Chương 1544: Kiếp số, Đạo Chi Bí Cảnh (2)

Hàn Linh mở miệng nói: "Hắn đã lâm vào kiếp số của mình, không cần quan tâm, cứ nhìn là được."

Hàn Dao kinh ngạc hỏi: "Là kiếp số gì?"

"Sinh tử chi kiếp."

Hàn Dao nhíu mày, Hàn Bá Thần cũng vậy.

Tuy bọn họ khó chịu với Hàn Nghiệp, nhưng tốt xấu gì cũng có tình nghĩa sinh tử, lại là người cùng một tộc, há có thể nhìn Hàn Nghiệp bỏ mình.

"Việc này, các ngươi không cần quan tâm, trẫm có một chuyện cần giao cho các ngươi."

Hàn Linh tiếp tục nói, không đếm xỉa tới cảm xúc của Hàn Dao, Hàn Bá Thần.

"Vô Tướng Thiên Hạ mở Đạo Chi Bí Cảnh, hy vọng các phương thế lực có thể đầu nhập một phương Phàm giới, giới hạn của mỗi thế lực chỉ có thể là một phương Phàm giới, tu vi trong Phàm giới không thể siêu việt Thần cảnh, mục đích này là để đoàn kết Vô Tận Thời Đại, giúp các phương thế lực thành lập liên hệ nhất định, giới này do Hàn Dao lựa chọn, Hàn Bá Thần, ngươi thì tới Đạo Chi Bí Cảnh, tìm hiểu tình báo trước một chút, tùy thời liên hệ với Hàn Dao."

Hàn Linh phân phó, Hàn Dao và Hàn Bá Thần lĩnh mệnh rời đi.

...

Mặt trời treo cao, sơn trang to lớn như vậy lại bị sương mù mờ mịt bao phủ.

Trong một đình viện, Sở Tiểu Thất đang tu luyện pháp thuật, luyện là thuật biến hình, Đường Uyển thì đang cho một con kim điêu to lớn ăn, chính là Sở Tiểu Điểu.

Sở Tiểu Điểu luôn ở trạng thái nuôi thả, gần đây mới tìm tới bọn họ, điều này khiến Sở Tiểu Thất rất cao hứng, bản thân hắn cũng quên mất Sở Tiểu Điểu, không ngờ Sở Tiểu Điểu có thể tự tìm đến.

Lại không biết Sở Tiểu Điểu không phải tới tìm hắn, mà là tìm Hàn Tuyệt.

Sở Tiểu Điểu đã có linh trí, Hàn Tuyệt từng chỉ điểm cho nó một chút, khiến nó được lợi không ít, những năm này lang bạt khắp nơi, nó phát hiện thực lực của mình quá yếu, không thể làm được Yêu Vương, cho nên mới truy tìm khí tức của Sở Tiểu Thất để tới tu luyện, đương nhiên, điểm này, Sở Tiểu Điểu không thể hiện ra.

Đúng lúc này, trong mây mù có một đạo thân ảnh bay ra.

Người này tóc tai bù xù, tướng mạo khoảng năm mươi sáu mươi tuổi, thân mặc áo đen hoa lệ, khí thế mười phần, ánh mắt hắn dừng ở trên người Sở Tiểu Thất.

"Tiểu tử, cuối cùng cũng tìm được ngươi rồi. Thì ra ngươi trốn ở nơi hung sát này, tự tìm chết."

Sở Tiểu Thất, Đường Uyển ngẩng đầu nhìn, đều biến sắc.

"Chưởng môn..."

Sắc mặt Đường Uyển ỉu xìu.

Sở Tiểu Thất thì bày trận thế chờ quân địch, kêu lên: "Thần Tự lão đầu, đừng có càn rỡ, gia gia của ta ở đây, ngươi dám động thủ với ta, chính là tìm chết!"

Thần Tự Đạo Nhân không bắt giữ được khí tức của Hàn Tuyệt, đoán rằng Sở Tiểu Thất đang phô trương thanh thế, hắn cười nói với vẻ khinh miệt: "Chẳng lẽ gia gia ngươi là cô hồn dã quỷ nơi này à?"

Sở Tiểu Thất hậm hực nói: "Gia gia của ta chính là tiên nhân, tên con tư sinh đó của ngươi làm nhiều việc ác, giết hại bao nhiêu đồng môn, ngươi làm Chưởng môn lại không ngăn cản, ngươi cũng nên chết đi, hôm nay vừa hay để tiên nhân chủ trì công đạo!"

