Lãnh La chậm rãi nói:
— Lãnh mỗ từng ở hắc kỵ doanh thời điểm đó, đã vài lần gặp hoàng đế. Tứ hoàng tử và nhị hoàng tử bất luận thế nào tranh đoạt quyền lực, nói cho cùng cũng chỉ là hoàng tử mà thôi, có thể khống chế họ, cuối cùng đích thân vẫn là hoàng đế.
Lục Châu ngẩng đầu, thấy lời nói của Lãnh La cũng không phải không có lý do.
Trước đó, hắn luôn suy nghĩ phải làm thế nào để giải quyết nhị hoàng tử và thủ hạ Mạc Ly, giờ nghe vậy, hoàn toàn có thể lợi dụng hoàng đế để chiếm thế chủ động.
Lục Châu hỏi:
— Hắc kỵ lệ thuộc hoàng đế, lúc đó ngươi là thủ lĩnh hắc kỵ, mà chỉ gặp hoàng đế vài lần sao?
Lãnh La đáp:
— Đa phần là bên trong thường thị truyền lời. Nhất quốc chi quân, sao có thể khắp nơi đều lộ mặt? Hắc kỵ là Ám Bộ thế lực, không ở Thần Đô, cũng không thể để hoàng đế lộ diện ngoài mặt.
Hắn thở dài nói thêm:
— Những người trong thường thị từ xưa đến nay tu vi thâm hậu, đều nhận được sự tâm phục của hoàng đế. Trong nhiều năm qua, có không ít sự kiện ám sát xảy ra, những kẻ thích khách từ trong thường thị đều không thể vượt qua, càng đừng nói đến muốn giết hoàng đế.
Lục Châu gật đầu bảo:
— Nói tiếp đi.
Lãnh La kể tiếp:
— Chiêu Nguyệt chính là Vân Chiêu công chúa di cô, nàng có cơ hội tiếp cận hoàng đế, lại còn ở bên thái hậu, có chỗ dựa lớn. Trước khi thái hậu lên đường, truyền lời qua nàng, không thể thích hợp hơn. Nhưng dù sao hoàng đế vẫn là đế vương, tâm thuật sâu sắc, khó lòng giao tiếp.
Lục Châu nói:
— Có lý.
Hắn chuẩn bị gọi người, thì Chu Kỷ Phong từ ngoài bước vào, có vẻ hơi nóng nảy:
— Các chủ, Giang Ái Kiếm phi thư nói thái hậu đã xuất phát.
Lãnh La nói:
— Cơ hội đến rồi.
Chu Kỷ Phong vẻ mặt mơ hồ:
— Cơ hội?
Lãnh La đáp:
— Hoàng đế bên kia không cần tiếp xúc, còn Lãnh mỗ nguyện ý chui vào hắc kỵ doanh.
Hắn vốn là thủ lĩnh hắc kỵ, hiện tại tu vi mới phục hồi một nửa, lợi dụng tài nguyên quá khứ cũng không khó.
Lục Châu vuốt râu nói:
— Hắc kỵ ngươi đơn độc hành động có thể gặp vấn đề không?
Lãnh La giật mình. Hắn vốn định đi với Lục Châu để tăng phần an toàn, giờ nghe vậy liền không dám nói “có vấn đề”. Hắn hiểu chắc các chủ đã có sắp xếp khác.
Dù vậy, hắn không dám đòi hỏi quá nhiều. Các chủ đồng ý là đúng rồi.
— Không vấn đề.
— Được.
Lục Châu phất tay ra hiệu.
Lãnh La không nói nhiều, ôm quyền chắp tay rời khỏi Ma Thiên các đại điện.
Lục Châu nói thêm:
— Ngươi cũng xuống đi.
— Thuộc hạ cáo lui.
Chu Kỷ Phong rời đi, lòng thầm thán phục lão tiên bối. Không phải ngẫu nhiên lão bày mưu tính kế, thắng lợi từ xa không hề vội vàng.
Ra khỏi đại điện thì thấy Thủy Đoan Mộc Sinh cầm lấy Bá Vương Thương nói:
— Chu Kỷ Phong? Gặp ta đi, ta đột nhiên nghĩ ra một phương pháp rèn luyện thương thuật.
Chu Kỷ Phong khẽ cười không nói gì, Đoan Mộc Sinh hưng phấn nói tiếp:
— Đừng sợ, trước kia ta xuất thủ không phân tấc, lần này cho ngươi bồi dưỡng chút kiếm thuật.
Vừa nói vừa kéo Chu Kỷ Phong hướng phía hậu sơn đi.
***
Lục Châu trở lại Đông Các, tiện tay nhìn xuống trên bàn da dê cổ đồ.
Da dê cổ đồ vẫn không có động tĩnh, chỉ chỉ ra Thần Đô và vị trí Kiếm Khư.
Ngẫm nghĩ:
— Xem ra đệ tứ cái Thiên Thư Khai Quyển tạm thời vẫn chưa có tin tức.
Hắn tiện tay vung lên, một chiếc “đặc thù bảo rương” rơi xuống mặt đất.
Ngồi xếp bằng, hắn nín thở, tập trung tinh thần nhìn qua chiếc bảo rương màu đồng cổ, có thời hạn ba ngày.
Nếu không mở ra thì bỏ lỡ phần thưởng lớn, mà có thể từ từ phi tù làm tù trưởng sao?
Vấn đề là... nếu mở ra bảo rương, liền phải bỏ qua Mạc Ly một con ngựa, sợ rằng sẽ gặp nguy hiểm lớn.
Dù hệ thống nhiệm vụ có thành công hay không không quan trọng.
Hơn nữa còn không rõ “làm lạnh” là thế nào...
