Chương 1623: Cô độc vô tận

Trong quang cầu màu tím, ý thức của Hàn Lương vẫn còn, hắn đã không thể khống chế bản thân, chỉ có thể nhìn thấy mình đang không ngừng bay lên cao.

"Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Trong lòng Hàn Lương cảm thấy sợ hãi, lại không biết làm gì.

Hỗn Độn Vô Thức, Thích Thiên Vô Lượng Đại Diệt Tôn xuất hiện, nhìn thấy bọn họ, trong lòng Hàn Lương lập tức an tâm.

Nhưng mà, hai vị Sáng Tạo Đạo Giả giơ tay ra bắt, không ngờ bị quang cầu màu tím xuyên qua bàn tay, còn đả thương tới bọn họ.

"Đây là lực lượng gì?"

Thích Thiên Vô Lượng Đại Diệt Tôn hỏi với vẻ không thể tin nổi.

Hỗn Độn Vô Thức không trả lời, bởi vì hắn cũng không biết.

Quang cầu màu tím đột nhiên biến mất, triệt để mất đi bóng dáng, ngay cả một tia khí tức cũng không còn.

Trong phút chốc, hai vị Sáng Tạo Đạo Giả cảm thấy hoảng hốt.

Hỗn Độn Vô Thức hỏi: "Vì sao chúng ta lại xuất hiện ở đây."

Thích Thiên Vô Lượng Đại Diệt Tôn kinh ngạc nói: "Ta cũng không rõ, chẳng lẽ là dị tượng này dẫn dắt?"

Hai vị Sáng Tạo Đạo Giả rời đi.

Trong lòng bọn họ có nghi hoặc, dường như quên đi gì đó, với tu vi của bọn họ, sao có thể quên được?

Loại cảm giác này khiến bọn họ rất bất an, bọn họ chỉ có thể quy cho kiếp số thần bí sắp tới.

..

Ý thức của Hàn Lương khôi phục, hắn phát hiện mình đang phiêu đãng ở nhân gian, hắn không thể động đậy, không thể phát ra âm thanh, chỉ có thể trơ mắt nhìn cảnh tượng trước mắt biến ảo, có nhân gian, có Đại Thế Giới, có Đại Đạo Giới.

Hắn thậm chí nhìn thấy một số người quen, nhưng không ai chú ý thấy hắn.

Hắn giống như là người quan vọng đứng ngoài tất cả, lại giống như đang mơ một giấc mơ mà bản thân không thể nắm giữ.

Giác mơ này vô cùng dài lâu.

Một năm.

Vạn năm.

Ức năm.

Mười ức năm.

Hàn Lương từng tuyệt vọng, từng phẫn nộ, từng thống khổ, cuối cùng đều biến thành chết lặng.

Hắn nhìn thấy Sở Tiểu Thất chứng Sáng Tạo Đạo Giả, tất cả Sáng Tạo Đạo Giả đều đi chúc mừng Sở Tiểu Thất, nhưng không có một ai nhắc tới hắn.

ngay cả cha mẹ hắn cũng không nhắc tới hắn nữa.

Ý thức phiêu đãng trong năm tháng, hắn không nghe thấy một sinh linh nào nhắc tới hắn.

Hắn giống như chưa từng xuất hiện, loại cảm giác này khiến cho hắn sụp đổ.

Hắn hoàn toàn không rõ mình gặp phải gì.

Về sau, hắn nhìn thấy một đạo thân ảnh, dùng pháp lực vô thượng đồ diệt từng phương Đại Đạo Giới, đại kiếp chân chính của Vô Tận Thời Đại đã tới.

Tâm thái của Hàn Lương vẫn chết lặng, bởi vì bất kể phát sinh gì, đều đã không liên quan tới hắn.

"Vì sao ta lại gặp phải tình cảnh như vậy..."

"Còn kéo dài bao lâu nữa..."

"Chốn về của ta rốt cuộc ở phương nào..."

Hàn Lương bi ai nghĩ, ý thức của hắn bắt đầu trầm xuống.

Hắn nhìn thấy một nam tử tóc trắng tru sát Nhị bá Hàn Hoang của hắn, vẫn không dẫn tới sự chú ý của hắn.

Không ngừng hạ xuống, ngừng trầm luân.

Không biết qua bao lâu, Hàn Lương đi tới một mảng lĩnh vực không biết, bốn phương tám hướng toàn là tia sáng các màu di động với tốc độ cao.

Hắn cuối cùng sinh ra một chút tò mò, đây là nơi nào?

Hắn tốt xấu gì cũng là Đại Đạo Chí Thượng, nơi từng đi qua nhiều không đếm xuể, nhưng nơi như vậy là chưa từng thấy, tốc độ di động của tia sáng nơi này đúng là quá nhanh, nhanh đến ngay cả hắn cũng cảm thấy hoa mắt.

Thích ứng rất lâu, ý thức của hắn mới trở nên tỉnh táo.

Hắn vẫn không thể nhúc nhích.

Hắn cũng mất đi hứng thú đối với phiến lĩnh vực thần bí này.

Hắn rất muốn ngủ một giấc, ít nhất ở trong mộng có thể thấy được thế giới của hắn, nhưng hắn phẫn nộ phát hiện mình căn bản không ngủ được.

Lại là tra tấn tinh thần dài đằng đẵng.

Thời gian tiếp tục trôi qua.

Lâu đến Hàn Lương cũng quên đi thời gian.

Ý thức của hắn rơi vào một loại trống rỗng, không suy nghĩ, chết lặng, nhưng vẫn còn.

Bỗng nhiên!

Ý thức của Hàn Lương trở nên hoảng hốt.

Vừa rồi hình như hắn nhìn thấy một bóng người lướt qua.

Nơi này sao có thể có người?

Hàn Lương thầm cảm thấy chua chát, cho rằng mình xuất hiện ảo giác.

Lập tức hắn lại kinh hỉ, hắn có thể sinh ra ảo giác!

Vậy hắn cách đi vào giấc mộng còn xa không?

Tinh thần của Hàn Lương chấn động, ý thức triệt để khôi phục, hắn cuối cùng tìm được phương hướng mà mình có thể nỗ lực.

Một đạo thân ảnh bỗng nhiên xuất hiện trước ý thức của hắn, hắn ngâyra.

Hắn nhìn thấy một khuôn mặt xa lạ mà lại quen thuộc.

Đó là...

Gia gia!

Hàn Lương vui mừng khôn xiết, trong lòng cũng cảm thấy có chút không thể tin nổi.

Chẳng lẽ là gia gia tới cứu hắn?

Đúng vậy.

Nếu trên đời này nếu có người có thể tìm được hắn, chỉ có thể là vị gia gia đã trở thành Chúa Tể đó của hắn.

Hàn Tuyệt nhìn hắn, bỗng nhiên mỉm cười.

Nhìn thấy nụ cười của hắn, Hàn Lương đột nhiên rất muốn khóc.

Rõ ràng hai người đang mặt đối mặt, lại có một loại cảm giác vĩnh viễn không thể chạm mặt, loại cảm giác cô độc này khiến Hàn Lương càng sợ hơn.

Hắn sợ ngay cả gia gia cũng không cứu được.

Hắn nhìn thấy Hàn Tuyệt vươn tay phải ra sờ về phía hắn, hắn vừa chờ mong, lại thấp thỏm.

Bỗng nhiên, hắn nhìn thấy tay của Hàn Tuyệt biến mất, sau đó hắn cảm nhận được đầu của mình được người ta vuốt ve.

Cảm giác được sờ vô cùng xa lạ, bởi vì hắn chỉ có ý thức, không thân thể.

Hàn Lương ngây ra.

Hàn Tuyệt kéo hắn ra ngoài, thanh âm quen thuộc lại vang lên: "Xú tiểu tử, sao ngươi lại ở đây?"

Hàn Lương ngơ ngác nhìn chằm chằm Hàn Tuyệt, cho tới khi Hàn Tuyệt vỗ vỗ mặt hắn, hắn mới đột nhiên bừng tỉnh, sau đó ôm lấy Hàn Tuyệt.

"Gia gia!"

Hàn Lương kích động hô, trong thanh âm mang theo vẻ nức nở.

Còn chưa chờ Hàn Tuyệt trả lời, hắn đột nhiên ý thức được gì đó, đột nhiên lui về phía sau, hắn kinh hỉ phát hiện mình đã có thân thể.

Hắn có thể động đậy rồi.

Sao có thể!

Đề xuất Voz: Tán Gái Ở Nhà
BÌNH LUẬN