"Nực cười!"

Lửa giận của Thần Tự Đạo Nhân lập tức bốc lên, con tư sinh của hắn rất nhiều, nhưng nhi tử bị Sở Tiểu Thất giết lại có thiên tư tốt nhất, hắn vẫn muốn đưa nó tới môn phái lớn hơn, để đổi lấy đan dược đột phá cảnh giới cao hơn cho mình.

Đáng tiếc, tất cả đều bị xú tiểu tử trước mắt này phá hủy!

Tay phải Thần Tự Đạo Nhân vung lên, một đạo thân ảnh hạ xuống trước mặt Sở Tiểu Thất, là thi thể của một nam tử anh tuấn.

Sở Tiểu Thất nheo mắt.

Hắn bỗng nhiên ý thức được không ổn, đối phương không chỉ là vì giết hắn mà đến.

"Hôm nay ngươi chết thay con ta, dùng cái chết của ngươi để đổi lấy sự phục sinh cho con ta!"

Thần Tự Đạo Nhân lạnh giọng nói, hắn lấy ra một cái thước trắng, đè xuống phía dưới, trong phút chốc, uy áp khủng bố hàng lâm, ép cho Sở Tiểu Thất, Đường Uyển đều hộc máu quỳ xuống, đình viện trực tiếp sụp đổ, sương mù bốn phương tám hướng tức thì bị xua tan.

Thần Tự Đạo Nhân đang muốn thi pháp, bỗng nhiên thoáng nhìn thấy một đạo thân ảnh, khiến đồng tử của hắn co rút lại.

Chỉ thấy sau khi mây mù tản ra, trên mái hiên đạo quán bên cạnh có một đạo thân ảnh đang ngồi, hắn không ngờ không hề phát hiện.

Hiện giờ cho dù nhìn thấy đối phương, hắn dùng thần thức thăm dò, cũng không bắt giữ được khí tức của người này, giống như người này căn bản không tồn tại, hắn chỉ xuất hiện ảo giác.

"Thực sự có tiên nhân?"

Trong lòng Thần Tự Đạo Nhân xuất hiện ý tưởng hoang đường như vậy.

Hắn đang định lên tiếng, Hàn Tuyệt mở mắt, lạnh lùng nhìn tới, Thần Tự Đạo Nhân còn chưa thấy rõ mắt của Hàn Tuyệt, nhục thân đã lập tức hóa đá, sau đó ngã xuống trong đình viện đã hóa thành phế tích, tiếp theo thì vỡ vụn.

Sở Tiểu Thất há hốc miệng, Đường Uyển cũng lộ vẻ không thể tin nổi.

Đã xảy ra chuyện gì?

Sở Tiểu Điểu sợ tới mức run rẩy.

Thanh âm của Hàn Tuyệt bay tới: "Cũng không biết tới lúc nào ngươi mới có thể dựa vào chính mình để giải quyết tất cả phiền phức."

"Trời ạ! Gia gia! Ngươi con mẹ nó mạnh quá!"

Sở Tiểu Thất hồi thần, cả kinh kêu lên, hắn lập tức nhảy đến bên cạnh Hàn Tuyệt, bắt đầu điên cuồng vuốt mông ngựa.

Đường Uyển nhìn đá vụn đầy đất ở phía trước, nuốt nước miếng.

Đại tu sĩ Hóa Thần lại cứ như vậy mà chết?

Sao có thể...

Cho dù là Đại thừa tu sĩ trong lời đồn cũng không thể không động thủ cũng có thể tru sát Hóa Thần.

Loại thủ đoạn này vượt quá sức tưởng tượng của Đường Uyển.

"Gia gia, vừa rồi là thần thông gì, dạy ta với!"

"Gia gia, ngươi tuyệt đối là Đại thừa, đúng không?"

"Hay là ngươi đã siêu việt Đại thừa rồi? Tiên nhân có thể hạ phàm sao?"

Sở Tiểu Thất lắc lư cánh tay Hàn Tuyệt, không ngừng hỏi.

Hàn Tuyệt bất đắc dĩ, cũng chỉ có tiểu tử này mới dám vô lễ như vậy, đổi lại là Hàn Hoang, Hàn Thác, Hàn Vân Cẩn, hắn trực tiếp một chưởng hất bay rồi.

"Tu vi của ta tạm thời không thể nói với ngươi, ngươi không có tư cách biết, tu luyện cho tốt đi."

Đề xuất Voz: 100 ngày cố yêu