Hỗn độn sinh ra được bao lâu, Đệ Cửu Hỗn Độn đã thành Sáng Tạo Đạo Giả bao lâu, chỉ là một cảnh giới nhỏ cũng cần vạn ức năm, thậm chí còn lâu hơn.
Hàn Tuyệt đời này mới sinh ra bao lâu?
Kinh diễm tuyệt luân tới mấy thì cũng có mức độ thôi chứ.
Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh, m Dương Vô Cấu Tịch Diệt Thần vừa nghe vậy, chỉ có thể lựa chọn tham chiến.
Đệ Cửu Hỗn Độn cũng không làm khó Hàn Tuyệt.
Hàn Tuyệt rời đi.
Đệ Cửu Hỗn Độn mở miệng nói: "Đi thôi, tới hỗn độn, nghĩ biện pháp dịch chuyển Hắc Ám Cấm Chủ ra khỏi hỗn độn rồi mới đánh."
Bốn vị Sáng Tạo Đạo Giả không có ý kiến.
Bọn họ cùng chạy tới hỗn độn, kể ra, đây vẫn là lần đầu tiên bọn họ kề vai chiến đấu, tâm tình vô cùng vi diệu.
Bọn họ ý thức được một điểm, thời đại chí cao vô thượng thuộc về bọn họ đã sắp qua rồi.
Hiện tại còn như vậy, đợi Vô Tận Thời Đại tới, nhất định sẽ có nhiều nhân tài mới xuất hiện, Sáng Tạo Đạo Giả sẽ nhiều hơn, nhất là sau khi Đệ Cửu Hỗn Độn đột phá thành công, Sáng Tạo Đạo Giả không còn là mạnh nhất, địa vị tất nhiên sẽ giảm xuống.
Nghĩ tới đây, bọn họ đều cảm thấy đáng buồn.
Minh tranh ám đấu nhiều năm như vậy, không hề có ý nghĩa.
Bên kia.
Càng lúc càng nhiều Đại Đạo Thánh Nhân chết thảm trong miệng Hồng Mông Tuyệt Vọng, tu vi của Hồng Mông Tuyệt Vọng cũng đang cấp tốc tăng cường.
Cắn nuốt, vĩnh viễn là biện pháp nhanh nhất để trở nên mạnh hơn.
Ba Hồng Mông Ma Thần và Cửu Đại Hỗn Độn vẫn đang nghĩ hết biện pháp đối phó Hắc Ám Cấm Chủ, nhưng bọn họ căn bản không chạm được tới Hàn Tuyệt.
Đúng lúc này, Hàn Tuyệt bỗng nhiên đứng dậy.
Hắn cảm nhận được khí tức của các Sáng Tạo Đạo Giả.
Cuối cùng cũng tới rồi.
Một ngày này, hắn đã đợi rất lâu.
Độc chiến năm Sáng Tạo Đạo Giả.
Nhìn thấy Hắc Ám Cấm Chủ đứng dậy, tất cả các đại năng ác chiến lập tức trở nên khẩn trương.
Hắc Ám Cấm Chủ chuẩn bị xuất thủ?
Cảnh tượng lúc trước Hắc Ám Cấm Chủ dễ dàng tiêu diệt hỗn độn cự thủ vẫn sờ sờ trước mắt, khiến bọn họ sợ rồi.
Ba Hồng Mông Ma Thần lại giết tới, đều thi triển ra thần thông cường đại nhất của mình, toàn lực công kích.
Ầm!
Ba vị Hồng Mông Ma Thần bị đẩy lui, nhục thân chôn vùi, chỉ còn lại hồn phách bay tới cuối hư không hắc ám.
"Hàn Nghiệp, ngươi có phát hiện Hắc Ám Cấm Chủ không hạ sát thủ không?"
Hàn Dao và Hàn Nghiệp cùng công kích Hồng Mông Tuyệt Vọng, truyền âm nói.
Hàn Nghiệp nhíu mày, hắn cũng chú ý thấy điểm này.
Những đại năng đứng đầu đó bất kể là tấn công Hắc Ám Cấm Chủ như thế nào, nhìn thì rất thảm thiết, nhưng đều không chết, đối với Đại Đạo Chí Thượng mà nói, nhục thân chôn vùi có tính là gì?
Hắc Ám Cấm Chủ rốt cuộc muốn làm gì?
Hàn Nghiệp không cảm thấy Hắc Ám Cấm Chủ là có thiện tâm, nhất định là có mưu đồ.
Rốt cuộc là có mưu đồ gì?
