Một lúc sau, ba đóa sương hoa do sương mù dày đặc hóa thành "Sưu" một tiếng bay vào thân Mai Tuyết Yên. Sau đó, nàng nhẹ nhàng mở mắt, trong mắt lóe lên dị quang kỳ lạ. Nhìn thấy Quân Mạc Tà, trong lòng nàng dâng sóng cả, ánh mắt phức tạp, bách vị tạp trần.
Quả nhiên không sai chút nào!
Mai Tuyết Yên rõ ràng cảm giác được, nguyên lực trong cơ thể mình trong chốc lát đã được đề cao đến mức độ cực điểm! Năm mươi năm tinh thuần nguyên lực, thậm chí còn hơn cả trước đây!
Từ lần trước bị hơn mười đại cao thủ vây công, Mai Tuyết Yên không may thân chịu trọng thương, gắng gượng bỏ chạy về Thiên Phạt Sâm Lâm. Thương thế có thể nói là cực kỳ trầm trọng, từ trong ra ngoài đều bị chưởng, kiếm, đao thương tổn, đặc biệt ở một chỗ còn bị một loại công phu tà môn âm độc đến cực điểm đánh trúng. Đạo khí âm tà ấy thủy chung chiếm giữ trong cơ thể, không cách nào khu trừ! Mai Tuyết Yên cực khổ trị liệu mấy chục năm, thậm chí khôi phục lại Nguyên thần Huyền thú tu luyện, nhưng thương thế thủy chung không hề thuyên giảm. Năm đó, Mai Tuyết Yên chỉ vì nhân từ nương tay, ngay từ đầu chưa xuất ra toàn lực. Những người này đều là chủ lực trong Đoạt Thiên chi chiến, mỗi hành động đều liên lụy đến toàn bộ an nguy của đại lục, tổn thất không kể xiết. Chính vì vậy, nàng mới chịu tổn thương nặng nề! Nếu Mai Tuyết Yên không có chút thành tựu về thực lực, chỉ sợ sớm đã hương tiêu ngọc vẫn từ lâu rồi.
Một lần bị thương tổn trầm trọng, đối với Mai Tuyết Yên mà nói, chỉ thiếu chút nữa là tai họa ngập đầu! Mười đại cao thủ Chí Tôn chi Thượng vây công, nào phải chuyện bình thường? Trận chiến ấy, nàng đã vô số lần giãy giụa ở ngưỡng cửa Quỷ Môn Quan!
Mãi cho đến đêm họp trước trận chiến Thiên Phạt, Mai Tuyết Yên rốt cuộc mới cảm nhận được mình đã khôi phục gần như trước đây. Thế nhưng, trong quá trình khẩn yếu nhất, trải qua kinh sợ, khi sắp đến thành công, nàng lại bị mất trộm Phạt Thiên Thánh Quả. Thế nên tâm tư nàng mới kích động, nguyên lực toàn diện phản phệ, trong nháy mắt lại trở về nguyên hình!
Mà Quân Mạc Tà, ngay lúc nàng vô lực hành động, lại may mắn thế nào xông vào, tưởng như ngày thường bắt đầu hành động hại người. Hắn làm một trận trò đùa quái đản, khiến Mai Tuyết Yên xấu hổ và giận dữ muốn chết mà không thể làm gì được!
Nhưng ngoài ý muốn, Quân Mạc Tà vô tình sử dụng Thiên địa linh khí chữa thương cho nàng, đã tạo ra hiệu quả to lớn! Tuy rằng chưa thể chữa trị để nàng khôi phục hoàn toàn, nhưng cũng làm cho bệnh cũ vốn trầm kha tiêu thất hơn nửa. Thậm chí cả kết quả của nguyên lực phản phệ cũng không có gì trở ngại. Sau khi Quân Mạc Tà rời khỏi, Mai Tuyết Yên dốc lòng vận công, rốt cuộc cũng khôi phục được tám phần thực lực, thành công áp chế mạnh mẽ thương thế cũ, xuất chiến cùng Tứ Đại Chí Tôn! Cũng một lần hành động mà thắng lợi!
Nhưng Mai Tuyết Yên cũng biết thương thế của mình còn xa mới có thể chân chính khôi phục, mà Đoạt Thiên chi chiến đã gần kề. Thầm biết trong trạng thái này mình không có nắm chắc, lúc này mới đưa ra chủ ý du lịch đại lục, hy vọng có thể tìm kiếm cơ duyên để khôi phục hoàn toàn.