Lục Châu cười lạnh:
— Ngươi nghĩ ta chịu nổi dễ dàng tăng độ khó sao?
Hắn nâng tay vỗ mạnh chiếc rương.
“Xoạt, xoạt.”
Nút bấm được nhấn, đạo nhắc nhở hiện lên lần nữa.
Lục Châu không do dự, chọn mở ra.
【Đinh! Thu hoạch pháp thân "Cửu Chuyển Âm Dương", đặc thù làm lạnh *1, Nghịch Chuyển Tạp *20, Trí Mệnh Đón Đỡ *50.】
【Đinh! Phát động "Đặc Thù Làm Lạnh", trong bảy ngày tất cả đạo cụ đều vào trạng thái làm lạnh, đếm ngược bắt đầu...】
Lục Châu thầm khen:
Quả nhiên!
Hắn mở giao diện nhìn đạo cụ, tất cả đạo cụ đều đếm ngược “6 ngày 23 giờ...”
Tọa kỵ và vũ khí dường như không bị làm lạnh.
— Coi như còn có chút lương tâm.
Lục Châu mặc niệm sử dụng pháp thân.
Bát Pháp Vận Thông pháp thân biến mất, thay bằng Cửu Chuyển Âm Dương, đồng thời năng lượng mạnh mẽ cuồn cuộn thu vào kinh mạch.
***
Sáng hôm sau.
Lục Châu mở mắt, cảm nhận được thần khí thanh tỉnh.
Dựa vào kinh nghiệm phán đoán, tu vi hắn đã đạt Hóa Đạo cảnh giới, tin rằng sớm muộn gì cũng có thể tiến vào Nguyên Thần.
Chỉ có đạp vào Nguyên Thần mới thực sự có chỗ đứng trong giới tu hành.
Lục Châu nhìn giao diện thọ mệnh:
Còn thừa 6582 ngày.
Nếu không có Nghịch Chuyển Tạp, mỗi ngày nhìn cái này, lòng cũng không chịu được.
Đang chuẩn bị dùng Nghịch Chuyển Tạp thì nhớ đến đạo cụ đều đang trong trạng thái làm lạnh.
Chỉ đành từ bỏ ý định.
Bảy ngày không dài, cứ gắng chờ.
Bên ngoài, Chu Kỷ Phong truyền âm:
— Các chủ, Lãnh tiền bối đã xuất phát.
Lục Châu ra ngoài, gặp Phan Trọng và Phan Ly Thiên cũng có mặt, liền cau mày hỏi:
— Có chuyện gì?
Phan Ly Thiên đáp:
— Lão hủ chỉ e Lãnh La xảy ra chuyện, có chút băn khoăn, cho nên thỉnh cầu cùng nhau đi đến Nhữ Bắc.
— Vãn bối cũng đồng ý đi.
— Vãn bối tán thành.
Chu Kỷ Phong phụ họa.
Lục Châu chắp tay nói:
— Kim Đình Sơn bình chướng đã tan, chắc chắn có không ít lũ giá áo túi cơm lẻn vào Kim Đình Sơn. Nếu ngươi nhóm đều đi thì ai sẽ bảo vệ Kim Đình Sơn?
Ba người trố mắt, không nói được gì.
Lục Châu nói tiếp:
— Hãy bảo vệ tốt Kim Đình Sơn, sẽ cần đến đại thể quyền cước của các ngươi.
— Vâng.
Ba người khom người đáp lễ.
Lục Châu không định mang nhiều người đi, vì vô nghĩa.
Mục tiêu quá lớn dễ bị chú ý, khi ấy hắn không thể bảo vệ nhiều người.
Mạc Ly giao cho Lãnh La xử lý, dùng thủ đoạn của hắn, tìm cơ hội, một đòn “lôi đình” cũng không thành vấn đề.
Lục Châu cần làm không nhiều.
Chỉ cần bí mật quan sát, che giấu tai mắt là đủ.
Hắn không phải Cơ Thiên Đạo, tính nóng vội tự lao đầu vào lưới, đó không phải mạnh mà ngu xuẩn.
Lục Châu ra lệnh gọi Tiểu Diên Nhi.
Hai người cùng cưỡi Bạch Trạch rời Kim Đình Sơn.
***
Cùng lúc đó.
Nhữ Bắc thành, lầu các bên trong.
Tầm mắt cực tốt, đứng trên cao nhìn xuống chỉ cần thoáng đưa đầu ra là có thể thấy rõ mọi thứ trong thành.
— Giáo chủ, thái hậu đã xuất phát, chắc là đến Thiên Tị Nóng Sơn Trang nghỉ ngơi.
— Biết rồi.
Tư Vô Nhai trả lời, liền hỏi:
— Giang Ái Kiếm đã phát đi tin tức chưa?
— Chắc chắn đã phát đi.
— “Chắc chắn”?
Tư Vô Nhai rất ghét từ này, vì nó không có tính chắc chắn.
Diệp Tri Hành khom người nói:
— Chúng ta biết Giang Ái Kiếm đảm nhiệm tai mắt ở Ma Thiên Các, người này rất giảo hoạt, không thể lúc nào cũng giám sát được.
Lời vừa dứt thì một bóng người hiện lên bên lầu các phụ cận.
Cùng lúc truyền đến tiếng trêu tức:
— Nghĩ giám sát ta? Ngươi còn kém xa lắm...
Tư Vô Nhai đứng dậy nhìn ra cửa sổ:
— Truy đuổi!
— Vâng!
Diệp Tri Hành nhanh như điện lao theo.
Đảo mắt trong tiêu thất dưới tầm mắt, bỗng Tư Vô Nhai quay người:
— Không đúng!
Một bóng người đứng chắp tay ở cửa vào lầu các.