Chương 1568: Đầm đại đạo, sáu ức tuổi

Mộ Dung Khởi ngẩng đầu, kích động tới hai tay run rẩy, hắn cảm thấy máu cả người đều nóng lên.

Sau khi Mộ Dung Khởi rời đi liền bắt đầu sáng lập thế lực thuộc về mình, nhớ lại những lời của Hàn Tuyệt, hắn ý thức được đại tranh chi thế chưa từng có đã sắp tới, cũng rực rỡ hơn bất kỳ một thời đại nào trước kia, bởi vì từ xưa tới nay, không có Đại Đạo Chí Thượng của thời đại nào nhiều bằng hiện giờ.

Hàn Tuyệt rất nhanh lại tiến vào tu hành.

Hắn đã phóng ra Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền, nhất định sẽ dẫn tới đại hỗn loạn của Vô Tận Thời Đại, trong đại loạn sẽ xuất hiện thiên kiêu vạn cổ, Sáng Tạo Đạo Giả mới cũng sẽ sinh ra trước.

Đại Đạo Khí Vận Thần Quyền này sẽ bị ai có được, Hàn Tuyệt cũng không có đi tính, hắn cũng muốn lưu lại chút thấp thỏm cho mình.

...

Đạo Chi Bí Cảnh, trải qua hơn ngàn vạn năm, giới này phát triển nhanh chóng, vô cùng rộng lớn, đã không thua gì thiên đạo hiện thời.

Vô Tướng Thiên Hạ có được sự trợ giúp của Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh, đầu nhập không ít tài nguyên vào trong Đạo Chi Bí Cảnh, khiến cho Đạo Chi Bí Cảnh càng lúc càng hấp dẫn được nhiều người tu hành gia nhập hơn.

Trong một Tiểu Thiên Địa, dãy núi nhấp nhô, như lưng của hung thú thượng cổ, thương mang bao la.

Sở Tiểu Thất và Trần Tuyệt sóng vai đả tọa ở vách đá, đang chữa thương.

Sở Tiểu Thất bỗng nhiên mở mắt, mắng: "Đáng chết, ta càng nghĩ càng giận, phải cho hắn một vố."

Trần Tuyệt mắt cũng không mở, nói: "Đối phương chính là Đại Đạo Thánh Nhân, lại nắm giữ thế lực lớn, Tự Tại cảnh có cả ngàn, chúng ta không thể tru sát hắn."

"Đại Đạo Thánh Nhân thì sao? Đại Đạo Thánh Nhân là vô địch à!"

"Trước mắt mà nói thì là đúng."

"Chờ ta gọi sư phụ ta."

"Ngươi còn không rõ sư phụ ngươi là ai, gọi hắn thế nào được."

Trần Tuyệt mở mắt, âm dương quái khí nói.

Mỗi khi gặp phải nguy hiểm, Sở Tiểu Thất đều sẽ ba hoa, ban đầu Trần Tuyệt còn tin, thậm chí là chờ mong, nhưng hiện tại thì không tin nữa rồi.

Sở Tiểu Thất vẫn muốn giảo biện, bỗng nhiên, thiên địa chấn động.

Ánh mắt hai người bị chân trời hấp dẫn, chỉ thấy một đạo thân ảnh vĩ đại từ cuối đường chân trời đi tới, thân ảnh đó giống như người thiên ngoại, cách xa ngàn vạn dặm, từ đường chân trời đến trên đỉnh biển mây, chỉ lộ ra phần eo, khó thấy hình dáng.

Hai người Sở Tiểu Thất đều đã là tu vi Tự Tại cảnh, ánh mắt xuyên qua Tiểu Thiên Địa, nhìn thấy bản tôn của cự ảnh đó, là một nam tử thần bí thân mặc giáp đen dữ tợn, ba đầu sáu tay, lưng mọc hai cánh, giống như Tu La Ma Thần đang tuần tra lãnh địa của mình, khí tức đáng sợ đó khiến hai người đều kinh sợ.

Bọn họ lập tức che giấu khí tức, sợ bị phát hiện.

Một lúc sau.

Nam tử giáp đen rời khỏi tầm nhìn của bọn họ, Sở Tiểu Thất không khỏi thở phào nhẹ nhõm.

