Chương 70: Lôi đình dục khởi!
Bàng lão quản gia đưa tay kéo một sợi dây phía sau chiếc ghế của Quân Chiến Thiên, tiếng chuông chói tai vang vọng khắp đại viện Quân gia. Sau đó, lão trầm mặc đi theo sau lão gia tử, khuôn mặt cũng lạnh lùng, kiên quyết.
Lão Bàng đã đoán được Quân Chiến Thiên sắp làm gì, nhưng lão vẫn không ngăn cản. Chẳng những không ngăn, lão còn muốn đi theo! Không oán, không hối hận!
Dưới lầu, một chiếc xe lăn đã lặng lẽ ở đó. Quân Vô Ý ngồi thẳng tắp trên xe, đôi mày kiếm cau lại, lộ sát khí ngập trời. Khi nhìn thấy phụ thân đi xuống, trên khuôn mặt Quân Vô Ý không chút biểu cảm, ánh mắt lướt qua phụ thân rồi cả hai lại đều tự quay đầu đi, không ai nói một lời nào.
Giờ phút này, mọi thứ đã không cần dùng lời để diễn tả nữa!
Hơn mười hắc ảnh từ bốn phương tám hướng xông tới, lặng lẽ đứng thành ba hàng sừng sững giữa sân. Ánh mắt bọn họ bình tĩnh nhìn Quân Chiến Thiên. Bất kể Quân Chiến Thiên muốn làm gì, những người này đều sẽ đi theo, đi mãi cho tới khi... trở về Âm phủ!
Ẩn mình trong những bóng đen dày đặc còn có vô số thân ảnh tựa u linh tụ tập khắp bốn phía, lặng lẽ chờ mệnh lệnh. Lực lượng ngầm của Quân gia giờ phút này không còn ẩn giấu, toàn bộ đều đã xuất động.
Quân lão gia tử bước tới, nói mấy câu với giọng trầm thấp. Sau đó, những bóng đen đột nhiên biến mất như thủy triều, chỉ trong khoảnh khắc đã không còn thấy tung tích.
Yên lặng đứng một lúc, đón gió đêm trong lành, hít một hơi thật sâu. Quân Chiến Thiên chỉ cảm thấy mình đã hít vào một mùi máu tanh nồng đậm, thấm đẫm cả phế phủ! Xoay người lên ngựa, khuôn mặt Quân Chiến Thiên tựa hàn thiết, tấm áo choàng đỏ như máu tung bay trong gió đêm.
Những người còn lại đều trầm mặc lên ngựa đuổi theo lão gia tử. Quân Vô Ý hai tay vỗ lên tay vịn của chiếc xe lăn, thân hình bay thẳng lên rồi vững vàng đáp xuống lưng một con tuấn mã. Hắn lay dây cương, theo sát gót ngựa lão gia tử. Tiếng vó ngựa xa dần, xa dần rồi cuối cùng khuất hẳn.
Chẳng mấy chốc, Quân Bộ đèn đuốc sáng trưng. Quân Chiến Thiên thân khoác quân trang, ngồi ngay ngắn giữa đại đường. Bên ngoài, bốn mươi chiếc trống trận lớn đồng thời vang lên những tiếng trống trầm thấp.
Theo tiếng trống, từng lượt người thân khoác quân trang, đầu đội mũ giáp, võ trang nặng nề cưỡi ngựa phi đến! Khi tới dưới đài Điểm Tướng, những người đó đều xuống ngựa, đứng thẳng tắp như những cây trường thương!
Số người càng ngày càng nhiều, nhưng mọi người đều không nói một lời mà chỉ lặng lẽ nhìn lên Quân Chiến Thiên đang ngự trên soái vị cao kia. Mỗi người bọn họ đều mang theo vẻ cuồng nhiệt vô cùng!
Lão soái! Đã lâu... đã rất lâu rồi chưa đánh trống tụ tướng! Nhớ thay những năm tháng chinh chiến ấy!
Tiếng trống dừng!
Dưới đài Điểm Tướng, vô số tướng quân cung kính đứng đó. Hai bên, hơn mười chiếc cờ lớn tung bay trong gió, phần phật phần phật tựa như có cả ngàn người đang cùng khóc than!
Quân Chiến Thiên đứng dậy đi lên đài Điểm Tướng, ánh mắt sắc bén đảo qua một lượt, hỏi:
- Có ai chưa đến không?
- Đã đông đủ cả rồi! Chờ quân lệnh của lão Nguyên soái!
Mấy trăm người đồng thanh hô to, đồng lòng nhất trí.
- Tốt! Lão phu đêm nay sẽ làm một đại sự kinh thiên động địa!
Trong đôi mắt sắc bén của Quân Chiến Thiên bắn ra những tia sát khí không hề che giấu.
- Chúng tướng nghe lệnh!
- Có!
- Trầm Châu Nam!
- Có!
- Lệnh cho ngươi soái lĩnh chủ lực bảo vệ Tây Môn! Không có quân lệnh của ta, bất luận kẻ nào, không được ra khỏi thành! Có hỗn loạn lập tức xuất binh trấn áp!
Quân Chiến Thiên nhấn mạnh bốn chữ "Bất luận kẻ nào".
- Rõ!
- Quân Niệm Phong!
- Có!
- Đông Môn do ngươi phụ trách!
- Rõ!
- Chiến Quý Thiên!
- Có!
- Bắc Thành môn!
- Rõ!
- Thiện Lâm Ngữ!
- Có!
- Nam Môn!
- Những người còn lại theo ta...
Mệnh lệnh liên tục được phát ra. Những người tiến lên nhận lệnh bài đều xoay người lập tức rời đi mà không một ai hỏi nguyên do! Mấy người này từng là bộ hạ cũ của Quân Chiến Thiên, cũng là lực lượng quân sự trung kiên của Quân gia. Đối với mệnh lệnh của Quân Chiến Thiên, họ tuyệt đối chấp hành, không hề hỏi vì sao!
Cho dù là chết!
Nhất là Trầm Châu Nam, Chiến Quý Thiên, Thiện Lâm Ngữ, Quân Niệm Phong. Bốn người này là Tứ Đại Chiến Tướng đắc lực nhất của Quân lão gia tử! Cũng là bốn kẻ cuồng chiến thiết huyết bất tuân. Đặc biệt đối với mệnh lệnh của Quân Chiến Thiên, bất luận là đúng hay sai đều một mực chấp hành! Và họ cũng là lực lượng trung kiên trong tập đoàn quân sự của Quân gia hiện nay!
Khi đám tướng quân nhận lệnh rời đi, thần sắc trong mắt Quân Chiến Thiên lại càng trở nên lạnh lẽo.
Mạc Tà, hãy nhìn gia gia báo thù cho cháu! Phàm kẻ nào từng đối đầu với cháu, phàm kẻ nào bị hiềm nghi, đêm nay, tất cả sẽ chôn cùng cháu.
Ngay khi tiếng trống trận vừa mới vang lên...
Đêm khuya, trong Hoàng cung Thiên Hương quốc, Hoàng đế Dương Hoài Vũ kinh hãi choàng tỉnh, quát lớn:
- Tiếng gì vậy?
Vị Hoàng đế từng chinh chiến sa trường này lập tức cảm nhận được một nguy cơ cực lớn, một hiểm họa bất ngờ ngay giữa thời thịnh thế! Dường như... dường như có chuyện kinh thiên động địa sắp xảy ra.
Bên ngoài tẩm cung, một giọng the thé vang lên:
- Bẩm bệ hạ, hình như là... tiếng trống trận.
- Tiếng trống trận sao?
Hoàng đế nhướng mày, đột nhiên cả kinh.
- Trống trận? Trống tụ tướng!
Sắc mặt đại biến! Hoàng đế vội vã xuống giường, tiện tay khoác đại bào, trong chỉ còn nội y đã bước ra ngoài, dỏng tai nghe ngóng. Càng nghe, sắc mặt hắn càng thêm trầm trọng.
Quân Chiến Thiên!
Hoàng đế vừa nghe đã biết đây chính là tiếng trống trận của Quân Chiến Thiên! Ngoại trừ trống tụ tướng của Quân Chiến Thiên ra, trong kinh thành không có âm thanh nào hùng tráng bi tráng như thế! Cũng chỉ có trống trận của Quân Chiến Thiên mới có thể phô ra uy thế như vậy, uy thế đủ để chấn động cả thành Thiên Hương!
- Hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Sao trẫm không biết hả?
Hoàng đế điềm tĩnh chậm rãi hỏi. Giờ khắc này, làm gì cũng được, duy chỉ nóng vội là không thể. Chỉ khi hỏi rõ sự tình, mới có thể biết vì sao Quân Chiến Thiên lại đánh trống tụ tướng vào lúc này, và cũng chỉ có vậy mới tìm ra đối sách hóa giải.
- Nô tài không biết!
Vừa hỏi xong, sáu nội thị thân cận đồng loạt quỳ xuống, không một ai dám lên tiếng.
- Tra!
- Bẩm Hoàng Thượng, nô tài nhớ, một canh giờ trước Linh Mộng công chúa có cầu kiến Hoàng Thượng, không biết là có chuyện gì.
Phía sau Hoàng đế, một thái giám trung niên cẩn thận tiến lên một bước, the thé đáp.
- Linh Mộng? Nó có chuyện gì? Linh Mộng luôn nhu thuận, nếu không phải việc trọng đại, căn bản sẽ không quấy rầy trẫm vào giờ này! Vì sao không bẩm báo cho trẫm?... Kẻ nào to gan như vậy, dám can dự vào việc này!
Hoàng đế ngay lập tức tìm ra được điều kỳ lạ trong đó.
"..."
Tên thái giám kia lắp bắp không nói nên lời, ánh mắt liếc nhìn vào trong tẩm cung.
- Mau truyền Linh Mộng đến gặp trẫm!
- Dạ!
- Mạnh Phi! Ra đây cho trẫm!
Hoàng đế gầm lên một tiếng, một mỹ nữ thân khoác lụa mỏng phất phơ bước ra, quỳ rạp trên mặt đất.
- Trẫm hỏi ngươi, Linh Mộng tìm trẫm có chuyện gì? Ngươi vì sao lại không tiếp?
Ánh mắt Hoàng đế bệ hạ lạnh lẽo không có một chút ấm áp.
- Công chúa nàng... nàng nói bị người ám sát, nhưng nô tì thấy nàng không hề bị thương, lời nói cử chỉ vẫn như thường ngày, nên nô tì đoán là trẻ con càn quấy. Vả lại bệ hạ ngài khi đó đã ngủ nên nô tì... không dám làm phiền.
Mạnh Quý Phi thận trọng đáp.
- Con gái của trẫm bị người ám sát, ngươi còn ngăn cản, không cho nó gặp trẫm; không ngờ lại còn cho rằng đó là trẻ con càn quấy nữa ư? Ha ha ha ha... Ngươi thật đúng là ái phi tốt của trẫm!
Giọng Hoàng đế trở nên ôn hòa, tựa như hoàn toàn không để ý đến chuyện vừa rồi, nhưng Mạnh Quý Phi đang quỳ rạp trên đất lại run lẩy bẩy. Nàng biết, nếu Hoàng đế dùng giọng điệu này mà nói chuyện, nhất định sẽ có người đầu rơi máu chảy!
Hoàng đế nhẹ nhàng ghé vào bên tai nàng, thấp giọng nói:
- Trẫm biết ngươi không có lá gan đó. Có điều, lão Đại đã nhận lời giúp ngươi, nhưng chắc chắn sẽ không thành công. Và trẫm cũng sẽ không để hắn thành công!
Mạnh Quý Phi ngay tức khắc mở to hai mắt nhìn sợ hãi, cả người mềm nhũn, ngồi phịch xuống đất.
- Dẫn Mạnh Phi vào lãnh cung chờ xử lý! Bất luận kẻ nào, không được tiếp xúc!
Hoàng đế điềm tĩnh tuyên bố vận mệnh của vị Mạnh Quý Phi từng một tay che trời này.
- Phụ hoàng!
Linh Mộng công chúa vội vàng chạy đến, đến cả mái tóc vẫn còn chút rối loạn.
- Đừng vội. Hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Lại đây kể cho phụ hoàng nghe, kể thật cẩn thận.
Hoàng đế trông thấy con gái mình liền hiền lành cười, tựa như hoàn toàn không có chuyện gì vừa xảy ra, ánh mắt thâm thúy cũng đã khéo léo thu lại.
**Dị Thế Tà Quân****Tác Giả:** Phong Lăng Thiên Hạ**Quyển 1:** Tà Quân Vấn Thế
Đề xuất Voz: [Hồi Ký] Chiều Hoàng Hôn Năm Ấy