Đến ngày thứ tư, Đường Nguyên nhìn thấy trụ cửa mà muốn tiến lên gặm vài cái. Một bữa cơm chỉ được ăn ba cái Màn Thầu, cơ hồ trong nháy mắt đã sạch sẽ không còn gì. Loại đồ ăn này không thiếu, nhưng nào có thể chống đói được chứ?
Ngày thứ năm, Bàn Tử vô tình phát hiện mình gầy đi không ít, đã có thể thấy được đầu ngón chân của mình. Trên mặt, khuôn mặt thật đã hiện rõ, không còn bị lớp mỡ che phủ như trước kia nữa.
Đường Nguyên vô cùng hưng phấn, lập tức sai người mang đến một chiếc cân thịt heo khổng lồ, được hai hán tử nâng hắn lên cân. Bàn Tử kinh hỉ phát hiện Thể Trọng của mình đã giảm xuống.
Năm ngày trước, hắn đã giảm được một trăm ba mươi cân. Hiện tại chỉ còn ba trăm bảy mươi cân! Tổng cộng chỉ vỏn vẹn năm ngày mà đã sụt một hơi hơn trăm cân!
Đường Nguyên vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ đến ngẩn người. Việc này cũng quá đỗi kinh khủng đi, chẳng lẽ mình đang nằm mơ? Đây chính là việc mà ngay cả nằm mộng hắn cũng không dám nghĩ tới – đúng là Hảo Sự a!
Ở trong này, thời gian trôi qua không định lượng được. Đột nhiên, bên ngoài xảy ra biến cố bất ngờ.
Niềm vui chưa kịp trọn vẹn thì họa đã ập đến. Trong Quý Tộc Đường đột nhiên xuất hiện hai đại hán, trong tay cầm Trường Đao. Một người chỉ vào Đường Nguyên rống to:
"Chính là tên Bàn Tử này! Giết cho ta!"
Đường Nguyên chấn động, hoàn toàn không hiểu việc gì đang xảy ra. Chẳng lẽ Hoàng gia chết mà vẫn không chịu buông tha, còn thuê sát thủ? Giờ phút này nói gì cũng vô dụng, hắn trực tiếp xoay người bỏ chạy. Hai đại hán tất nhiên là đuổi theo không bỏ. Đường Nguyên một bên hô cứu mạng, nhưng Quý Tộc Đường vốn dĩ canh gác nghiêm ngặt, lúc này lại giống như một tòa không thành.
Đường Nguyên không biết làm sao, đành phải chạy quanh sân của Quý Tộc Đường. Nhưng hai hán tử kia cũng thật lạ. Trong tay cầm Cương Đao sáng loáng, mồm la to nhưng lại không biết Song Đầu Giáp Công, e rằng võ công cũng chẳng ra gì, nên dù thế nào cũng không đuổi kịp được Bàn Tử.
Tốc độ chạy bộ của Bàn Tử thật sự không nhanh, nhưng hai người này cũng chẳng hơn gì, Thủy Chung vẫn ở sau lưng hắn bốn, năm thước kêu đánh kêu giết. Có một người đuổi sát đến nơi, rống lên chém một đao xuống khiến y phục sau lưng Bàn Tử bị chém rách một đường lớn, da thịt trên lưng cũng bị mũi đao xé toạc, máu tươi lập tức trào ra khiến Bàn Tử rống lên một tiếng.
Bàn Tử "ngao" lên một tiếng đau đớn, lập tức phát huy tác dụng. Tốc độ chạy cũng nhanh lên rất nhiều. Thì ra là hắn chưa muốn chết! Trời ạ, dưới áp lực của tử vong, Đường Nguyên chạy như mất mạng, tốc độ càng lúc càng nhanh… Hai hán tử đằng sau một bên lớn tiếng chửi mắng, hận không thể rút hết mỡ của tên Bàn Tử ra mà châm đèn. Nghe tiếng chửi, Bàn Tử mới biết được thì ra hai người này là sát thủ của Hoàng gia đến Báo Thù!
Việc này khiến cho Bàn Tử lại càng sợ hãi đến hồn bay phách lạc. Ta kháo, nếu là cần tiền thì lão tử đây có bạc vàng chất đống, nhưng đây là Báo Thù a, là muốn lấy mạng của ta nha!
Bàn Tử kinh hoàng càng cố sống cố chết chạy trốn. Hắn biết rõ tình trạng thân thể của mình. Chỉ sợ một khi dừng lại là bị hai sát thủ đuổi tới, đúng là ngay cả quay đầu lại cũng không dám quay.
Thở hổn hển, mồ hôi ướt đầm đìa, hai chân nặng tựa đeo chì, cổ họng khản đặc, hơi thở như ống bễ. Nhưng Truy Hồn Sứ Giả phía sau vẫn không hề dừng lại, làm sao Bàn Tử lại cam lòng dừng lại chờ chết? Cho nên hắn lại tiếp tục chạy điên cuồng như ngựa. Bỗng nhiên cảm thấy cả người tràn đầy thoải mái, hai chân không hiểu tại sao lại sinh ra một luồng lực lượng mới. Đường Nguyên mừng rỡ tiếp tục Phát Lực chạy như điên!
Từ trên cao, Quân Mạc Tà cùng Hải Trầm Phong, Tống Thương đang ngồi xổm trên nóc Quý Tộc Đường, ba người đều cười dài mà quan sát, tuyệt đối không sốt ruột. Đột nhiên Quân Mạc Tà kinh ngạc nói:
"Việc này sao lại biến thành Đường Bàn Tử đột phá cực hạn của chính mình vậy."
Đây cũng là một việc quá sức tưởng tượng của Hải Trầm Phong cùng Tống Thương.
Đường Nguyên chạy như điên, mồm kinh hoảng kêu to, điên cuồng gào thét kêu cứu mạng. Song Thủy Chung vẫn không thấy ai đến giúp, vì thế hắn lại một lần nữa liều mạng bỏ chạy. Cảm giác đôi chân mệt lả tưởng chừng không còn chút sức lực, sau đó đột nhiên lại có năng lực chạy. Rồi lại mệt mỏi, rồi lại có sức, cứ thế lặp đi lặp lại khoảng bảy tám lần.
Rốt cuộc sức người có hạn, Bàn Tử đã kiệt quệ Tinh Lực, ngã vật xuống đất, chân tay run rẩy bần bật. Hắn suýt nữa nôn ra máu, tuyệt vọng nói:
"Muốn làm gì thì làm đi, lão tử nhận thua, ban cho lão tử cái chết Thống Khoái nhất đi…"
Hắn nói xong liền gọn gàng ngã vật xuống, nằm Hôn Mê bất tỉnh.
Hai hán tử cầm Cương Đao đồng thời ném đao xuống đất, hai tay chống xuống, thở dốc thè lưỡi, thiếu chút nữa ngay cả Lục Phủ Ngũ Tạng cũng theo mồm mà ra.
"Thiếu gia ngài hại chết chúng ta a! Làm sao có thể ngờ tên mập mạp béo như vậy mà có thể chạy như thế được, suốt cả một buổi trưa không ngừng a. Ông trời của ta…"
"Nhìn xem cả con đường, đều bị mồ hôi ướt đẫm…"
Quân Mạc Tà thỏa mãn búng tay một cái, nhìn Bàn Tử trước mặt xem kỹ, cười dài nói:
"Được rồi, ta xem hắn phải năm ngày nữa mới khỏe được. Vẫn làm như cũ, cấm hắn ăn thức ăn mặn, cho thêm một chút Thiểu Dương Đan. Nhưng nhớ kỹ, một ngày chỉ có thể ăn một viên, ba cái Màn Thầu, một chút cũng không thể hơn."
Đường Nguyên từ từ tỉnh lại, chỉ thấy bên cạnh Tống Thương nhìn thấy hắn tỉnh lại vội vàng nói:
"Ta mới ra ngoài một lát mà đã xảy ra chuyện động trời thế này? May mà ta về kịp, nếu không Đường thiếu gia ngươi đã hóa thành quỷ rồi. Ngày hôm qua các Hộ Vệ đều đã chết cả hay sao? Đường thiếu gia nếu chẳng may có chút bất trắc, các ngươi đều được chôn cùng!"
Đường Nguyên cực kỳ may mắn, Hữu Khí Vô Lực nói một tiếng cảm ơn, húp một chén cháo, sau đó lại tiếp tục mê man. Kết quả là lại cứ thế lặp lại thêm năm ngày nữa…
Đến ngày thứ mười, Bàn Tử rốt cuộc tinh thần cũng đã khá hơn rất nhiều. Nhớ tới thời gian qua không gặp Tôn Tiểu Mỹ, liền tới Tôn Phủ hỏi thăm. Nào ngờ vừa bước tới cửa liền gặp ngay một thiếu niên ăn mặc hoa lệ, hóa ra là Tình Địch cũng đang theo đuổi Tôn Tiểu Mỹ. Không thể không nói, Tôn Tiểu Mỹ dáng vẻ lúc sau thay đổi hoàn toàn, có thể nói Tài Mạo Song Toàn. Người theo đuổi quá đông, nếu nói số người theo đuổi có thể xếp hàng từ Nam Thành sang Bắc Thành cũng không ngoa.
Thiếu niên trước mặt vừa nghe nói kẻ mập mạp trước mặt là Đường Nguyên liền nhanh chóng ra lệnh cho Tùy Tùng truy sát. Bọn Bảo Tiêu của Đường Nguyên thấy tình hình không ổn liền quay đầu bỏ chạy, chỉ để lại một mình Đường Nguyên đối mặt với đao kiếm.
Đường Nguyên Triệt Để trợn tròn mắt!
Ta kháo, chuyện này rốt cuộc vẫn chưa xong sao? Khắp nơi đều có kẻ muốn lấy mạng ta, không còn cách nào khác!
Chạy!
Vì thế Bàn Tử xoay người bỏ chạy, giống như ngựa hoang thoát cương, hoảng hốt dùng tốc độ cao nhất chạy trối chết. Vị công tử kia cũng thuận theo đuổi không buông tha. Trên đường của Kinh Thành, công khai truy sát Đường Nguyên Đường đại thiếu gia, đao kiếm chói lọi, Đằng Đằng Sát Khí.
Nhắc tới cũng lạ, đuổi giết như thế mà không hề thấy Quan Binh nào can dự, càng không thấy Hiệp Khách Hành Hiệp Trượng Nghĩa nào xuất hiện. Đến ngay cả một người quen của Đường Bàn Tử cũng không có. Về đến nhà thì cửa đóng then cài. Đường Nguyên chỉ có thể theo đường lớn mà chạy trốn, từ đường này vòng sang đường kia.
Một ngày qua đi, Đường Nguyên cơ hồ chạy quanh Thiên Hương Thành một vòng, rốt cuộc không chống đỡ được, nằm vật trên mặt đất không thể đứng dậy nổi. Lúc này đây hắn vẫn còn tương đối tốt, không đến mức ngất xỉu. Mà ở thời điểm "nguy cấp" này, một âm thanh đanh thép vang lên:
"Ai dám thương tổn Đường thiếu gia? Người đâu, giết cho ta!"
Tiếng này đúng là âm thanh của Hải Trầm Phong!
Rốt cục Cứu Tinh đã tới, cuối cùng cũng thoát hiểm…
Đường Nguyên cảm động đến rơi nước mắt, nước mắt tuôn như mưa…
"Thật là một người tốt mà, tại sao lúc trước ta lại không nhìn ra chứ? Ta lại lấy lông gà làm lệnh tiễn, chèn ép người ta đến khốn khổ."
Sau đó chỉ nghe thấy phía sau một trận tiếng kêu thảm thiết, âm thanh đao kiếm rơi loảng xoảng xuống đất. Sau đó chỉ nghe thấy có người nói:
"Gặp phải Cường Địch, mọi người chạy nhanh…"
Xoẹt một tiếng, ai cũng trốn không còn thấy bóng dáng đâu.
Hải Trầm Phong cõng Đường Nguyên trở về. Không biết Bàn Tử bị dọa tới mức nào, một phen gặp Họa Sát Thân, Đường đại thiếu đáng thương gần như suy sụp. Đáng lẽ theo lẽ thường, sau khi trở về thì Đường Nguyên sẽ húp một chén cháo trắng, nhưng lần này Đường Nguyên Khóc Không Ra Nước Mắt, Mắt Trắng Dã, nói theo lời của hắn là: "Ruột gan ta đã teo lại bằng ngón út rồi, còn nuốt nổi cái gì nữa?"
Lại năm ngày nữa trôi qua. Đường Nguyên lại giảm thêm cân nữa. Lần này hắn sợ tới mức ngây người. Ta kháo! Trọng lượng của ta đã giảm xuống chỉ còn Nhất Bách Tam Thập Cân!
Từ Ngũ Bách Tam Thập Cân (530 cân) giảm xuống chỉ còn Nhất Bách Tam Thập Cân (130 cân)! Tổng cộng vỏn vẹn hai mươi ngày công phu, lại có thể giảm đi tới Tứ Bách Cân (400 cân)! Giờ phút này, Bàn Tử tuy nhìn vẫn còn hơi béo, nhưng so với hắn lúc trước thì có thể nói là "Ngọc Thụ Lâm Phong"!
Dưới sự tra tấn điên cuồng của ác ma Quân Mạc Tà, Đường Nguyên cuối cùng đã giảm béo thành công!
Tốc độ giảm béo như vậy, vô luận đến thế giới nào đi nữa, đều là Tiền Vô Cổ Nhân Hậu Vô Lai Giả, tuyệt đối Đăng Phong Tạo Cực, điển hình là một truyền thuyết. Nếu là đến Địa Cầu, Guinness thế giới tất nhiên phải Ghi Danh Đường thiếu gia!
Theo lời một người bạn thân thì ngay cả người bị ung thư cũng không gầy nhanh đến thế được.
Nếu đổi lại là người khác, chỉ e là chịu không nổi. Nhưng Đường Nguyên từ nhỏ đã ăn Sơn Hào Hải Vị, thân thể tuy béo nhưng rất khỏe, tích trữ dưỡng chất trong cơ thể rất nhiều. Hơn nữa, mỗi khi trời tối, Quân Mạc Tà thấy hắn không chịu nổi liền lén lút nhân lúc hắn ngủ, dùng Linh Khí khơi thông một chút Kinh Mạch cho hắn. Hôm sau, đảm bảo Đường đại thiếu nhất định có thể khôi phục, lại khỏe như voi. Bất quá, đương sự lại không hay biết gì, cứ tự trách, nói vận khí của mình mấy hôm nay quá tệ, ngồi than ngắn thở dài liên tục.
Tuy nhiên hiện tại, Thể Trọng giảm xuống, việc thèm ăn cũng giảm theo. Hai mươi ngày giảm cân, hắn đã có thói quen ăn uống Cải Thìa Đậu Hũ, lại có thể trực tiếp ăn mà không cần dầu để xào mới ăn được…
Đây đối với Đường Nguyên mà nói, thực là một việc vô cùng Thống Khổ! Rõ ràng trong lòng rất muốn ăn, nhưng một khi ăn vào miệng cũng chán ngấy, nửa ngày mới nuốt xuống, dạ dày lại chịu không nổi. Cho nên Bàn Tử cắn răng dậm chân một cái, vô hạn Bi Phẫn tuyên bố: "Lão tử từ nay về sau kiêng thịt béo!"
Đến tận đây, chính thức tuyên bố Đường Nguyên đã giảm béo thành công!
Vào ngay đêm hôm đó, tiệc chúc mừng được tổ chức.
Tôn Tiểu Mỹ yên lặng ngồi nghe. Đường Nguyên còn phát hiện mấy người quen: kia là hai đại hán cầm đao, kia là Phú Gia Công Tử, cũng chính là vị được gọi là "Tình Địch", lại có thể đều ngồi chung. Hắn không khỏi chấn động, trong lúc nhất thời lúng túng không thốt nên lời.
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành