Chương 2348: Năm Đại Thần Vương dắt tay nhau du thuyết
Chương 2356: Năm Đại Thần Vương dắt tay nhau du thuyết
Xích Thủy Thần Vương thấy Giang Trần cũng vô cùng vui sướng, cười nói: "Tiểu Chân trưởng lão, mấy ngày nay ở Thái Uyên Thiên Cung, ngươi cảm thấy thế nào?"
"Rất tốt, ăn ngon, ngủ ngon, thật khó có được sự thích ý như vậy." Giang Trần đáp lại vô cùng rập khuôn.
Xích Thủy Thần Vương cười ha ha: "Ngươi ngồi xuống một lát. Ta có vài bằng hữu lát nữa sẽ ghé thăm. Bọn hắn nghe bổn vương nhắc về ngươi, nên cũng rất có hứng thú, muốn được gặp ngươi một chút. Tuy nơi này không tiện lắm, nhưng gặp mặt một chút cũng chẳng sao."
Giang Trần không rõ rốt cuộc Xích Thủy Thần Vương hài lòng điểm nào ở mình mà lại nhiệt tình, quan tâm hắn đến vậy.
Sự ưu ái này, Giang Trần tuy không ghét bỏ, nhưng vào lúc mấu chốt này, hắn lại không muốn trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người.
Giang Trần đang định nói gì đó thì bên ngoài đã có tiếng huyên náo.
Trong đó một tiếng cười sang sảng vang vọng: "Ha ha, vẫn là Xích Thủy đạo huynh có uy tín lớn, vậy mà an bài tại nơi tốt như thế. Như ta đây, uy tín không lớn bằng. Cùng là Thần Vương, nơi ta ở chỉ là một trang viên cũ nát, thật phiền muộn a!"
Người vừa nói lời ấy thân hình mập mạp, vẻ mặt đầy thịt, như một quả bóng da nhảy vào. Thân hình bề thế trông cực kỳ buồn cười, nhưng trong nụ cười lại toát ra một sự thân thiện dễ khiến người ta gần gũi.
Gã mập thân hình cao lớn, che khuất mấy người phía sau hắn. Đợi gã đi vào, Giang Trần mới phát hiện phía sau gã vẫn còn ba người nữa.
Một người trong đó ngũ quan đoan chính, mày rậm mắt to, toát ra vẻ chính khí, nhìn qua có chút uy nghiêm nhưng lại khiến người ta cảm thấy sùng kính.
Hai người còn lại, một người mặc bào phục màu xanh biếc như nước biển, cả người sạch sẽ nhẹ nhàng khoan khoái, phảng phất có được sự khoáng đạt như trời xanh biển cả.
Người cuối cùng là một tu sĩ khô gầy, thần sắc tương đối nghiêm túc, khi xụ mặt khiến người ta cảm thấy khó gần.
Nhưng Giang Trần liếc mắt đã nhận ra, mấy người này hẳn đều là Thần Vương chư hầu. Xem khí thế trên người bọn họ, tuy mỗi người mỗi vẻ, nhưng khí chất Thần Vương thì vô cùng rõ ràng.
"Ha ha, mấy người các ngươi, cái giá lớn thật a. Bổn vương ba thỉnh bốn thỉnh, các ngươi mới bằng lòng đến sao?" Xích Thủy Thần Vương cười ha ha nói, đứng dậy đón chào.
Vị Thần Vương mập mạp kia thở dài: "Xích Thủy đạo huynh, chúng ta cũng muốn đến bái phỏng sớm. Thế nhưng đến rồi thì không ta bận, chính là bọn họ bận. Muốn mấy người tụ họp cùng một chỗ, đều có thời gian rảnh rỗi, cũng không dễ dàng a."
Lời ấy là thật.
Mỗi Thần Vương đều có vòng giao tế riêng, xã giao tất nhiên rất nhiều. Nhất là trong hoàn cảnh này, mọi người đã lâu không tụ họp.
Muốn mỗi người đều rảnh rỗi, thì thời gian quả thật rất khó chọn.
Vị Thần Vương áo lam đánh giá Giang Trần, mỉm cười nói: "Tiểu hỏa tử tuổi trẻ này, chắc hẳn chính là Tiểu Chân trưởng lão mà Xích Thủy đạo huynh thường xuyên nhắc đến a?"
Giang Trần vội ôm quyền thi lễ: "Vãn bối Chân Thạch, trưởng lão Sát Tinh Tông, bái kiến các vị Thần Vương đại nhân."
"Quả nhiên là hắn, không tệ không tệ." Thần Vương mập mạp nắm cằm đầy đặn của mình, chậc chậc kêu lên. Gã mập thường không thích đắc tội với người, nên chuyện gì qua miệng hắn đều là "không tệ".
Vị Thần Vương khô gầy kia, tinh quang trong mắt lóe lên, quét qua quét lại trên người Giang Trần. Một lát sau, cũng nhàn nhạt gật đầu: "Khí tức sung mãn, thần uẩn nội liễm, người trẻ tuổi này không đơn giản."
Đánh giá này có thể so với đánh giá của Thần Vương mập mạp, thông tin lượng lớn hơn nhiều.