"Các ngươi tiếp tục chiến đấu với Hồng Mông Tuyệt Vọng đi, ta sẽ cho nó thêm một chút lực lượng, về phần ta thì phải đi đối phó người sáng tạo năm phương Đại Đạo Giới Hỗn Độn, Thích Thiên, Vô Thức, Siêu Thoát, bọn họ mới là tồn tại cường đại nhất, ngực trị trên chúng sinh, nếu hỗn độn chôn vùi, bọn họ cũng có thể lật tay là phục sinh được chúng sinh hỗn độn."
"Nếu ta lại xuất hiện, đại biểu cho bọn họ đã chết, tiếp theo chính là các ngươi, không ai có thể cứu được các ngươi cả."
Thanh âm của Hàn Tuyệt vang vọng trong hư không, vang vọng trong mộng của chúng sinh.
Chúng sinh bắt đầu cầu nguyện, năm vị tồn tại siêu nhiên đó nhất định phải thắng.
Hàn Tuyệt biến mất, khí thế của Hồng Mông Tuyệt Vọng tăng vọt, biến thành cuồng bạo hơn, lưỡi dài càn quét vô số dặm, tung hoành mấy lĩnh vực, lập tức cuốn đi mấy trăm đại thế giới cùng với hơn mười vị Đại Đạo Thánh Nhân.
Lý Đạo Không, Long Hạo, Mộ Dung Khởi đi tới đỉnh đầu Hồng Mông Tuyệt Vọng, chuẩn bị cứu Tô Kỳ, nhưng mà, bất kể bọn họ thi pháp thế nào, cũng không thể kéo được Tô Kỳ đi, Tô Kỳ và Chu Tụng Đại Đạo Thiên giống như đã dung hợp với Hồng Mông Tuyệt Vọng, căn bản không thể tách ra.
"Sao có thể!"
Lý Đạo Không động dung, trong lòng hắn rất hận, muốn rút hồn phách của Tô Kỳ ra, bỏ đi nhục thân này, nhưng thế cũng không làm được.
Lực lượng của Hắc Ám Cấm Chủ không chỉ phong ấn Tô Kỳ, còn bảo hộ Tô Kỳ.
Tô Kỳ cười khổ nói: "Từ bỏ đi, các ngươi cứ nghĩ biện pháp tru sát Hồng Mông Tuyệt Vọng, chờ Hắc Ám Cấm Chủ chết rồi,ta tất nhiên sẽ được cứu."
Nghe vậy, ba người Lý Đạo Không cũng không kiên trì nữa, lập tức di chuyển ra ngoài.
Chu Tụng Đại Đạo Thiên cảm khái nói: "Ẩn Môn các ngươi đúng là đoàn kết."
Tô Kỳ đã được cứu mấy lần, mà hắn thì không có ai hỏi thăm.
Tô Kỳ cười nói: "Muốn gia nhập Ẩn Môn không? Ta có thể dẫn tiến giúp ngươi."
Nhiều năm như vậy trôi qua, trốn không thoát, tu hành cũng không được, bọn họ chỉ có thể nói chuyện phiếm, cũng thành lập tình hữu nghị không nhỏ.
"Để xem đã."
Chu Tụng Đại Đạo Thiên thở dài nói, trong mắt lộ ra vẻ lo lắng nồng đậm.
Sau khi Hắc Ám Cấm Chủ rời khỏi, Hồng Mông Tuyệt Vọng càng lúc càng cường đại, nó có được Chúa tể chi lực, lập tức tuyệt đối được tính là vô địch, Sáng Tạo Đạo Giả không ra, không ai có thể là đối thủ của nó, vây công cũng vô dụng.
Đế binh, Thần Quyền Tướng, Diệt Quyền Tướng Nhiều không đếm được giống như nước lũ kiềm chế sự chú ý của Hồng Mông Tuyệt Vọng, dù vậy, các Đại Đạo Thánh Nhân vẫn không làm gì được nó.
Uy áp chiến đấu càng lúc càng mạnh, dẫn tới không gian bên rìa hỗn độn bắt đầu sụp đổ, Mệnh Vận Trường Hà, Thời Không Trường Hà hiện ra, cùng vặn vẹo với tam thiên đại đạo, tùy thời có thể bị phá diệt.
Ngoài Hỗn độn.
Lĩnh vực trống, năm Sáng Tạo Đạo Giả đứng song song, Đệ Cửu Hỗn Độn ở giữa.
Ở phía trước bọn họ, có một đạo hắc ảnh đạp bước đi ra.