Việc đi theo bên người Quân Mạc Tà, đúng là nàng đã sớm có dự mưu an bài. Bởi vì Quân Mạc Tà có Thiên địa linh khí, đúng là Vô thượng pháp môn để khôi phục thương thế của nàng!
Quân Mạc Tà hiếp đáp nàng, nhưng nàng lại cần Thiên địa linh khí của hắn để trị thương cho mình. Đúng là một quan hệ rắc rối, phức tạp, quỷ dị khó có thể diễn tả bằng lời. Mai Tuyết Yên dọc đường bị hai loại tâm tình này hành hạ đến kiệt sức, trong khi Quân Mạc Tà một đường xuân phong đắc ý, khiến nàng càng thêm khó chịu. Vì thế, nàng một lần lại một lần bố trí trêu chọc, nhưng lại bị người này đón đỡ được toàn bộ.
Cho dù là lúc này chưa có kế sách tiếp theo để sửa trị hắn, nhưng người này thật sự là da mặt dày đến thiên hạ vô song, chưa từng một lần đỏ mặt. Đây rốt cuộc là loại người nào a…
Mai Tuyết Yên tuy rằng cấp bách cần Thiên địa linh khí của Quân Mạc Tà chữa thương, nhưng nàng thủy chung cũng là một đời Thiên Phạt Thú Hoàng, há có thể mặt dày khẩn cầu hắn sao? Cân nhắc một hồi lâu cũng không có chủ ý rõ ràng, vì thế khi tiến nhập vào Thiên Hương thành, nàng đã âm thầm lợi dụng Xà Vương Thiên Tầm để đến đây.
Mãi cho đến khi hai người gặp mặt, Quân Mạc Tà lại đưa ra phương pháp cực kỳ vô lại, không kìm chế nổi mà đánh vào mông nàng, thậm chí còn hôn nàng, điều này làm cho tâm hồn thiếu nữ của Mai Tuyết Yên đại loạn!
Giết thì nhất định không được, đánh cũng không thể đánh quá nặng. Còn mắng, đối với tên gia hỏa mặt dày mày dạn này mà nói lại càng vô ích, đúng là không cùng đẳng cấp với hắn! Mai Tuyết Yên bàng hoàng vô kế khả thi, vừa lúc nghe Quân Mạc Tà hẹn đến Quân gia cư ngụ, nàng thần hồn điên đảo, u mê đáp ứng hắn, vì thế mới ở đây cho tới bây giờ!
Nhưng trong khoảng thời gian dài ở chung, không biết vì sao, bóng dáng vô lại của thiếu niên này từng bước xâm nhập vào trái tim nàng, làm cho tâm tư vốn đã bình tĩnh từ lâu của nàng, giờ đây chỉ trong một thời gian ngắn đã nổi sóng.
Hơn nữa, trong đoạn thời gian này, thương thế của nàng tuy rằng vẫn chưa từng khôi phục, nhưng một viên Thiên Nguyên đan trên người Quân Mạc Tà lại giúp nàng gia tăng tốc độ kinh mạch gấp ba lần. Mà một viên Thông Nguyên đan khác lại có thể bù đắp năm mươi năm tinh thuần nguyên lực cho nàng! Thương thế dưới tác dụng của hai viên thần đan, lại có thể dần dần có xu thế khỏi hẳn!
Như vậy, một khi khôi phục, nàng không chỉ khôi phục được thực lực trình độ năm đó, mà xác suất rất lớn còn có thể tiến thêm một bước! Ngay cả không thể bù lại lỗ hổng những năm gần đây, nhưng cũng không kém quá xa!
Kỳ thật, nói đến việc khôi phục hoàn toàn, bù đắp lại lỗ hổng tu luyện cũng không cần làm gì khác. Chỉ cần mỗi ngày dùng Thiên địa nguyên khí của thiếu niên này để "đùa bỡn" một lần, giống như lần đó ở trong Thiên Phạt Sâm Lâm, tin rằng không cần lâu lắm, nàng có thể tinh tiến trên phạm vi lớn. Nhưng tình cảnh ngày đó thật sự rất khó xử, cho dù Quân Mạc Tà đồng ý, liệu nàng có thể chịu đựng được không?
Thiếu niên cổ quái này làm cho người ta vừa yêu vừa hận, rốt cuộc còn có bao nhiêu điều thần kỳ?