Trước mặt các Thần Vương, tuy Giang Trần ẩn giấu thực lực, nhưng một số căn bản vẫn khó che giấu quá nhiều. May mà hắn hiện tại chưa đột phá Thần Vương, nếu không cái loại khí tức cường đại kia, mặc kệ che giấu thế nào, chỉ sợ cũng khó qua mắt các Thần Vương này.
Vị Thần Vương Hạo Nhiên Chính Khí kia quan sát lâu nhất, cũng hiếm khi đưa ra đánh giá tích cực: "Thần uẩn nội liễm, khí tức cường đại, điều này cũng bình thường. Khó hơn nữa là, trên người tiểu hỏa tử này, ta nhìn thấy chính khí, thấy được tinh thần phấn chấn, thấy được hy vọng. Xích Thủy đạo huynh, người trẻ tuổi này, quả thật rất không tệ. Cái này có lẽ là lỗi của ngươi rồi. Một viên mỹ ngọc như thế, ở Xích Thủy Tiểu Thế Giới của ngươi, ngươi lại để hắn minh châu bị lu mờ, không phát hiện ra ư?"
Xích Thủy Thần Vương dở khóc dở cười: "Đích xác là ta mắt mờ rồi."
Thần Vương Hạo Nhiên nhìn Giang Trần, ánh mắt tán thưởng không chút giả dối: "Tiểu Chân trưởng lão, ánh mắt nhìn người của Xích Thủy đạo huynh, ta luôn vô cùng bội phục. Nghe hắn nói, hắn từng muốn nhận ngươi làm người kế nhiệm Xích Thủy Thần Vương phủ, bị ngươi từ chối?"
"Chư vị đại nhân, vãn bối không phải từ chối, mà là có lời hứa khác, không thể bội ước. Địa vị Phong Hầu hiển hách như vậy, vãn bối có tư cách gì từ chối đâu?" Giang Trần cười khổ nói.
"Miệng nói một đằng, bụng nghĩ một nẻo." Thần Vương Hạo Nhiên cười cười, "Vừa rồi những lời này, có một phần là thật lòng, có một phần lại là lời nói dối."
"Tiền bối, xin đừng đùa giỡn vãn bối nữa."
"Ha ha, mấy lão già chúng ta cũng không có ý khi dễ ngươi. Lão phu tự hỏi mắt nhìn người vẫn rất chuẩn. Tiểu Chân trưởng lão, ta quả thực từ trong ánh mắt của ngươi, nhìn thấy một loại phi phàm. Cái loại phi phàm đó khiến ngươi ngay cả địa vị Phong Hầu cũng không để vào mắt." Thần Vương Hạo Nhiên cười ha hả nói.
Giang Trần bực mình.
Mấy vị Thần Vương liên thủ trêu chọc hắn, thật khó mà chống đỡ a. Hắn cũng không thể thừa nhận là mình thật sự không có hứng thú với địa vị Phong Hầu.
Nếu quả thật nói như vậy, mấy lão già này nhất định sẽ càng hăng say, nhất định sẽ càng đào sâu nguyên nhân hắn khinh thường.
Đến lúc đó, hắn chỉ sợ càng khó thoát thân.
Thần Vương áo lam lúc này cười nói: "Tiểu Chân trưởng lão, Xích Thủy đạo huynh làm người, chúng ta vẫn hiểu rõ. Hắn sẽ không dễ dàng mở miệng, một khi đã mở miệng thì không phải nói đùa. Nếu ngươi lo lắng hắn đang đùa giỡn ngươi, mấy lão già chúng ta có thể làm chủ, làm chứng cho ngươi, hắn tuyệt đối thành tâm thành ý."
Xích Thủy Thần Vương dường như đang kéo bốn vị Thần Vương này đến để làm chứng, cổ vũ, tăng cường thanh thế cho mình.
Không thể không nói, những hành động này của Xích Thủy Thần Vương quả thật là vô cùng coi trọng Giang Trần. Xem ra, hắn rất quyết tâm muốn Giang Trần nhận lời.
Thần Vương mập mạp ha ha cười nói: "Chàng trai à. Ngươi tuổi còn trẻ đã là thiên tài, tâm cao khí ngạo nhất định là có. Người trẻ tuổi một khi tâm cao khí ngạo, đôi khi khó tránh khỏi sẽ coi thường một số việc. Những việc này, chỉ có đợi ngươi trải qua rồi, ngươi mới có thể suy nghĩ thấu đáo. Có một số việc, khi nó đến tận miệng, ngươi cảm thấy mọi thứ đều dễ dàng, dường như không đáng quý trọng. Nhưng khi ngươi mất đi rồi, ngươi sẽ phát hiện, thứ đồ vật đã mất đi, dù ngươi có muốn vãn hồi thế nào cũng không vãn hồi được nữa rồi."
Lời nói này ngược lại đã gây ra sự đồng cảm cho những người khác.
Mọi người suy nghĩ, hiển nhiên là về sự thống trị của Thái Uyên Thiên Đế. Trong thời kỳ Thái Uyên Thiên Đế thống trị, mọi người cảm thấy không có gì đặc biệt, thường xuyên than phiền hoặc phàn nàn.
Nhưng khi mất đi rồi, bọn hắn mới biết, thứ mình đã mất đi lại đáng ngưỡng mộ đến vậy.
Đề xuất Voz: Tớ quên rằng mình đã chia tay!