"Bái kiến Cấm Chủ!"
Hai người quỳ xuống trước mặt Hàn Tuyệt, cung kính hành lễ.
Bọn họ vô cùng kích động.
Mấy ức năm trôi qua, cuối cùng cũng có thể thực sự được nói chuyện mặt đối mặt với Hắc Ám Cấm Chủ, chứ không phải báo mộng, không phải ảo tưởng.
Hàn Tuyệt nhìn thấy bọn họ cũng rất vui mừng.
Sự trung thành của bọn họ khiến Hàn Tuyệt cũng cảm thấy bất khả tư nghị.
Hàn Tuyệt mở miệng nói: "Nỗ lực của các ngươi, ta luôn nhìn thấy, hôm nay trước tiên giảng đạo cho các ngươi, hy vọng trong Đại Đạo Lượng Kiếp tiếp theo, các ngươi có thể khiến ta hài lòng."
Hắn không nói hai lời, khiến hai người tiến vào trạng thái ngộ đạo, suy nghĩ bị kéo vào trong ảo tượng, bên trong có Hắc Ám Cấm Chủ đơn độc giảng đạo cho bọn họ.
Ánh mắt Hàn Tuyệt thì nhìn về phía Hắc Ám Giáo ở phương xa, thanh thế rất lớn, mặc dù ở trong mắt hắn là một đám ô hợp, nhưng cỗ lực lượng như vậy ở hỗn độn quả thật có thể khuấy động phong vân.
Hắc ám hàng lâm lâu như vậy, hỗn độn, hồng mông chưa hành động, điều này khiến Hàn Tuyệt có chút chờ tới bực mình.
Một khi đã như vậy, vậy để Hắc Ám Giáo đi thôi động!
Hàn Tuyệt báo mộng cho tất cả giáo chúng của Hắc Ám Giáo, ở trong mộng truyền cho bọn họ thần thông giết địch trong mộng, bao gồm ca Thạch Độc Đạo, Cảnh Thiên Công.
Hắn cũng nên vì mang tới cho hỗn độn tuyệt vọng thực sự, khiến chúng sinh mất đi mảnh Tịnh Thổ cuối cùng này.
Năm ngàn năm sau, Thạch Độc Đạo, Cảnh Thiên Công, dẫn theo Hắc Ám Giáo rời đi, bọn họ không thích hợp ở lại bên cạnh Hồng Mông Tuyệt Vọng.
Rất nhanh, Hắc Ám Giáo bắt đầu xuất hiện ở các góc hỗn độn, bọn họ điên cuồng báo mộng giết địch, mỗi lần báo mộng, đều sẽ truyền tống bọn họ tới trước mặt kẻ địch, khiến cho Hắc Ám Giáo phân tán chung quanh, khi có người muốn giết bọn họ, bọn họ cũng có thể lợi dụng thần thông này truyền tống tới trước mặt kẻ địch khác, biến thành quỷ thần khó lường.
Hỗn độn lại lâm vào trong khủng hoảng.
Triệu Song Toàn ý thức được không thể đợi thêm nữa, hắn dẫn theo tám vị hỗn độn đến bái phỏng Hàn Hoang.
Lúc này, Hàn Hoang đang gặp mặt hai người tự xưng là Hồng Mông Ma Thần.
Chính là Thủy Nguyên Hồng Mông, Hoàng Tôn Thiên.
Hai người vốn định tiếp tục chờ đợi, kết quả nhìn thấy Hắc Ám Cấm Chủ xuất thế, không thể không trước nhập kiếp trước.
Hắc Ám Cấm Chủ quá mạnh, Hàn Hoang hoàn toàn không phải là đối thủ của hắn, Hoàng Tôn Thiên, Thủy Nguyên Hồng Mông tất nhiên phải ra tay.
Hàn Hoang nhíu mày, nghe Thủy Nguyên Hồng Mông giới thiệu lai lịch của mình xong, trong mắt hắn hiện lên sát cơ.
Lúc trước Thủy Nguyên Hồng Mông báo mộng cho hắn, tỏ ý muốn quyết chiến một hồi, không ngờ tạo hóa trêu người, hai người lại phải liên thủ.
"Ta tin ngươi là Hồng Mông Ma Thần, nhưng Hoàng Tôn Thiên thì sao, sao ở lại trở thành Hồng Mông Ma Thần?"
Ánh mắt sắc bén của Hàn Hoang dừng ở trên người Hoàng Tôn Thiên.
Hắn có thể cảm nhận được khí tức đồng loại, đây là cảm nhận chưa từng có, trong lòng hắn vừa hưng phấn lại tràn ngập mâu thuẫn.
Hoàng Tôn Thiên nói: "Tất nhiên là nhờ Thủy Nguyên Hồng Mông ban tặng, lúc trước hắn mượn nhục thân của ta để sống tạm, hiện giờ tất nhiên phải hồi báo ta."
Hàn Hoang lại nhìn về phía Thủy Nguyên Hồng Mông, hỏi: "Ngươi có thể sáng tạo Hồng Mông Ma Thần?"
Thủy Nguyên Hồng Mông nhìn thấu ý đồ của hắn, nói: "Không thể, Hoàng Tôn Thiên chỉ là một loại cơ duyên thôi, hỗn độn cũng không thừa nhận được nhiều Hồng Mông Ma Thần như vậy, chúng ta có thể đến, cũng bởi vì nguyên do của Đại Đạo Lượng Kiếp, liên thủ đi, cùng tru diệt Hắc Ám Cấm Chủ, cùng sáng lập Vô Tận Thời Đại, khi đó, hồng mông sẽ không chỉ có một chỗ, Hồng Mông Ma Thần cũng không chỉ có chúng ta, có lẽ Hồng Mông Ma Thần tộc cũng bởi vậy mà sinh ra."
"Hắc Ám Cấm Chủ rất mạnh, ngay cả ta cũng không thể nói rõ hắn ruốt cuộc là mạnh tới mức nào, cho dù ba vị Hồng Mông Ma Thần liên thủ, sợ rằng..."
Hàn Hoang nhíu mày nói, hắn không cự tuyệt, trên thực tế hắn gần đây cũng đang sầu vì chuyện này, nếu có thể có được sự ủng hộ của Thủy Nguyên Hồng Mông, Hoàng Tôn Thiên ủ, tất nhiên là chuyện tốt.
Sở dĩ nói như vậy, hắn sợ Thủy Nguyên Hồng Mông đi chịu chết, lúc trước khi thằng ôn này báo mộng cho hắn, chính là vô cùng kiêu ngạo, quá tự tin.
Thủy Nguyên Hồng Mông cười nói: "Ta tất nhiên là hiểu, Hắc Ám Cấm Chủ tất nhiên là tồn tại siêu việt Đại Đạo Chí Thượng, lên trên nữa là Sáng Tạo Đạo Giả, đây là cảnh giới vượt trên hỗn độn."
"Sáng Tạo Đạo Giả..."
Mày Hàn Hoang càng nhíu chặt hơn, lẩm bẩm.
Hoàng Tôn Thiên mở miệng nói: "Thạch Độc Đạo chính là tín đồ trung thành của Hắc Ám Cấm Chủ, hiện giờ ta không thể điều khiển thế lực Mệnh nữa, chỉ có thể nhắc nhở các ngươi phải cẩn thận một chút, trong thế lực Mệnh cất giấu lực lượng rất mạnh."
Hàn Hoang nói: "Phiền toái nhất vẫn là Hắc Ám Cấm Chủ, về phần Hắc Ám Giáo, diệt Hắc Ám Cấm Chủ là sẽ giải tán."
Hoàng Tôn Thiên cảm thấy có đạo lý, liền không phản bác.
Phiền phức thực sự là Hắc Ám Cấm Chủ.
Chỉ cần tiêu diệt được Hắc Ám Cấm Chủ, tất cả đều dễ nói.
Hoàng Tôn Thiên nghĩ đến Hàn Tuyệt, nếu để Hàn Hoang đi cầu cứu chủ nhân...
Không được!
Chủ nhân không xuất thủ, có lẽ đây là khảo nghiệm giành cho bọn họ.
Ba người tiếp tục bàn bạc.
Một lát sau, Khương Dịch truyền âm cho Hàn Hoang, nói Cửu Đại Hỗn Độn tới, Hàn Hoang lập tức truyền âm, thả Cửu Đại Hỗn Độn tiến vào.
"Cửu Đại Hỗn Độn tới, vừa hay các ngươi làm quen một chút, đối phó Hắc Ám Cấm Chủ chỉ có thể dựa vào chúng ta, Đại Đạo Chí Thượng khác đều là vật hi sinh."
Hàn Hoang mở miệng nói, đối với điều này, Thủy Nguyên Hồng Mông, Hoàng Tôn Thiên cũng không có ý kiến.
Rất nhanh, Cửu Đại Hỗn Độn tới, ánh mắt của bọn họ dừng ở trên người Hoàng Tôn Thiên, Thủy Nguyên Hồng Mông.
Phân thân của Đệ Cửu Hỗn Độn híp mắt, nói: "Thủy Nguyên Hồng Mông, đã lâu không gặp, không ngờ ngươi còn sống."