Xà Vương, Hùng Vương, Hổ Vương đang âm thầm điều tức tại đây. Thực lực của bọn họ hiển nhiên còn có khoảng cách tương đối so với Mai Tuyết Yên. Lúc này, bỗng nhiên gia tăng năm mươi năm công lực, ngay cả những người có trình độ Chí Tôn như bọn họ cũng cần tiêu phí đại lượng thời gian để tiêu hóa hấp thụ!
Quân Mạc Tà rốt cuộc phát hiện Mai đại mỹ nhân đang nhìn chằm chằm mình, tựa hồ rất chuyên tâm. Hắn không khỏi làm mấy tạo hình hoàn mỹ, làm bộ như không biết, mặc cho nàng nhìn. "Chỉ bằng mị lực của bản thiếu gia, mỹ nữ nào mà chẳng phải quỳ dưới khố quần của thiếu gia ta chứ!"
Thật lâu sau, vẫn thấy Mai Tuyết Yên nhìn như vậy. Quân Đại thiếu rốt cuộc không nhịn nổi, cười khổ một tiếng:– Tại sao lại nhìn ta như vậy? Nàng si mê ta rồi sao? Có phải hay không cảm thấy ta đặc biệt đẹp trai? Dưới ánh dương quang, bộ dáng ta đặc biệt anh tuấn tiêu sái, vượt hẳn người thường phải không? Bổn thiếu mặc dù ngọc thụ lâm phong, anh vĩ bất phàm, nhưng cô nhìn ta như vậy, người ta thủy chung cũng có chút xấu hổ nhỏ nhỏ. Hề hề…
Mai Tuyết Yên thu hồi dòng suy nghĩ nhiễu loạn dồn dập, thản nhiên cười nói:– Ở chung với nhau đã lâu, những điều ngươi nói ta thật sự không cảm thấy được. Nhưng quả thật da mặt ngươi vô cùng dày, nên cho ta cảm giác rất không giống người thường. Ngươi mà cũng có thể biết đến ngượng ngùng sao?
Quân Mạc Tà vuốt vuốt sống mũi, cười gượng hai tiếng, nói:– Da mặt dày, kỳ thật cũng là một loại ưu điểm. Cô không thấy vậy sao? Thánh nhân nói rất đúng: Da mặt mỏng, ăn không đến lượt; da mặt dày, ăn no. Bất kể là ăn uống hay tìm lão bà, đều cần da mặt phải dày mới có thể nhanh chân đến trước! Da mặt mỏng, nhiều nhất cũng chỉ có thể bắt chước người khác mà thôi. Nhặt cơm thừa canh cặn của người khác thì không có ý nghĩa gì, dù sao ta cũng có chút khẩu vị không tốt…
– Phải không? Nói như vậy, da mặt dày mới là ưu điểm tốt nhất sao? Mai Tuyết Yên giọng điệu có chút trào phúng nói.
– Mặc dù không đúng lắm, nhưng cũng không sai biệt là bao! Bất kể là muốn thăng quan phát tài, hay là lãnh binh đại chiến giữa hai nước, hoặc là có đế vương chi tâm của một bậc kiêu hùng, nếu không có được nhân tố này làm sao có thể đoạt được thắng lợi cuối cùng! Phải biết rằng, muốn có được thành công, có Tứ đại yếu tố, thiếu một thứ cũng không được.
Quân Mạc Tà ba hoa chích chòe, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ.
– Tứ đại yếu tố? Ngươi đừng nói sách vở với ta, nhanh chóng thống khoái nói rõ đi!
Mai Tuyết Yên thật sự bị hắn khơi gợi lên lòng hiếu kỳ. Dù sao cũng không có việc gì, nghe hắn ba hoa khoác lác cũng là cách giết thời gian tốt.
– Yếu tố quan trọng thứ nhất là: Tâm tối! (Phúc Hắc).Quân Mạc Tà nghiêm túc nói:– Nếu không Tâm tối, thì cơ hội thành công xa vời! Điểm này cực kỳ trọng yếu, vô số âm mưu quỷ kế đều từ đây mà hình thành. Nói là căn bản của thành công cũng không quá lời!
– Yếu tố thứ hai?
Mai Tuyết Yên tinh tế cân nhắc, thật cảm thấy điểm này không phải không có lý.
– Yếu tố thứ hai là: Gan lớn. Nếu đã dám nghĩ, phải dám làm! Tuyệt đại đa số chuyện, suy nghĩ không sợ hãi cũng đã thành công một nửa. Người khác không dám, hết lần này đến lần khác cô lại dám. Cô so với người khác nhiều hơn một phần cơ hội thành công.
Quân Mạc Tà làm bộ dáng trang nghiêm như một đại nho học giả, rung đùi đắc ý, ra vẻ dạy dỗ không quản công.
– Yếu tố thứ ba là…?
Mai Tuyết Yên nghĩ nghĩ, cũng nở nụ cười. Gan lớn căn bản không cần phải nói, người nhát gan có được bao nhiêu thành tựu? Coi như bán rau xanh cũng bị người khác khi dễ.
– Yếu tố thứ ba, có thể nói cũng rất quan trọng! Chính là: Tâm ngoan thủ lạt! Mọi việc đều phải lấy bản thân làm trung tâm, bất luận kẻ nào chỉ cần phạm đến lợi ích của mình, lập tức giết chết, không chút lưu tình! Phàm những người cản đường, đều không chút thương tiếc mà đập tan! Thà ta phụ người, chứ không để người trong thiên hạ phụ ta! Chỉ có như thế, mới có thể thành nghiệp Đế vương, thậm chí cơ nghiệp vạn đời!
Quân Mạc Tà hừ một tiếng. Nói tới đây, hắn không khỏi nhớ tới Lý Du Nhiên!
Từ khi Quân gia quật khởi, Lý Du Nhiên đã lạnh lùng nhìn từ lâu, một số hành động gần như là âm thầm. Nhưng đối với vị đệ nhất nhân trẻ tuổi của Lý gia này, Quân Mạc Tà chưa bao giờ buông lỏng cảnh giác. Tuy rằng với trình độ của mình, Lý Du Nhiên đã không còn tạo thành uy hiếp đáng kể cho hắn, thậm chí cả Lý gia cũng không còn là gì. Nhưng tiểu tử đó trong đầu toàn âm mưu quỷ kế, một bụng dã tâm bừng bừng, lại không thể không phòng bị! Không cẩn thận có thể bị hắn lợi dụng!
– Thà ta phụ người trong thiên hạ, chứ không để người trong thiên hạ phụ ta? Lời nói thật bá đạo, nhưng quả thật là như thế. Còn yếu tố thứ tư?
Mai Tuyết Yên dần dần trở nên trịnh trọng, nàng tựa hồ cảm giác được, Quân Mạc Tà nói những lời này, tựa hồ cũng không phải đơn giản chỉ là khoác lác mà thôi.
– Yếu tố thứ tư còn cần phải nói sao? Đương nhiên chính là: Da mặt dày!
Quân Mạc Tà ha ha cười.
– Ha ha ha, Tứ đại yếu tố này, bản thân ngươi cảm thấy mình có mấy điểm?
Mai Tuyết Yên xoay người nghiêng đầu hỏi, thần sắc giả bộ cực kỳ đứng đắn.
– Yếu tố thứ hai: gan lớn, cùng yếu tố thứ tư: da mặt dày, ta hiển nhiên đã Đăng phong tạo cực, Lô hỏa thuần thanh! Tin rằng nhìn quanh đương kim thế gian, có thể có hai yếu tố này hơn ta, chắc là cũng có, nhưng tuyệt đối là ít ỏi, đếm trên đầu ngón tay!
Quân Mạc Tà tự nhiên phối hợp diễn trò, nghiêm mặt nói:
– Yếu tố thứ nhất: Tâm tối, cùng yếu tố thứ ba: Tâm ngoan thủ lạt, ta hiện tại chỉ có một nửa. Tình cảm phong phú luôn là nhược điểm lớn nhất của ta, thân nhân, cùng bằng hữu lại càng khó có thể dứt bỏ.
Quân Mạc Tà thở dài một tiếng:
– Cái gọi là biết bệnh mà không thể chữa là đây! Ta mặc dù biết vấn đề của mình, nhưng cũng rất khó thay đổi. Vô tâm hay hữu tâm, bạc tình hay hữu tình, ta cả đời này không có khả năng hội tụ đầy đủ Tứ đại yếu tố! Cách mạng còn chưa thành công, đồng chí còn cần phải cố gắng a!
Dị Thế Tà QuânTác Giả: Phong Lăng Thiên HạQuyển 4: Phong Tuyết Ngân Thành