Chương 259: Bát Pháp Vận Thông (1 cùng 2 hợp nhất cầu đặt mua)

Lục Châu xem nhẹ chuyện này, cho rằng trọng yếu vẫn là logic.

Da dê cổ đồ cùng Thiên Thư Khai Quyển đặt chung một chỗ, làm sao có thể lại không hề liên quan đến nhau chứ?

Cổ đồ cũng tốt, địa đồ cũng hay, điểm chung quan trọng nhất của chúng chính là ghi chép vị trí địa lý.

Lục Châu cúi xuống, chăm chú xem xét từng tấm da dê cổ đồ...

Sau một hồi quan sát, hắn phát hiện cổ đồ trống không ở vùng biên giới, thật sự gần như không có chút gì, chỉ mơ hồ phác họa được một số hình dạng.

May mà Lục Châu thuộc nằm lòng toàn bộ dàn khung Đại Viêm, dù địa đồ không ghi rõ, hắn vẫn có thể căn cứ vào vị trí hoàng cung mà đoán ra đại khái.

“Dương Châu, Kinh Châu, Lương Châu, Ích Châu, Thanh Châu, Ung Châu…” Lục Châu lặng lẽ đếm từng cái tên.

“Mê Vụ sâm lâm.”

“Nhung Tây, Nhung Bắc…”

“Hướng đông, hải vực, đại tuyền qua…”

Hả?

Biên giới là khoảng trống.

Lục Châu nghiêng mắt nhìn vùng biên giới nhiều lần.

Rồi hắn quay sang phía Tây nhìn…

Qua Lương Châu chính là Tây Vực dị tộc vùng, Nhung Bắc cũng là dị tộc.

Tất cả đều là khu vực trống không.

Lục Châu ánh mắt lại trở về vị trí Thần Đô Đại Viêm.

Thà rằng có chứ không có, còn hơn là chẳng có gì.

“Chiêu Nguyệt.”

Lục Châu giọng trầm thấp, đầy nguyên khí từ Đông các truyền ra.

Ngay trước Nam các, đang tu luyện Chiêu Nguyệt, hắn vội dừng lại, hướng về phía Đông các đi tới.

“Ngũ sư tỷ...” Tiểu Diên Nhi cùng Phạm Thiên Lăng xuất hiện giữa không trung.

“Sư muội, ta không có rảnh để cùng ngươi luyện, sư phụ gọi ta….”

“Sư tỷ hiểu lầm ta, ta phải cùng sư tỷ đi mới được.”

Hai người cùng hướng về phía Đông các mà đi.

Chẳng bao lâu, Chiêu Nguyệt cùng Tiểu Diên Nhi đến bên trong Đông các.

“Đồ nhi bái kiến sư phụ.”

“Đồ nhi bái kiến sư phụ.”

Hai người đứng ngoài phòng Lục Châu làm lễ.

Lục Châu bước ra, liếc nhìn hai người một cái rồi nói: “Phi thư Giang Ái Kiếm, để hắn tìm hiểu một chút Ma Thiên các đồ vật.”

Chiêu Nguyệt nói: “Sư phụ, mấy ngày nay liên lạc không được Giang Ái Kiếm, hắn cũng không hồi âm...”

Tiểu Diên Nhi thở dài nói: “Đồ nhi biết chắc chuyện này không phải hắn cố ý bội phản.”

Lục Châu vuốt râu, suy nghĩ.

Từ những tiếp xúc trước đến nay, Giang Ái Kiếm không giống người bội bạc.

Hắn luôn thương tiếc sinh mệnh, cũng không phải loại người đi đâu cũng gây chuyện.

Hắn chợt nhớ lại, lần trước truyền tin, Ngụy Trác Ngôn suất quân tới Kinh Châu dẹp loạn, Lý Cẩm Y làm không tốt cũng phải đi theo.

Chỉ sợ gia hỏa này sẽ không phải đi cùng sao?

“Đã liên lạc không được, vậy thì chủ động đi tìm. Chiêu Nguyệt, ngươi đi một chuyến vào cung trong.” Lục Châu nói.

Chiêu Nguyệt sắc mặt biến đổi, hơi bất đắc dĩ nói: “Sư phụ… cái này… đồ nhi tu vi còn thấp, hay là để tứ sư huynh đi thay thôi?”

Lục Châu nghi hoặc nhìn nàng một cái, thường khi làm nhiệm vụ, đều rất kiên định, sao giờ lại có vẻ sợ hãi thế này?

“Ngươi sợ?”

“Đồ nhi chỉ là sợ làm hỏng nhiệm vụ của sư phụ thôi.” Chiêu Nguyệt đáp.

“Gọi lão tứ tới.”

“Đồ nhi tuân mệnh.”

Chiêu Nguyệt liền vội xoay người, ra ngoài.

Lục Châu nhìn bóng lưng nàng, thấy bộ pháp có phần gấp gáp và bối rối.

Nàng dường như có chuyện lo trong lòng.

Từ khi kết thúc cuộc trò chuyện với Diệp Thiên Tâm, lòng trung thành của nàng cứ vững như sắt đá, giờ vẫn vậy.

Mặc dù lên cung trong, có chút khiếp đảm…

Chẳng lẽ nàng có quan hệ gì với người ở cung trong?

Lục Châu hồi tưởng lúc thu nhận nàng làm đệ tử, nhớ rằng Chiêu Nguyệt thuộc một gia đình bình thường, tu luyện có thiên phú tốt, nên mới tiếp nhận làm môn hạ.

Nghĩ kỹ lại, đúng là không nên có quan hệ gì với cung trong.

Thôi thì để nàng tự đi cho tốt.

Quản quá nghiêm khắc sẽ phản tác dụng.

“Sư phụ, đồ nhi Phạm Thiên Lăng gần đây cũng có vài thành tựu!” Tiểu Diên Nhi khoe.

“Thật sao?”

“Sư phụ… ngài lâu lắm rồi không chỉ đạo đồ nhi.” Tiểu Diên Nhi có chút luyến tiếc.

Lục Châu vuốt râu gật đầu, bận chuyện khác lâu ngày làm sao tránh khỏi thiếu chỉ đạo đệ tử.

“Có gì nghi vấn cứ hỏi.”

“Đồ nhi nghĩ cùng sư phụ luận bàn thêm một chút. Chiến đấu như vậy là chưa đủ…”

...

Lục Châu không đáp mà tiếp tục vuốt râu.

Kiểu sư đồ đó ở chốn chiến trường, còn phải luận bàn sao?

Kiểu chỉ huy chiến đấu, bảo vệ chủ, không chỉ mặt đối mặt, đòi hỏi tu vi cực cao, đồng thời hiểu rõ chiêu thức và nhược điểm của đối phương, dùng để chỉ huy đạt mục tiêu.

Lục Châu nghĩ tới cảnh giới tu vi bản thân.

Được rồi, để nàng tự đi một mình chơi đi.

Lúc này, Minh Thế Nhân từ ngoài bước vào.

“Bái kiến sư phụ.”

Lục Châu gật đầu nói: “Phi thư Giang Ái Kiếm chưa liên lạc được, để hắn điều tra xem cung trong có Ma Thiên các đồ vật hay không. Nếu không có hồi âm, ngươi đi một chuyến.”

“Đồ nhi tuân mệnh.” Minh Thế Nhân quay người định đi.

“Chờ đã.”

“Sư phụ xin phân phó.” Minh Thế Nhân quay lại khom người nói.

“Tứ sư muội ngươi có tiến bộ, đi theo nàng mà luận bàn một chút.”

Minh Thế Nhân gật đầu: “Đồ nhi tuân mệnh… gần đây toàn tâm nghiên cứu Thanh Mộc Tâm Pháp, có chút tiến bộ… nếu có cơ hội, rất mong sư phụ chỉ giáo.”

Lục Châu nghiêm trang nói:

“Tham chiến.”

“Đồ nhi không dám… biết sai rồi.” Minh Thế Nhân lúc đó mới nhận ra mình quá táo bạo, vì muốn lấy được sư phụ niềm vui, liền tự cho phép mình đòi hỏi này nọ, e rằng là tự tìm đường chết.

“Tìm tam sư huynh ngươi.”

“Đồ nhi tuân mệnh.”

Đoan Mộc Sinh thiên phú và tu vi không thua kém Minh Thế Nhân, nhưng mà tâm cơ, suy tính thì hơn hẳn.

Nếu hắn cũng tới cầu chỉ đạo?

