Tunglanh123
– Mùa đông lạnh lắm a!Hùng Khai Sơn lắp bắp nói, đầu đầy mồ hôi. Hắn vừa rồi còn đang cười thầm khoái trá, đột nhiên bị Mai Tuyết Yên nhìn thẳng mặt rồi mắng chửi, lập tức líu lưỡi, biểu tình trên mặt trở nên quái dị, như chết lặng tại chỗ.
– Lạnh?Mai Tuyết Yên song phi một cước, đá Hùng Khai Sơn trượt dài một đoạn.
– Vừa đến mùa đông là các ngươi đã ngủ đông rồi, ngàn vạn năm qua đều như vậy, ngươi lạnh nỗi gì chứ! Ngươi là một con gấu, lại mặc một cái áo choàng da gấu? Thứ này mà ngươi cũng nghĩ ra được ư? Ngươi đúng là thật tài tình! Ngươi tự coi mình là cao nhân, ngươi tưởng ngươi có thể lừa gạt ta như Quân Mạc Tà ư? Ngươi thật không biết xấu hổ chút nào!
Quân Mạc Tà vốn đang cười ha hả, nghe đến đó liền bực mình. Sao lại đổ lên đầu ta chứ? Chẳng lẽ ta không phải tên ngốc sao? Không phải tên ngốc, mà là huynh đệ với cái tên dơ bẩn này ư?
Hùng Khai Sơn dập đầu đến vỡ cả đá, với vẻ mặt cầu xin, không nói nên lời.
– Nói cũng đúng, năm nay vì sao lão Hùng hắn không ngủ đông? Lại còn hớn hở đến vậy chứ?Quân Mạc Tà nhìn hai người đang chật vật không chịu nổi, hắn cũng không rời đi, liền hiện thân tiến đến hòa giải.
– Ngươi tới từ lúc nào? Dù sao thì cũng là vì ngươi mà ra, nhưng hắn là Hùng Vương, ngủ đông cũng hợp lý thôi chứ? Chẳng phải ta đã nói với ngươi rồi sao, ngươi nói ngươi đưa cho bọn chúng nhiều tiền như vậy, chẳng may có chuyện gì xảy ra thì sao đây?Mai Tuyết Yên trợn mắt, còn đang định nói tiếp. Đã thấy gương mặt hắn tràn đầy vẻ xuân phong đắc ý, không khỏi tò mò hỏi:
– Chuyện gì? Sao lại cao hứng đến vậy?Mai Tuyết Yên trong nháy mắt đã liên tưởng đến việc Quân đại thiếu gia có thể đã luyện đan xong, giọng nói không khỏi kèm thêm vẻ chờ mong!
Quân Mạc Tà nghênh ngang tiến lên một bước, cười hắc hắc nói:– May mắn không nhục mệnh! Tuyết Yên à, nàng bây giờ có thể đoán một lần xem, chỉ cần số lượng không quá nhiều, nhất định sẽ không thành vấn đề.
Mai Tuyết Yên mày liễu dựng lên, "Dám trực tiếp gọi tên ta!" Nhưng lập tức lấy lại tinh thần: "Chẳng lẽ là thật sự luyện thành Thần Đan rồi?" Nàng lập tức quên bẵng chuyện tìm hắn tính sổ, mắt lại trợn lớn, ngón tay cong lên, lẩm nhẩm đếm trong lòng.
Hùng Khai Sơn đang dập đầu, ánh mắt sáng ngời, âm thầm hướng về Quân Mạc Tà giơ ngón tay cái: "Tiến độ thật là nhanh a, bây giờ đã gọi nhũ danh rồi, quả không hổ là tỷ phu! Rõ ràng sắp 'ăn' đại tỷ đến nơi rồi."
Hai đại Thú Vương đồng thời hướng Quân Mạc Tà nhìn đến lọt tròng.Quá lợi hại a.
– Mười viên, mười viên là đủ rồi.Mai Tuyết Yên nhắm mắt lại đếm, thở dài nói.
