Chương 190: Bình Thiên Đại Thánh, Bồ Đề Phật Tổ « Canh 3, cầu nguyệt phiếu »
Hàn Tuyệt đặt Thiên Đạo lệnh vào trong Tiểu Càn Khôn Yêu Đái, sau đó lấy Ách Vận Thư và Thiên Đạo linh thạch ra, bắt đầu giúp Ách Vận Thư thăng cấp.
Dù nay tưởng chừng thái bình, lại có chỗ dựa, nhưng hắn cũng không hề lơi lỏng.
Mạnh như Thiên Đình, lúc trước cũng từng bị Phật Môn áp chế. Tại Tiên giới, Thiên Đình tuyệt không phải thế lực mạnh nhất.
Một lúc lâu sau.
Trước mắt Hàn Tuyệt hiện lên một hàng chữ:
« Ách Vận Thư thăng cấp thành cực phẩm Thái Ất Chí Bảo »
Đẳng cấp pháp bảo được chia thành: pháp khí, Linh Bảo, Tuyệt phẩm Linh Bảo, Thái Ất Linh Bảo, Cực phẩm Thái Ất Linh Bảo, Thái Ất Chí Bảo, Cực phẩm Thái Ất Chí Bảo.
Sau khi thăng cấp, Hàn Tuyệt bắt đầu thử nghiệm.
Trước tiên nguyền rủa Đan Thanh chân nhân.
Nguyền rủa sau năm ngày đã bắt đầu giảm thọ. Hàn Tuyệt ghi nhớ khoảng thời gian này.
Việc nguyền rủa cùng một đối tượng, tuyệt đối không thể vượt quá năm ngày!
Hàn Tuyệt tiếp tục lần lượt thi triển lời nguyền, bao gồm cả các Tiên Thần trong Thiên Đình có thù oán với mình.
Hắn vừa nguyền rủa, vừa kiểm tra thư.
Lần trước kiểm tra thư, cũng đã là mười năm trước.
« Hảo hữu của ngươi Kỷ Tiên Thần bị Thiên Binh tập kích » x10006« Hảo hữu của ngươi Mạc Phục Cừu trở về nhân gian »« Đồ tôn của ngươi Phương Lương trong lúc tu hành mộng nhập Thái Cổ, đạo hạnh tăng vọt »« Đạo lữ của ngươi Hình Hồng Tuyền bị yêu thú tập kích » x124« Đạo lữ của ngươi Hình Hồng Tuyền ngẫu nhiên gặp được cơ duyên, tu vi tăng tiến »« Hảo hữu của ngươi Long Thiện bị yêu quái tập kích » x 230584« Hảo hữu của ngươi Chu Phàm đạt được xương rồng, nhục thân thoát thai đổi cốt »...
Tu chân giới lại bắt đầu sóng gió nổi lên, bất quá số người đạt được cơ duyên lại không ít.
Hàn Tuyệt chú ý tới thông tin của Long Thiện.
Số lần bị tập kích này có phần quá đáng, chẳng lẽ là bị Thiên Đế ném vào Yêu Vực rồi sao?
Long Thiện trước kia có một sao độ cừu hận với Hàn Tuyệt, sau này chẳng hiểu sao, biến thành hai sao độ thiện cảm. Đoán chừng Thiên Đế đã nhiều lần làm công tác tư tưởng.
Hàn Tuyệt xem xét một lúc, liền chuyên tâm thi triển lời nguyền.
Hiện tại hắn đã là Tiên Thần, tự nhiên không thể can thiệp việc thế gian.
Dẫu nhân gian trải qua dâu bể, hắn vẫn phải tiếp tục tu luyện.
Mục tiêu kế tiếp của Hàn Tuyệt là Chân Tiên cảnh.
Sớm ngày đột phá đến Luân Hồi Chân Tiên cảnh!
...
Xuân qua thu lại, hai mươi lăm năm đã trôi qua.
Hàn Tuyệt vẫn chưa đột phá tới Luân Hồi Thiên Tiên cảnh viên mãn. Một ngày này, hắn đi ra động phủ, đi đến trước Phù Tang Thụ.
Dưới Phù Tang Thụ, ngoài Hắc Ngục Kê, hai con Kim Ô, Tam Đầu Giao Vương, Đồ Linh Nhi, Sở Thế Nhân ra, những người khác đều đã ra ngoài lịch luyện.
Kể từ khi trở thành Tiên Thần, Hàn Tuyệt cũng không còn ước thúc những người khác.
Dù sao ở thế gian của hắn, cũng không thể gây họa cho hắn được.
