Bao nhiêu đại năng phân hoá vô số hồn phách, chuyển thế luân hồi.
Cái này cũng có thể giải thích vì sao Thần Uy Thiên Thánh lại quật khởi nhanh như vậy.
Cho dù Thần Uy Thiên Thánh không phải Hắc Ám Cấm Chủ chân chính, hai bên cũng nhất định có quan hệ.
Hiện tại, những suy đoán đã không có ý nghĩa.
Bất kể Thần Uy Thiên Thánh và Hắc Ám Cấm Chủ là quan hệ gì, việc hắn cần phải làm là ra sức cho Hắc Ám Cấm Chủ, Hắc Ám Cấm Chủ bảo hắn làm gì, hắn sẽ làm cái đó!
"Từ nay về sau, tất cả Định Kiếp Mệnh Giả lấy Hắc Ám Cấm Chủ làm đầu, hiểu chưa?"
Thạch Độc Đạo bễ nghễ nhìn tất cả thuộc hạ, trầm giọng nói.
Tỳ Thiên Lão Tổ thở dài một tiếng, vẫn không ngăn cản.
Hắn đã mất đi hùng tâm, chỉ muốn theo sóng đuổi sóng, sự thật những hậu bối này đều có xung động của mình.
Đầu nhập hắc ám, chưa chắc đã là một con đường không có lối về.
Tỳ Thiên Lão Tổ cũng muốn không ngừng trở nên mạnh hơn, phá tan xiềng xích, chấp niệm trước kia đã biến thành không quan trọng.
Trong một đoạn năm tháng tiếp theo, hồng mông, hỗn độn vẫn chưa đoàn kết, cũng là Hắc Ám Giáo ở các nơi nhanh chóng hội hợp, thanh thế không ngừng lớn mạnh.
Cửu Đại Hỗn Độn, Hàn Hoang đều trở lại hang ổ của mình, bắt đầu dưỡng thương.
Cửu Đại Hỗn Độn có chỗ dựa của mình, cho nên tạm thời không muốn tìm Hàn Hoang, Hàn Hoang, một thân ngạo cốt không cho phép hắn chủ động tìm kẻ địch hỗ trợ.
...
Trong đàn tràng thứ ba.
Hình Hồng Tuyền vừa trở về, đang trò chuyện với mấy nữ tử khác.
"Hắc Ám Cấm Chủ đó quá mạnh, Hoang nhi thiếu chút nữa thì chết rồi, việc này phải báo cho phu quân." Thanh Loan Nhi lo lắng nói.
Hình Hồng Tuyền tin Hàn Tuyệt không lừa mình, hắn nói vô địch thì chính là vô địch, về phần Hắc Ám Cấm Chủ, chỉ là tên hề nhảy nhót thôi.
"Không sao, cứ để xú tiểu tử đó chịu chút đau khổ, chuyện thành thân cũng không nói với ta, trong mắt đã không còn cha mẹ, việc gì phải cần cha mẹ tương trợ nữa?"
Hình Hồng Tuyền hậm hực nói.
Nàng vốn định giết Minh Quý Thần Quân, nhưng khi đó lại nghĩ tới Hàn Hoang, cuối nàng vẫn mềm lòng.
Về phần nguyền rủa của nàng, căn bản không tính là gì, Hàn Hoang cũng giống như phụ thân, bế quan ngàn vạn năm là chuyện thường, nói không chừng chờ Minh Quý Thần Quân khôi phục dung nhan, Hàn Hoang cũng không rảnh gặp nàng.
Ngộ Đạo Kiếm khẩn trương nói: "Thôi đừng mang tới phiền phức, cứ bảo những đệ tử đó trở về đi, trốn trong đàn tràng an toàn hơn."
Sự cường đại của Hàn Hoang, Cửu Đại Hỗn Độn, lúc trước bọn họ đã được thấy rồi, khiến bọn họ cũng phải kinh thán.
Nhưng chính làloại cường giả này đối mặt với Hắc Ám Cấm Chủ, lại giống như con kiến, loại chênh lệch đó chỉ có chính mắt thấy mới hiểu được, chỉ là nhớ lại cũng cảm thấy kinh hãi.
Nếu trên đời thực sự có người vô địch, đó mới là tư thái vô địch.
Hàn Hoang, Đế lúc trước đều kém xa.