– Mười viên? Nàng chắc chắn không?Quân Mạc Tà rất kỳ quái, hắn vốn tưởng rằng số lượng Cửu Cấp Đỉnh Phong Huyền Thú chưa Hóa Hình mà Mai Tuyết Yên cần phải kha khá, không ngờ Mai Tuyết Yên chỉ cần mười viên.
– Chính xác!Mai Tuyết Yên hít một hơi thật sâu:– Mười viên là rất nhiều rồi, làm người không thể có lòng tham không đáy. Tuy những Cửu Cấp Huyền Thú Đỉnh Phong kia cách ranh giới Hóa Hình cũng chỉ có một bước ngắn, nhưng, việc không làm sao có thể hưởng thụ không? Chỉ đơn thuần tăng thêm một cấp Thú Vương, ngược lại càng có lợi cho việc quản lý Thiên Phạt Sâm Lâm. Về phần những thứ khác, chờ ta sau khi trở về sẽ chậm rãi chọn lựa, rồi sau đó dạy bảo, vạn nhất tạo ra kẻ có dã tâm khó thuần phục, ngược lại càng đau đầu hơn.
Quân Mạc Tà tán thưởng vỗ tay:– Không sai, không sai, đây mới là đúng đắn. Tinh binh không cần nhiều, quả đúng là như thế! Chỉ có Thú Vương thực sự xuất sắc hơn những Huyền Thú khác, tạo ra quyền uy tuyệt đối, mới có thể phát triển tự do mà không cần lo lắng.
– Tuyết Yên, nàng suy nghĩ vô cùng chu đáo.Hắn xoay người ngồi xuống, từ trong lòng lấy ra một cái bình ngọc, đặt trên bàn, lập tức ánh mắt mọi người như bị nam châm hấp dẫn, đồng thời nhìn tới.
– Trong này, chính là năm khỏa Thông Nguyên Đan. Lúc trước ta đã đưa cho nàng bốn khỏa, nàng đã dùng một khỏa, cộng lại vừa tròn mười khỏa.Quân Mạc Tà trầm giọng nói:– Tuy nhiên, ta đề nghị Hổ Vương, Hùng Vương cùng Xà Vương không cần trở lại Thiên Phạt Sâm Lâm vội, dùng đan dược luôn tại đây đi. Sau đó nàng hộ pháp cho ba người bọn họ, trực tiếp tăng cường thực lực cho họ. Càng nhanh càng tốt! Nàng thấy thế nào?
– Cho dùng một khỏa cũng không sao, nhưng hai tên này tính tình vô cùng hấp tấp, mà lại làm việc không có đầu óc. Vạn nhất ở chỗ này thực lực đại trướng, sau khi trở về lại tác oai tác quái thì sao đây? Đây chẳng phải là ta không biết phân biệt nặng nhẹ ư?Mai Tuyết Yên liếc nhìn Hùng Khai Sơn đang quỳ dưới đất, có chút lo lắng.
Nghe thấy có thể dùng đan dược tăng công lực, Hùng Khai Sơn đang quỳ vui mừng quá đỗi, tự nhiên đến đây lại có tiện nghi như vậy. Đột nhiên nghe được Mai Tuyết Yên nói, hai vị Vương cấp đều sa sầm mặt lại.
Mai Tuyết Yên nói vô cùng minh bạch, hai Vương vừa rồi còn đang suy nghĩ: "Khi thực lực tăng lên trở về, nhất định phải làm cho Hạc lão tam bọn họ biết rõ sự lợi hại của chúng ta." Nào ngờ giấc mộng đẹp còn chưa dứt, đã bị Mai Tuyết Yên trực tiếp bác bỏ.
– Không phải vậy chứ, lão Hùng cùng lão Hổ tuy trời sinh tính tình chân chất, nhưng đều là người hiểu chuyện, sao lại làm ra chuyện như vậy được chứ? Cho dù ngày hôm trước bọn họ tại cổng thành Thiên Hương đại khai sát giới, cũng là vì Nhị hoàng tử u mê, muốn cướp Linh Dược trên người bọn họ. Theo ta được biết, bọn họ từ Thiên Nam tới đây, giết chóc xác thực không ít, nhưng cũng không phải bọn họ trêu chọc người khác, đều là người khác khiêu khích trước.Quân Mạc Tà nghiêm nghị nói:– Cho nên, ta tin tưởng bọn họ tuyệt đối sẽ không làm mấy việc đó đâu.