Trần Tuyệt nhíu mày, lẩm bẩm nói: "Khí tức cường đại quá, có thể khiến Tự Tại kiêng kị như vậy, chẳng lẽ là Đại Đạo Thánh Nhân? Hình như hắn đang tìm gì đó."

Sở Tiểu Thất khoanh tay trước ngực, suy tư nói: "Nói đến cũng kỳ quái, gần đây gặp phải không ít Đại Đạo Thánh Nhân, chẳng lẽ có đại sự gì sắp phát sinh à?"

Trần Tuyệt cũng đang suy nghĩ.

Cùng lúc đó, nơi cách hai người rất xa, hư không trung tâm Đạo Chi Bí Cảnh.

Một tòa cung điện vĩ đại bồng bềnh trong hư không, tỏa ra thần quang vô tận, ánh sáng biến ảo, tựa như ảo mộng, bốn phương tám hướng là vô số thiên thạch trôi bồng bềnh, trên mỗi một viên thiên thạch đều có thủ vệ, dáng người thấp nhất cũng phải cao tới trăm vạn trượng.

Trong điện, Vô Tướng Thiên Hạ ngồi trên thủ tọa, mặt mày tươi cười, ánh mắt dừng ở trên người một nam tử.

Mộ Dung Khởi!

"Nhớ năm xưa, thập tuyệt chi chiến của chúng ta chính là rất đặc sắc, thiên kiêu đời sau so với chúng ta thì vẫn kém xa."

Vô Tướng Thiên Hạ cảm khái nói.

So với lúc ở hỗn độn thịnh hội, hắn đã rút đi phong mang, khéo đưa đẩy hơn, cũng trầm ổn hơn.

Mộ Dung Khởi cười nói: "Đó là tất nhiên, mấy ức năm trôi qua, Vô Tướng huynh đã có uy phong chấp chưởng đại thế, khiến ta rất hâm mộ."

Vô Tướng Thiên Hạ cười ha ha nói: "Mộ Dung đạo hữu, nếu Chiến Môn ngươi sáng lập cần Đạo Chi Bí Cảnh tương trợ, cứ mở miệng."

Đối với Ẩn Môn, hắn luôn rất nhiệt tình, bởi vì Vô Tướng Vô Hình Siêu Thoát Đại Thần Minh từng nhắc nhở hắn.

"Quả thật cần đạo hữu giúp, nghe nói Đại Đạo Hồ Trạch của Đạo Chi Bí Cảnh chính là đại cơ duyên, ta muốn để bảy tên đệ tử ta mới thu nhận tiến vào trong đó, ngươi thấy sao?" Mộ Dung Khởi cười ha ha hỏi.

Vô Tướng Thiên Hạ cười nói: "Mộ Dung đạo hữu đã mở miệng, tất nhiên là được, vừa hay, Đạo Chi Bí Cảnh chuẩn bị tổ chức một hồi thịnh sự, giống như hỗn độn thịnh hội, thiên kiêu tranh đấu, dựa vào thứ tự quyết định thời gian ở lại trong Đại Đạo Hồ Trạch, hay là ngươi bảo bảy tên đệ tử cũng tham gia, vừa hay triển lãm một chút phong thái thiên ngoại với thiên kiêu của Đạo Chi Bí Cảnh, bất kể thứ tự thế nào, ta đều sẽ cho bọn họ vào, nhưng đạo hữu nên bảo bọn họ đối đãi nghiêm túc, cũng không thể làm cho có lệ."

Mộ Dung Khởi cười nói: "Không thành vấn đề."

Hắn mắng thầm, cáo mặt cười.

Đệ tử của hắn vừa nhận không lâu, tu vi cũng không tính là cao thâm, một khi thua, sẽ khiến hắn mất mặt.

Hai người tiếp tục ôn chuyện, quan hệ càng lúc càng thân thiết, giống như huynh đệ.

Tin tức liên quan tới Đại Đạo Hồ Trạch cũng đang được truyền ra trong Đạo Chi Bí Cảnh, tin tức truyền tới trong tai hai người Sở Tiểu Thất, bọn họ lập tức quyết định tham gia.

Tiến vào Đại Đạo Hồ Trạch có hi vọng chứng Đại Đạo Thánh Nhân, cơ duyên như vậy, há có thể bỏ qua?

Lần thịnh sự này chính là Giới chủ sáng tạo, cừu địch của bọn họ chắc không dám xằng bậy.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vô Địch Thiên Mệnh
BÌNH LUẬN