Lục Châu nghĩ tới Hoa Vô Đạo.

Có thể Hoa Vô Đạo ngược lại là người phù hợp nhất để cùng hắn thảo luận…

Dù sao Hoa Vô Đạo sau hai mươi năm đại bại có uẩn khúc trong lòng.

Tìm ai chỉ đạo Hoa Vô Đạo đâu?

Lãnh La cùng Phan Ly Thiên sợ là tạm thời chưa thể khôi phục hoàn hảo.

“Chờ đã.” Lục Châu lại gọi Minh Thế Nhân dừng lại.

“Sư phụ xin phân phó.” Minh Thế Nhân khom người nói.

“Hoa trưởng lão ở Liên Hoa đài vừa có công trong trận chiến, nếu không có đặc biệt sự tình, để hắn yên tĩnh tu dưỡng đi.”

Hả?

Minh Thế Nhân lấy làm lạ, sao đột nhiên nhắc tới Hoa Vô Đạo? Lão nhân gia kia vẫn khỏe mạnh, cần tu dưỡng gì nữa?

Nhưng làm đệ tử chỉ biết tuân lệnh, dám hỏi gì đâu.

Hắn vội cúi đầu: “Đồ nhi sẽ chuyển lời.”

Minh Thế Nhân liếc Tiểu Diên Nhi một cái, rồi hai người rời khỏi viện.

Lục Châu quay lại phòng.

Lướt qua tấm da dê cổ đồ trên bàn...

Xoay người đến sau bình phong, ngồi xếp bằng xuống.

Lại bật hệ thống giao diện ra.

Tiểu Diên Nhi đã yêu cầu, nhắc nhở hắn… tu vi vẫn là căn bản mọi thứ.

Vấn đề là…

Nếu giờ mua Bát Pháp Vận Thông, tu vi một ngày sẽ thăng nhanh, nhưng vật phẩm tạp nham, đoán chừng giá sẽ tăng cao.

Trước đó hẳn nên độn một chút “tạp” mới đúng.

Lục Châu mở cửa hàng thương thành, chuẩn bị xem giá.

“Ừm?”

Trong lòng Lục Châu có hàng vạn con dê đà chạy qua.

Khi nào mà giá tăng nhanh đến vậy?

Chẳng phải mấy hôm trước hắn còn xem qua giá cả sao?

Chẳng lẽ là vì lấy được Thiên Thư Khai Quyển tàn phiến mà dâng lên?

Gần đây hắn chỉ chăm chú việc này.

Nếu đúng vậy, suy luận từ trước đều không đúng.

Nói cách khác, số lần mua, số lần tăng tu vi chỉ là một phương diện.

Thực sự quyết định giá, là dựa vào “Thu hoạch” do hệ thống tạo ra.

Giống như thi khảo đồng dạng, từ thấp lên cao dễ, càng về cao càng khó, kiến thức cũng ngày càng được cải thiện.

Thôi kệ.

Giá tăng cũng được, chẳng để tâm nhiều, tự chuốc lấy vất vả.

Lục Châu xem giá:

Trí Mệnh Nhất Kích: 1500

Không Có Kẽ Hở: 1000

Tuyệt Địa Liệu Thương: 600

Lôi Cương: 500

Lồng Giam Trói Buộc: 800

...

Vừa xem qua, sao lại tăng liền nhỉ?

Lục Châu quyết định mua Bát Pháp Vận Thông.

【 đinh, thu hoạch được pháp thân "Bát Pháp Vận Thông", tiêu hao 20000 điểm công đức. 】

“Dùng.”

Lục Châu nhắm mắt, lặng lẽ trải nghiệm biến đổi do Bát Pháp Vận Thông mang lại.

Bất kỳ tu hành giả nào ngưng tụ pháp thân, đều là quá trình cô đọng thân thể, từ nhục thân đến tinh thần ý chí, đều trải qua sự thoát thai hoán cốt.

Pháp thân đi xuống cũng đồng nghĩa tu luyện lui biến.

Bát Pháp Vận Thông luyện qua hàn, nhiệt, hư, thực, biểu, nội, âm, dương tám pháp.

Một ngày ngưng tụ một lần pháp thân Bát Pháp Vận Thông.

Tu hành giả sẽ đề cao khả năng chịu nhiệt lạnh, chịu đựng hư thực, ngoài trong, âm dương.

