thở dài một tiếng nói: "Bọn chúng đối đãi ta như thế nào, cũng là chuyện trong đại lục. Nhưng một khi liên quan đến Đoạt Thiên chi chiến, chính là quan hệ đến thiên hạ thương sinh, tương lai của cả đại lục. Mai Tuyết Yên mặc dù chỉ là một Huyền Thú nhỏ bé, cũng sẽ không vì ân oán cá nhân mà không màng đến hàng tỉ sinh linh!"
"Coi như khắp thiên hạ chỉ có một mình ta như vậy cũng mặc. Tận hết sức lực chỉ cầu không thẹn với lương tâm. Tiểu…"
Quân Mạc Tà vô cùng tức giận, ngược lại cười nói: "Bọn chúng vị tất đã nghĩ như vậy! Bảo hổ lột da, thật sự là vô cùng ngu xuẩn!"
Quân Mạc Tà thật sự rất muốn nói một câu: "Thiên hạ thương sinh, là chuyện của một mình nàng sao?" Nhưng nghĩ lại, lời này nói ra chỉ sợ trực tiếp trở mặt, rốt cuộc nhịn xuống không nói.
Mai Tuyết Yên mỉm cười, ngẩng đầu lên, ánh mắt dịu dàng nhìn Quân Mạc Tà: "Bất luận kẻ nào cũng có giới hạn, ta tự nhiên cũng sẽ không ngồi chờ chết. Ngươi yên tâm! Huống chi chuyện này do chính Thánh Vương giao cho ta, ta nhất định phải đảm nhiệm."
Quân Mạc Tà nhíu mày: "Vấn đề này không thể không lo! Làm sao ta có thể yên tâm được? Trữ Vô Tình rốt cuộc cũng đã hoài nghi, người như vậy, một khi đã bắt đầu hoài nghi nhất định sẽ có hành động! Hơn nữa là hành động không nhỏ. Lần đầu tiên bọn chúng xuất động mười đại cao thủ không thể lưu lại nàng, lần này tất nhiên đội hình sẽ lớn hơn nhiều! Một khi gặp phải, hậu quả chắc chắn lành ít dữ nhiều!"
Quân Mạc Tà đi thong thả hai bước, trầm giọng nói: "Nếu đổi lại là ta, ta cũng sẽ triển khai hành động!"
Mai Tuyết Yên hừ lạnh một tiếng: "Hừ, với thực lực của ta, bọn chúng muốn giết ta cũng không phải dễ dàng như vậy! Nếu thật sự có chuyện này, ta tuyệt đối sẽ không ngại đại khai sát giới!"
Quân Mạc Tà đi thong thả, trầm trọng nói: "Hiện tại đối với nàng mà nói, chỗ an toàn nhất chính là đại bản doanh tại Thiên Phạt Sâm Lâm. Một khi nơi đây có việc gì, nàng hãy lập tức trở lại Thiên Phạt! Ta sẽ nắm vững thời gian luyện chế Thần Đan, một khi một số đan dược hoàn thành, nàng lập tức đem theo đan dược trở về, tăng cường thực lực của Thiên Phạt, nàng mới có vốn liếng đánh một trận!"
Mai Tuyết Yên khẽ khẽ thở dài: "Đến lúc đó rồi nói sau." Trong lòng âm thầm nghĩ: "Tên ngốc này, ta làm sao có thể đi? Ta đi rồi ngươi sẽ làm gì bây giờ?"
***
Buổi đấu giá buổi chiều càng thêm náo nhiệt, thậm chí là Hỏa Bạo, nhưng cũng không có trường hợp kinh người nào xuất hiện. Tất cả đều dựa theo trình tự buổi sáng mà rập khuôn, tràng diện vô cùng náo nhiệt, tiến độ đấu giá tăng lên rất nhiều!
Duy nhất có một điểm ngoài ý muốn là Độn Thế Tiên Cung và Chí Tôn Kim Thành thu mua năm phần, khiến mọi người nhất thời lặng ngắt như tờ.
Bất quá, cũng không có nhiều người cảm thấy không công bằng, bởi ở đâu thì nắm đấm lớn chính là đạo lý lớn nhất. Hai Đại Thánh Địa không thu mua nhiều, thậm chí không thu mua toàn bộ đã là tương đối nể tình rồi. Việc chỉ muốn thu mua năm phần này quả thực ngoài ý liệu của tất cả. Các đại thế gia vốn dự đoán phỏng chừng Tam Đại Thánh Địa ít nhất phải chiếm đi cả mười phần, giờ đây chỉ chiếm giữ năm phần, đối với họ mà nói đã là vô cùng may mắn rồi.
Quân Mạc Tà tự nhiên cũng sẽ không khách khí, trực tiếp lấy lần đấu giá này một trăm bốn mươi vạn lượng hoàng kim, cao hơn định mức hai phần, sau đó tiếp tục đấu giá. Rất rõ ràng, tuy rằng Độn Thế Tiên Cung và Chí Tôn Kim Thành đều không để ý đến tiền tài thế tục, nhưng một trăm bốn mươi vạn lượng hoàng kim vẫn là cái giá trên trời, khiến bọn họ đau lòng không thôi. Giao nhận xong xuôi, thậm chí trên mặt Trữ Vô Tình cũng có chút run rẩy.
Quân Mạc Tà cũng không thèm để ý chút nào. Với hắn mà nói, cái gọi là Tam Đại Thánh Địa căn bản chính là địch nhân. Không vì lý do gì khác, mà chính vì một khi bọn chúng đã vô tình phát hiện ra giá trị to lớn của đan dược, bọn chúng chắc chắn đã trở thành địch nhân của hắn, không cần thêm bất kỳ lý do hay khúc mắc nào nữa.
Bởi vì hắn tuyệt đối không thể hy sinh tự do của mình để đi làm một tên luyện đan cho Tam Đại Thánh Địa.
Nhưng Tam Đại Thánh Địa đối với vị luyện dược sư thần bí này nhất định phải có được! Từ việc Tam Đại Thánh Địa phái người tham gia đấu hội lần này có thể nhìn ra, Tam Đại Thánh Địa ngàn năm nay căn bản không xuất hiện trong thế tục; chỉ cần xuất hiện, liền đại biểu cho quyết tâm của bọn chúng!
Cho nên Quân Mạc Tà căn bản không cần lo lắng thái độ của bọn chúng, muốn làm gì thì làm. Làm khó thì sao chứ? Các ngươi có thể làm gì ta đây? Tam Đại Thánh Địa có thể ngang ngược đến mức nào? Nếu các ngươi thật sự ngang ngược như vậy, hãy cho ta xem một kẻ xuyên việt nữa xem nào?
Không có bản sự đó ư?
Nếu vậy, trên thế giới này chỉ có một mình lão tử là người xuyên việt, từ đó suy ra lão tử chính là diễn viên chính, lão tử hoàn toàn xứng đáng mà ngang ngược!
Quân Mạc Tà bĩu môi, giơ chùy lên, tiếp tục điều khiển đấu giá.
Thẳng đến lúc sắc trời tối muộn, toàn bộ năm mươi phần đan dược rốt cuộc cũng bán hết.
Kết quả đấu giá lần này, số hoàng kim thu vào quá nhiều, khiến cho Quân Đại Thiếu cũng cảm thấy kinh hãi!
Sáu nghìn tám trăm vạn lượng!
Cũng chính là ba nghìn bốn trăm tấn hoàng kim!
Ông trời ơi!
Đừng nhìn vừa rồi tay hắn giơ chùy, không chút hoang mang, nhẹ nhàng bâng quơ, thần thái tự nhiên, nhưng giờ phút này chân chính nghe được kết quả cuối cùng, thân hình vốn mạnh mẽ của Quân Mạc Tà Quân Đại Thiếu gia cũng nhịn không được mà lung lay choáng váng, thiếu chút nữa thì ngất đi!
Đây chân chính là đời đời con cháu không cần lo nữa rồi! Coi như con cháu đời sau mỗi người đều dùng sức phá sản, mọi người cùng nhau bỏ tiền xây dựng tam cung lục viện, bảy mươi hai phi tần, xây một ngàn tòa Kim Sơn trong truyền thuyết cũng không nhiều bằng số hoàng kim này!
***
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành