Chương 1612: Trao cho thần quyền
Hai người được hắn dịch chuyển vào trong đạo quán, bọn họ vội vàng quỳ lạy ở trước mặt Hàn Tuyệt.
"Bái kiến phụ thân."
"Bái kiến Chúa Tể."
Hàn Linh còn đỡ, Lý Đạo Không thì có chút kích động, hắn đã mấy chục ức năm rồi chưa được gặp bản tôn của Hàn Tuyệt, tất nhiên trong lòng có chờ mong.
Hàn Tuyệt không thể vô duyên vô cớ tìm hắn.
Quan sát hai người một lúc, Hàn Tuyệt khẽ cười nói: "Ta tính trao cho các ngươi thần quyền, để các ngươi trở thành thần của Vô Tận Thời Đại, Linh nhi, ngươi phụ trách giám thị trật tự, Lý Đạo Không, ngươi chủ sát phạt, sau này chính là Vô Tận Thần Minh."
Dứt lời, trên người hai người tỏa ra thần quang, bọn họ vui mừng cảm nhận lực lượng trong cơ thể.
Cỗ lực lượng này...
Khó có thể đặt tên, lại vô cùng cường đại, thậm chí khiến bọn họ cảm thấy có thể làm được tất cả.
Hàn Linh là rung động nhất, nàng cũng đang trên đường truy đuổi Sáng Tạo Đạo Giả, tự nhận là cách Sáng Tạo Đạo Giả không xa, nhưng thần quyền mà phụ thân thuận miệng trao cho không ngờ lại cường đại như vậy.
Hai người kích động nhìn về phía Hàn Tuyệt, Hàn Tuyệt trực tiếp phất tay, đưa bọn họ ra.
Về thần quyền của bọn họ, Hàn Tuyệt không trực tiếp mở miệng nói với chúng sinh, cứ để tự bọn họ đi chứng minh.
Có được lực lượng của Hàn Tuyệt, cho dù là Sáng Tạo Đạo Giả cũng không làm gì được bọn họ, mặc dù bọn họ không phải Sáng Tạo Đạo Giả, lại đã có thể so với Sáng Tạo Đạo Giả.
Đây là chỗ cường đại nhất của Sáng Tạo Chúa Tể, không chỉ là thực lực mạnh hơn Sáng Tạo Đạo Giả, còn có thể quyết định thần quyền, chế định quy tắc.
Ở trước mặt Sáng Tạo Chúa Tể, tất cả đều có thể định nghĩa, tất cả đều có thể phủ định.
Hàn Tuyệt rất hài lòng với tâm huyết dâng trào của mình, có thể khiến Vô Tận Thời Đại thú vị hơn một chút.
Vô Tận Thời Đại hiện tại quá bảo thủ, ai có thể trở thành Sáng Tạo Đạo Giả, ngay cả Đại Đạo Thánh Nhân cũng có thể nhìn thấy, những tồn tại đứng ở chỗ cao đó lại rất khó vẫn lạc, một loại giai cấp đã hình thành, hơn nữa là giai cấp tuyệt đối.
Nếu có người có thể phá loại thiết định này, cũng có thể khiến Vô Tận Thời Đại sinh động hơn một chút.
Đương nhiên, cũng có thể không sinh động.
Phải xem suy nghĩ của Hàn Tuyệt thế nào.
Ý nghĩa sinh tồn của người vô địch là ở bản thân, bản thân hắn muốn làm gì, mới là biến số của tất cả tồn tại.
Không ai có thể đoán được suy nghĩ của Chúa Tể, không ai biết Chúa Tể mạnh thế nào, mới có thể khiến tất cả biến thành có ý nghĩa.
Tựa như đối với phàm nhân mà nói, trời là có phong vân khó đoán, trên đường nhân sinh phải tràn ngập biến số mới đáng để đi, nhân sinh khác nhau, mới hội tụ thành thế giới, hội tụ thành văn minh và ý thức.
Độ cao của Hàn Tuyệt đại biểu cho hắn có năng lực khiến tất cả tràn ngập biến số, người bị hắn vứt bỏ có thể là tàn nhẫn, nhưng người được hắn sáng tạo sao có thể nói là không có công đức?
Hàn Tuyệt nhìn về phía Thần Quyền Hệ Thống mà lúc trước mình bỏ lại.