Nói cách khác…

Sẽ khoẻ mạnh hơn, ít bệnh hơn, dễ sinh tồn trong hoàn cảnh khắc nghiệt.

Quá trình ngưng tụ bên trong…

Nếu một ngày không chịu nổi, ngưng tụ thất bại.

Lục Châu không gặp vấn đề này.

Phương pháp tu hành đặc thù, định vị mình khác người.

Cùng lúc đó.

Thần Đô, hoàng cung, mỗ điện bên trong.

Một nữ tử khoác áo hồng xa hoa, nhìn mình trong gương.

Tiếp đó nhẹ giọng ho khan hai lần.

Bình phong bên ngoài, một nam tử áo đen, đeo mặt nạ cổ quái, chắp tay sau lưng.

“Mạc Ly sư đệ… ngươi có thể cho ta ra đạo nan đề.” Mặt nạ nam tử nói.

Mạc Ly đáp: “Là sư muội…”

Nam tử mặt nạ không biểu lộ cảm xúc, quay người nhìn cảnh ngoài cửa sổ nói: “Cũng bởi nhị hoàng tử điện hạ có đam mê này?”

Mạc Ly trầm ngâm lâu, mới mở miệng: “Chỉ cần đạt mục đích… bất cứ hy sinh gì, ta cũng sẵn lòng.”

“Nhiếp Đại Viêm hoàng thất, không đơn giản như ngươi nghĩ. Tứ hoàng tử đã trở về… hắn lại thêm một đối thủ cạnh tranh.” Nam tử mặt nạ nói.

“Cho nên, ta muốn nhờ sư huynh giúp đỡ.”

“Ta từng giao phong với lão ma đầu kia… Thiên Dư Thú trọng thương, e rằng trong thời gian ngắn không thể tái chiến.” Nam tử nói.

Nâng việc này lên.

Mạc Ly nhẹ nhàng thở dài: “Không ngờ lão ma đầu có thủ đoạn như thế… nhưng ta vẫn tin sư huynh… sư huynh là tài năng vu thuật số một Lâu Lan ba trăm năm qua lúc xuân trẻ… còn lão ma kia thì cả Đại Viêm tu hành giới đều mong đại nạn hắn… chỉ cần hắn một lần chết, chẳng ai cản kế hoạch của ta nữa.”

Nam tử mặt nạ không nói gì.

Mạc Ly tiếp: “Đến nay ta vẫn chưa hồi phục thương thế… khiến sư huynh phiền.”

Lúc này, có nữ hầu truyền đến tiếng gọi:

“Nương nương, nhị điện hạ mời.”

“Biết rồi.”

“Nhiếp điện hạ nói muốn xem một chút, ngài trong miệng nói đến tu hành thiên tài.” Nữ hầu nói.

Mạc Ly cười ha ha: “Sư huynh… ta nói với người, Đại Viêm nhất định có ngươi phát huy quyền cước địa phương.”

...

Hai ngày sau, Ma Thiên các.

Bên trong Đông các.

Một luồng kỳ lạ năng lượng thỉnh thoảng biến hóa.

Lúc lạnh, lúc nóng.

Chiêu Nguyệt, Tiểu Diên Nhi, Đoan Mộc Sinh cảm nhận được sự thay đổi, tới bên ngoài Đông các.

“Chuyện gì xảy ra vậy?”

“Năng lượng này ba động, hẳn là có người ngưng tụ Bát Pháp Vận Thông pháp thân.” Đoan Mộc Sinh cau mày.

“Xuỵt.”

Tiểu Diên Nhi đặt ngón tay lên môi: “Tứ sư huynh nói… dù có chuyện gì khác thường xảy ra thì cũng coi như không thấy.”

Chiêu Nguyệt gật đầu: “Có lý… coi như không thấy.”

Ông!

Càng lúc năng lượng ba động càng mạnh.

Chẳng bao lâu, Hoa Vô Đạo chắp tay xuất hiện trong tầm mắt mọi người.

Hoa Vô Đạo kiến thức rộng, tất nhiên biết năng lượng ba động có ý gì.

“Bát Pháp Vận Thông?”

PS: 2 chương hợp nhất.

Đề xuất Tiên Hiệp: Dị Thú Mê Thành (Dịch)
BÌNH LUẬN