Trải qua Thiên Đình tiên thủy tưới tắm, Phù Tang Thụ đã cao ba trăm trượng, cực kỳ tráng lệ, đã được coi là cảnh tượng hùng vĩ nhất của Ngọc Thanh Thánh Tông.
Bảy quả hồ lô của Địa Tiên Hồ Lô dây leo cũng đang không ngừng lớn lên, cũng không biết khi nào mới có thể thai nghén ra sinh linh.
"Sư phụ, gần đây ta có chút nghi hoặc trong tu hành, người có thể chỉ điểm ta một chút được không?" Đồ Linh Nhi lại gần và cười hỏi.
Nàng rốt cục đã chờ được cơ hội!
Hàn Tuyệt hỏi: "Ngươi nói."
Đồ Linh Nhi quả thực có hoang mang trong tu hành, bất quá sau khi giải đáp nghi hoặc cho nàng, nàng không chịu bỏ qua dễ dàng như vậy, mà là cùng Hàn Tuyệt trò chuyện đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
Cái ý đồ của nàng, Hàn Tuyệt vẫn hiểu rõ.
Bất quá hắn không để tâm.
Hắn nhìn về phía Sở Thế Nhân, nói: "Ngươi xem sư chất của ngươi, tu vi sắp đuổi kịp ngươi rồi."
Tu vi của Sở Thế Nhân đã đạt tới Dung Hư cảnh tầng tám, khoảng cách Hợp Thể cảnh đã rất gần.
Đồ Linh Nhi vẫn đang ở Hợp Thể cảnh, khoảng cách Độ Kiếp cảnh vẫn còn một đoạn đường.
Nghe vậy, Đồ Linh Nhi lập tức xấu hổ, cứ như chạy trốn mà rời đi, chuyên tâm tu luyện.
Sở Thế Nhân đứng dậy, đi đến trước mặt Hàn Tuyệt. Sau khi hành lễ, hắn muốn nói lại thôi.
Hàn Tuyệt cười hỏi: "Sao vậy? Vẫn muốn khuyên ta từ bỏ tu luyện sao?"
Sở Thế Nhân hít sâu một hơi, nói: "Đúng vậy, sư tổ ngài đã là Tiên Thần, hoàn toàn có thể khiến thiên hạ chúng sinh từ bỏ tu hành."
Mấy năm gần đây, hắn cơ hồ không tu luyện, cũng là bởi vì ấp ủ ý nghĩ này trong lòng.
Hàn Tuyệt cười ha hả nói: "Chí hướng của ta không phải là khiến thiên hạ chúng sinh từ bỏ tu hành. Thế Nhân, ngươi sống là vì chính mình, hay vì người khác?"
Sở Thế Nhân ngẩn người ra, nói: "Đương nhiên là vì chính mình mà sống. Ta chỉ là muốn khiến nhân sinh của ta có ý nghĩa."
"Dựa theo quan điểm của ngươi, Nhân tộc nuôi gia súc, chẳng phải cũng nên từ bỏ sao? Gia súc cũng là sinh linh."
"Đúng vậy, chúng sinh bình đẳng."
"Vậy người ăn cái gì?"
"Ăn lương thực a."
"Ngươi cho là những lúa gạo kia không phải sinh linh?"
"Cái này..."
"Ngươi sùng bái sinh tử luân hồi, có biết việc đầu thai vì sao lại có đủ loại phân chia khác biệt? Chính là bởi vì có đẳng cấp phân chia. Kẻ ác làm điều nghiệt ngã, kiếp sau sẽ không được đầu thai tốt. Người tốt đời này dù gặp khó khăn, kiếp sau lại có thể đại phú đại quý. Đây mới thật sự là cân bằng. Ngươi đã lầm đường lạc lối."
Sở Thế Nhân nhíu mày, muốn nói lại thôi.
Hắn rất muốn phản bác, nhưng lại cảm thấy chính mình không có lý lẽ.
Hàn Tuyệt nhìn về phía Sở Thế Nhân, nói: "Thế Nhân, muốn khiến người ta từ bỏ thứ gì đó, ngươi liền phải đi đến cùng cực của thứ đó, xem rốt cuộc nó là gì. Nếu thực sự là một mảnh hoang vu, ngươi mới có thể kiên định đạo tâm mà đi thuyết phục người khác. Nếu ngươi chưa từng ngửi hương hoa, lại há có thể nói hoa không có gì đáng khen?"
Sở Thế Nhân bị thuyết phục.
"Sư tổ nói đúng." Sở Thế Nhân thốt lên với vẻ tỉnh ngộ.