Thần Quyền Hệ Thống trong mấy chục ức năm đã đổi hơn mười vạn vị chủ nhân, chủ nhân đời này cuối cùng cũng bước lên trình độ Đại Đạo Thánh Nhân.
Người này tên là Hứa Cầu Đạo, vì cầu đạo mà sinh, quả thực chính là một Hàn Tuyệt khác, nhân quả của hắn cực ít, gặp phải tai họa có thể trốn thì trốn, tất cả đều lấy mình làm chủ, hắn thậm chí không có đạo lữ.
Hứa Cầu Đạo trước mắt đang ở hồng mông, ba vị Hồng Mông Ma Thần có nằm mơ cũng không ngờ cơ duyên của Chúa Tể mà bọn họ từng theo đuổi đã đến Đại Đạo Giới của bọn họ.
Sau khi bọn họ trở thành Sáng Tạo Đạo Giả, cũng rất ít xuất đầu lộ diện, cho nên căn bản không chú ý đến Hứa Cầu Đạo.
Ở hồng mông, có quá nhiều người tương lai có thể trở thành Đại Đạo Chí Thượng, cho nên bọn họ không thể chú ý tới mỗi một vị Đại Đạo Chí Thượng, về phần Sáng Tạo Đạo Giả tương lai, bọn họ không tính được, bọn họ chỉ có thể tính được giai đoạn trưởng thành đến Đại Đạo Chí Thượng của Sáng Tạo Đạo Giả tương lai, cái này cũng có khác gì Đại Đạo Chí Thượng khác.
"Hứa Cầu Đạo, Hứa Cầu Đạo, vậy cho ngươi làm thanh kiếm, chém đi tất cả nhưng thứ cố hóa, mang đến biến số cho Vô Tận Thời Đại."
Hàn Tuyệt lẩm bẩm, lấy ra Chúa Tể Bút, nhẹ nhàng vẫy một cái.
Cùng lúc đó.
Hồng mông, một phương Đại Thế Giới, trong một Tiên giới..
Hứa Cầu Đạo đang bế quan trong đạo quán bỗng nhiên cảm ứng được gì đó, đột nhiên mở mắt.
Hắn nhìn về phía hai tay mình, kích động nói: "Ta ngộ rồi, ngộ rồi."
Hắn thấp giọng hỏi: "Hệ thống, có phải ta đã sáng tạo ra công pháp có thể đạt tới Đại Đạo Chí Thượng không?"
"Cần khấu trừ một trăm vạn năm thọ mệnh, có tiếp tục không?"
Nhìn hàng chữ trước mắt này, Hứa Cầu Đạo lập tức lựa chọn tiếp tục.
"Đúng."
Hứa Cầu Đạo càng hưng phấn hơn, hắn quả nhiên không nhìn lầm, cho dù không có sự tương trợ của Thần Quyền Hệ Thống này, hắn vẫn là thiên tài.
Đương nhiên, có Thần Quyền Hệ Thống thì tốt hơn!
Hứa Cầu Đạo bình phục tâm tình, dựa theo công pháp mới bắt đầu tu luyện.
Ầm!
Một cỗ khí thế khủng bố bùng nổ, trực tiếp hất tung nóc đạo quán, phá vỡ cả bầu trời Tiên giới, hư không lộ ra trên trời, giống như một cái miệng khổng lồ của hung thú hồng mông muốn cắn nuốt thiên địa.
Hứa Cầu Đạo động dung, thầm nghĩ không ổn rồi.
Công pháp này quá bá đạo, nhất định sẽ dẫn tới sự ngấp nghé của không ít đại năng.
Hứa Cầu Đạo lập tức trốn chạy, chẳng buồn tu luyện nữa.
Hắn vừa ly khai rời đi, có mấy đạo thân ảnh xuất hiện trong không trung, trong đó có cả Sở Tiểu Thất.
Sở Tiểu Thất nhìn vè một phương hướng, hắn có thể nhìn thấy thân ảnh đang xuyên qua thời không của Hứa Cầu Đạo, nhưng hắn không truy đuổi.
"Có cần sợ như vậy không? Kẻ này đúng là có chút thú vị."
Đề xuất Tiên Hiệp: Niệm Phàm Trần (Nguyên Lai Ta Là Tu Tiên Đại Lão)