Hai Vương cảm động triệt để, cơ hồ nước mắt lưng tròng nhìn Mạc Tà "tỷ phu" như muốn gào khóc: "Ngài chính là tỷ phu duy nhất của chúng ta, cho dù đại tỷ có muốn thay đổi tỷ phu, chúng ta cũng không đáp ứng đâu!"
– Bọn họ tối đa cũng chỉ dám mưu quyền soán vị Hạc Trùng Tiêu thôi. Hai người bọn họ làm không được đâu.Quân Mạc Tà nói tiếp.
Hai Vương đồng thời choáng váng ngửa người: "Hai chúng ta dám nghĩ đến mưu quyền soán vị hay sao chứ?"
– Huống chi, chẳng lẽ nàng không hiểu được sao? Bọn họ lần này trở lại Thiên Phạt, trên đường đi tuyệt đối sẽ không thuận lợi như lúc đến đây!Quân Mạc Tà nói tiếp, sắc mặt ngưng trọng:– Tăng thực lực lên, đây là việc cấp bách! Phải biết rằng, đoạn đường này khả năng phải chống lại Tam Đại Thánh Địa! Công lực hai người bọn họ hiện tại, một chọi một chỉ có thể tự bảo vệ mình, chứ đừng nói là bị đánh lén vây công! Đây là bảo vệ tính mạng, không phải chuyện đùa! Một chút sơ sẩy liền nguy hiểm đến tính mạng, cho dù bọn họ có thể may mắn trở lại Thiên Phạt, thực lực bản thân cũng sẽ tổn hại, nàng hy vọng thấy Sư Lục, Hầu Thất trở lại nguyên hình hay sao?
Mai Tuyết Yên sắc mặt trầm trọng, trầm ngâm nói:– Ngươi cảm thấy, bọn họ chặn đánh Hùng Hổ có bao nhiêu phần khả năng?
Quân Mạc Tà lộ ra nụ cười khổ, nói:– Nàng biết rõ chuyện này khó nói, đáp án chính nàng cũng rõ ràng rồi, chẳng qua là đang tự lừa dối bản thân mà thôi. Ít nhất là hơn tám phần! Cho dù chỉ có một nửa khả năng, nàng nguyện ý dùng tính mạng của huynh đệ làm vật đặt cược sao?
Mai Tuyết Yên trầm mặc, đôi mắt đẹp ẩn chứa lửa giận, quả quyết nói:– Ngươi nói rất có đạo lý, lúc trước là ta lo lắng chưa chu đáo. Đã như vậy, vậy hãy để cho thực lực hai người bọn họ tăng lên rồi hãy trở về Thiên Phạt.
Quân Mạc Tà hất hàm nói:– Nên như vậy!
Hùng Khai Sơn dưới đất vui mừng vô cùng, thật không ngờ đại tỷ cũng tự nhận lo lắng chưa chu toàn! Hay phải nói là tỷ phu cao minh, ba hoa một hồi đã làm cho cơ hội này đến tay mình a. Tại Thiên Phạt, Đại tỷ khi nào thay đổi chủ ý cơ chứ!Tỷ phu chính là cao tay! Tỷ phu, muốn hôn tỷ phu một cái, chúng ta yêu ngươi chết mất!Hai Vương cơ hồ muốn hô to câu nói kia lên, nhưng cuối cùng đành cố nén xuống, nhịn không được mà thốt lên một tiếng thở phào nhẹ nhõm.
Đến khi hắn nghe nói trên đường sẽ có chặn đánh, tính hiếu chiến trời sinh của hai người ngược lại chẳng hề để vào lòng. Hai Vương cơ hồ cả đời từ nhỏ đến lớn đều là chiến đấu liên miên bất tuyệt, có thể nói, chiến đấu đã là thiên tính của bọn họ! Cái gì Tam Đại Thánh Địa, cao thủ thì đã sao chứ? Chúng ta cả đời này đã trải qua sinh tử không biết bao nhiêu lần, chẳng lẽ lần đầu tiên bị chặn giết đã có thể lấy mạng của chúng ta sao? Nhất là Hùng Khai Sơn, thực lực lại có đột phá, đã sớm muốn kiểm tra xem thực lực hiện tại rốt cuộc có bao nhiêu, tinh tiến đến mức nào!Chặn giết chúng ta? Kháo! Cái này căn bản là chuyện cười!Nhanh chóng đến đây chặn giết đi, chúng ta muốn xem xem, rốt cuộc là ai muốn mạng ai đây!