Cho dù là Hàn Tuyệt, so sánh với hắn cũng có chênh lệch, mặc dù mỗi lần Hàn Tuyệt đều có thể cường thế tru sát kẻ địch, nhưng không làm được khủng bố, thoải mái như Hắc Ám Cấm Chủ.
Hắc Ám Cấm Chủ thậm chí chưa xuất thủ, Hàn Hoang, Cửu Đại Hỗn Độn đã thiếu chút nữa thì chết toi.
Hi Tuyền Tiên Tử nói: "Quả thật không thể nói với Hàn Tuyệt, Hắc Ám Cấm Chủ không phải là nhân tài mới xuất hiện, lúc trước ở thiên đạo, chúng ta đã nghe nói tới hắn rồi, Vô Lượng Đại Kiếp nhìn thì là vì Tô Kỳ mà kết thúc, kì thực là sự nguyền rủa của Hắc Ám Cấm Chủ đang thôi động tất cả."
Thanh Loan Nhi cảm thấy có lý, lại không nhắc tới chuyện nói với Hàn Tuyệt nữa.
Tuyên Tình Quân cười nói: "Yên tâm đi, hắn tất nhiên đã nhận thấy, hắn là tu vi gì, cho dù bế quan, cũng không thể bỏ qua ngoại giới, nếu hắn có thể xuất thủ, khi nên xuất thủ sẽ xuất thủ."
Nhớ lại những kinh lịch xuất thủ đó của Hàn Tuyệt, bọn họ không khỏi gật đầu.
Đồng thời, bọn họ nghĩ đến một khả năng khác.
Hàn Tuyệt không hiện thân, có phải là vì tạm thời không phải là đối thủ của Hắc Ám Cấm Chủ không?
Trừ Hình Hồng Tuyền ra, bọn họ đều nữa tới điểm này, nhưng không nói ra, để tránh tăng thêm phiền.
...
Lĩnh vực trống, dưới thần thụ vĩ đại, hư ảnh của Đệ Cửu Hỗn Độn và Đệ Nhất Hỗn Độn ngồi đối diện nhau.
Đệ Nhất Hỗn Độn mở miệng nói: "Phân thân của chúng ta đều không phải là đối thủ của Hắc Ám Cấm Chủ, hắn kiêu ngạo như vậy, chắc hẳn có nắm chắc nhất định, ngươi phải cẩn thận, lúc trước hắn từng nguyền rủa ngươi, hiện giờ tất nhiên là nhắm vào ngươi mà đến."
Đệ Cửu Hỗn Độn hậm hực nói: "Loài bò sát tối tăm mà thôi, có lẽ hắn cho rằng ta bị trọng thương, đang bế quan, lại không biết, ta chính là đang đợi hắn hiện thân."
"Ngươi muốn xuất thủ à?"
"Không vội, hắn đã muốn hồng mông, hỗn độn liên thủ, vừa hay, nếu thành công, quan hệ của ta và Thần Uy Thiên Thánh cũng sẽ dịu đi, có lẽ ta và Thần Uy Thiên Thánh còn có thể liên thủ đối phó hắn, nhìn hắn xuất thủ với Hàn Hoang là biết quan hệ của hắn với Thần Uy Thiên Thánh không tốt, nhưng lại sợ gây thù chuốc oán quá nhiều, cho nên chỉ làm bị thương nặng, không tru sát."
Đệ Cửu Hỗn Độn chậm rãi nói, gió nhẹ bỗng nhiên thổi đến, thần thụ rung rung, mấy chục lá cây rơi xuống, ức vạn tinh thần trên lá cây theo đó co rút lại, ngưng tụ thành từng bóng người, như cánh hoa bay xuống sau lưng Đệ Cửu Hỗn Độn.
Đệ Nhất Hỗn Độn hỏi: "Ngươi muốn làm thế nào?"
Đệ Cửu Hỗn Độn trả lời: "Trước tiên cứ xem thực lực của Hắc Ám Cấm Chủ, tu vi hiện tại của hắn không thể đoán định, nhưng lại tự tin như vậy, ít nhất cũng không phải Sáng Tạo Đạo Giả sơ kỳ, rất có thể đã đạt tới trung kỳ, thậm chí có thể là hậu kỳ, nhưng khả năng là hậu kỳ rất nhỏ bé, tuy ta thường xuyên bế quan, nhưng không thể lơ là tới mức để hậu bối thành tựu hậu kỳ."