« Độ thiện cảm của Sở Thế Nhân với ngươi tăng lên, hiện tại độ thiện cảm là bốn sao »
Nếu lời nói này là người khác nói với Sở Thế Nhân, Sở Thế Nhân nhất định sẽ khinh thường, nhưng thốt ra từ miệng Hàn Tuyệt thì lại khác.
Dù sao Hàn Tuyệt mà còn từ bỏ cơ hội phi thăng, tình nguyện đắc tội Thiên Đình, cũng muốn bảo vệ cho thiên hạ chúng sinh.
Phần chính khí này là điều Sở Thế Nhân luôn hướng tới.
Sở Thế Nhân cũng muốn được như Hàn Tuyệt, có thể chân chính cống hiến sức lực vì thiên hạ chúng sinh.
Hàn Tuyệt đang định nói chuyện, trước mắt hiện lên một hàng chữ:
« Phát hiện Tiên Thiên khí vận giả, có muốn xem xét lai lịch không »
Hàn Tuyệt nhíu mày, lập tức chọn xem xét.
« Chu Minh Nguyệt: Kim Đan cảnh tầng hai, chuyển thế của thượng giới Yêu tộc Bình Thiên Đại Thánh. Sư phụ là Bồ Đề Phật Tổ, một trong năm đại Phật Tổ của Phật Môn. Bởi vì không phục sự quản giáo của Thiên Đình, bị Thiên Đình truy sát, sau đó gây sự với Thiên Đình, bị Thiên Đế dùng vô thượng thần thông trấn áp, nhục thân bị thiên phạt hủy hoại, hồn phách đi vào luân hồi. Nghe nói Ngọc Thanh Thánh Tông có Tiên Thần, Chu Minh Nguyệt cố ý đến đây bái sư »...
Bình Thiên Đại Thánh?
Bồ Đề Phật Tổ?
Còn không phải Tôn Ngộ Không sao?
Người này trước đó đại náo Thiên Đình, làm sao lại đến thế gian của ta?
Hàn Tuyệt bản năng kháng cự. Sau khi có Thiên Đạo lệnh, hắn mới hiểu ra rằng phàm giới có rất nhiều điều kỳ lạ, làm sao có thể có nhiều đại năng chuyển thế đến trước mặt hắn đến vậy?
Không được!
Phải hỏi Mạnh bà một chút!
Dù sao Mạnh bà là chưởng quản Nại Hà Kiều, việc đầu thai chắc chắn có công sức của nàng.
Hàn Tuyệt đáp lời Sở Thế Nhân một câu, liền trở lại trong Tiên Thiên động phủ.
Hắn lập tức Nguyên Thần xuất khiếu, nhập vào Âm gian.
Tu vi tăng tiến sau đó, Hàn Tuyệt cấp tốc nắm bắt được khí tức của Mạnh bà, đi đến trước Nại Hà Kiều.
Trước Nại Hà Kiều, hồn phách xếp thành một hàng dài, cuối cùng bị quỷ vụ Âm gian che lấp.
Sao lại nhiều hồn phách thế này?
Hàn Tuyệt nhíu mày, lần trước đến Nại Hà Kiều, lại không có nhiều hồn phách đến vậy.
"Thiên Đình thiên kiêu, ngươi nỡ lòng nào đến thăm lão bà tử rồi sao?"
Thanh âm Mạnh bà truyền đến tai Hàn Tuyệt, ngữ khí tràn ngập ý vị trêu chọc.
"Trong khoảng thời gian này, lại có một thế gian bị Thiên Đình thanh lý. Toàn bộ chúng sinh trong giới đều phải đầu thai, lão bà tử ta bận rộn lắm rồi."
====================
"Mười vạn năm trước, Kiếp Dân phủ xuống. Cổ Thiên Đình chỉ còn lưu lại di chỉ, Tây Phương Linh Sơn đã sớm đổ nát hoang tàn, Vô Tận Ma Uyên lùi về trong tĩnh mịch. Hoang Cổ Thánh Vực bị đánh vỡ tan tành, trở thành Tứ Hoang Nhất Hải.
Mười vạn năm sau, Đông Hoang Việt quốc, một gã Chân Nhân cao thủ tuổi già thọ cạn, cáo lão hồi hương, bỗng nhiên tuyệt địa phùng sinh, từ đấy quét ngang võ giới, lập nên bất hủ truyền kỳ."
Mời đọc: Đông Ly Trần Kiếp Diệt
Đề xuất Tiên Hiệp: Chăn Nuôi Toàn Nhân Loại