Giống như Sư Lục, Hầu Thất, năm đó khi thực lực của bọn họ mới xác lập, cách Thú Vương Đỉnh Phong một khoảng lớn, tức thì bị Tứ Đại Chí Tôn đánh lén ám toán. Lúc đó mới bất hạnh bị thua. Chúng ta thời điểm đạt đến Thú Vương Đỉnh Phong đã có khả năng đột phá, nếu lần này có thể đột phá, hậu tích bạc phát, tất nhiên sẽ tăng trưởng kinh người. Cho dù cao thủ chân chính nửa đường chặn đánh, chúng ta cũng không thèm để vào mắt, bốn Chí Tôn cao thủ dễ tìm như vậy sao?
Mai Tuyết Yên nghĩ trong chốc lát, nói:– Năm khỏa đan dược mới này tạm thời cứ để đó, đợi đến khi trở về Thiên Phạt Sâm Lâm rồi phân phát sau. Các ngươi trước hết dùng đan dược của ta.Nói xong, nàng lấy ra một cái bình ngọc từ trong vạt áo. Từ trong bình nghiêng đổ ra ba khỏa đan dược, trong đó một khỏa lại cất vào trong bình ngọc Quân Mạc Tà vừa đặt lên bàn, tổng cộng thành sáu khỏa. Xà Vương trước đó đã dùng một khỏa, cho nên trong tay Mai Tuyết Yên chỉ còn lại một khỏa.
Đang muốn cho hai Vương dùng vào, lại nghe Quân Mạc Tà nói:– Chậm đã.Mọi người kinh ngạc nhìn hắn, đã thấy hắn từ trong lòng lấy ra một bình ngọc, cười hắc hắc, nói:– Đây là Thiên Nguyên Đan, cũng được mười khỏa. Dùng một khỏa có thể gia tăng năm mươi năm công lực, mỗi người chỉ được dùng một khỏa! Ta cho rằng, các ngươi trước hết dùng một khỏa, đợi công lực tăng trưởng, sau đó lại dùng Thông Nguyên Đan. Tăng lên như vậy mới là hữu hiệu nhất. Hoặc có thể tạo ra hiệu quả khác không chừng.
Mai Tuyết Yên thở nhẹ một tiếng. Thân hình có chút run rẩy.
Một khỏa Thần Đan, tăng thêm năm mươi năm công lực!
Hai loại Đan dược trân quý, chỉ nghe thôi đã biết rõ, nhưng Quân Mạc Tà đúng là không chút tiếc rẻ mà đem ra.
Mà mấy ngày nay, cũng không trông thấy bóng dáng Quân Mạc Tà, chắc hẳn đã vì vài loại đan dược này mà cố gắng. Lại cũng là vì an toàn của nàng! Cũng là vì lo lắng cho nàng.
Chỉ trong một thoáng, Mai Tuyết Yên đột nhiên dâng lên cảm giác được che chở, được bảo vệ, một cảm giác hạnh phúc. Loại cảm giác này, trong cuộc đời của nàng, cơ hồ chưa từng xuất hiện. Hơn nữa, nàng Huyền Công tuyệt thế, tung hoành thiên hạ, khi nào có người mang lại cảm giác này cho nàng chứ?
Nhưng mà lúc này đây, loại cảm giác kỳ quái đến cực điểm bỗng nhiên xuất hiện, làm cho nàng dị thường thỏa mãn, say sưa. Không ngờ lại cảm thấy trong lòng có cảm giác hạnh phúc trào dâng, còn mơ hồ có một loại cảm giác chua xót nhàn nhạt, trong vô hình, không ngờ không muốn rời xa loại cảm giác này.
Dị Thế Tà QuânTác giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành