Chương 97
• Rầm ! , tôi điếng hồn tránh đòn cước của nó .
Tình thế cấp bách , chúng tôi tách ra làm hai hướng , vì nhà của chị em nguyên khá rộng , 3 thằng kia bám theo thằng tài và nhỏ nhài , còn riêng thằng thái thì nó sẽ đặc biệt chăm sóc tôi .
Nói thế này nhé ! ,đánh nhau .người ta nói giữ bình tĩnh , nếu xác định là có thể chạy thì hãy chạy đi , không mất gì đâu , đừng vì một chút năng nổ thể hiện mình mà đón nhận hậu quả sau này . câu này đúng , nhưng mà trong lúc này ở nhà của nguyên thì tôi biết là chạy đi đâu , tôi chạy lên cầu thang lầu trên , từ sau lưng là tiếng chân bình bịch đuổi theo . nó nói đểu .
• Để tao xem mày chạy đến khi nào ? , nạp mạng đi !
Công an ! , từ lúc mà tôi nói nguyên gọi cho công an thì không biết là họ sắp đến chưa , bởi tôi ước chừng tầm cỡ hơn 15 phút thì họ mới tới nơi , nhưng mà 15 phút thì chúng tôi đã xác định được bên nào thắng , bên nào thua mất rồi . hy vọng là họ sẽ tới sớm hơn , tôi thầm nghĩ .
Chạy đến một cánh cửa , tôi thầm có cảm giác an toàn nếu mình vào căn phòng này , biết đâu sẽ thông ra lối khác , nhưng đó mới chỉ là nghĩ trong đầu , bởi vì khi chạy vào đó thì tôi không tìm thấy một lối thoát nào hết , đây là phòng tập thể hình , khá rộng , có bao cát , dụng cụ tập luyện , chưa kịp choáng ngợp bởi căn phòng thì .
• Rầm ! [ giật mình quay lại thì cánh cửa đã bị thằng thái đóng lại ]
Nó cười nham hiểm ,
• Mày có chạy đằng trời , hôm nay mày tiêu rồi .
Nói xong lập tức nó cầm một miếng tạ gang tầm 2 kg ném về phía tôi .
• Rầm ! , choang !
Tiếng kính vỡ nát khi bị tiếp xúc với miếng tạ gang , làm khung cửa sổ méo sệch , một âm thanh rất hớn . cũng may là tôi kịp thới tránh được , nếu không thì cũng nằm viện sớm rồi . lần này tôi buộc phải nghiêm túc . phải đánh thôi .
• Dám đánh bạn tao ! ,để tao đòi lại nợ cũ nào , tôi khai tấn thủ thế .
• Thằng nhãi ! nhìn mày xem , người tả tơi như thế mà cũng đòi đánh thắng tao hả ?
• Khỏi nói nhiều ! , tao nói là mày chết tới nơi rồi đấy [ tôi lớn giọng ]
• Chỉ giỏi bốc phét ! ,hôm nay tao cho mày thương tật cả đời
Dứt lời , nó lao vào phía tôi . tôi chưa chứng kiến võ vovinam đối kháng như thế nào , chỉ biết họ dùng cả cước lẫn tay để công . ban đầu không biết thực nó ra làm sao , nên tôi không đánh vội , niêm thủ phòng ngự là chủ yếu , thao tác của nó rất nhanh chưa nói đến phản xạ cũng vậy , nó liên tục tránh những đòn tốc độ cao của tôi , cho đến khi ..
• Vù ! , bốp !
Một cú đấm của tôi xé gió ngang mặt nó , lập tức theo phản xạ ngay lập túc, nó né đầu sang bên , tôi biết là nó sẽ tránh được , nhưng cũng kịp thời tôi chuyễn hóa quyền thành tiêu , tôi quệt ngang xé ngang mặt nó , kết quả , ngón tay tôi chém ngang khiến nó thất thần lùi lại ,
Tôi thầm nhủ “ thấy vịnh xuân thế nào hả em ? “ , khóe mặt nó giờ đã hằn đỏ vì vết tiêu của tôi vừa rồi .
Lần này thì nó biết là đánh cận chiến không phải sở trường , nên thành ra nó bắt đầu chuyển sang dùng cước . nó cười , lột áo
• Mày cũng khá đấy ! ở đây thật thoải mái , khỏi vướng víu , không thằng nào phá đám !
• Chú mày cũng lớn lối đấy ! dù mày có cởi trần như nhộng thì cũng vậy thôi .[ tôi đáp trả ]
• Mày chết tới nơi rồi ! [ nó lao vào ]
Nó thét lên , dùng chiếc áo thun của mình lao đến , tôi cũng không ngờ là nó lại nghĩ ta cách này , lập tức chiếc áo biến thành sợi dây cuốn lấy cổ tay tôi , quá nhanh , nó kéo tôi lại phía nó , kết quả là , trọn vẹn khuôn mặt tôi ăn đủ đòn đấm hết tốc lức của nó . gay to rồi !
• Bốp !
Cú đấm tưởng như đòn kết thúc , tôi cố gắng trong khi hình ảnh trước mắt lao đảo cứ liên tục thay đổi vị trí cho nhau . không được ! không thể ngã ngay lúc này được .
Chưa kịp lấy lại tinh thần , thì bất ngờ ngay từ phía sau , thằng thái bất ngờ dùng chiếc áo đó quấn cổ tôi siết lại , đã thế nó cùng dùng chân đạp vào lưng tôi tạo thế gọng kìm .
• Cho mày chết ! , giãy dụa vô ích ,tao sẽ thanh toán lại món nợ này đầy đủ , mày cứ từ từ mà thưởng thức nhé !
Không biết là thằng thái , nó có ý giết người bằng cách này hay không , nhưng tôi của khi đó bắt đầu khó thở rồi , hai tay vô vọng mong mỏi gỡ được sợi dây chết tiệt này ra . ngay lập tức tôi đưa tay ra sau lưng đẩy chân nó ra khỏi lưng mình phá thế gọng kìm , vừa thoát ra thì nó lao vào tôi theo quán tính , bất ngờ tôi tung cước thẳng vào mặt nó .
• Kya !!!!! Thiếu lâm đăng cước !
• Rầm ! ,binh ! , binh !
Dính trọn vẹn cước của tôi , nó ngã hẳn về phía dàn tủ phía sau làm cho tạ và một số dụng cụ rớt xuống inh ỏi . nhân cơ hội này , tôi mới kịp định lại tinh thần , ráng hít lấy hít để từng ngụm từng ngum không khí sau một hồi căng thằng vừa rồi ,
Thằng thái quả là cao thủ , chỉ vài giây sau đó , nó bắt đầu đứng dậy sau đống đổ nát đó , trán nó dính máu , nhưng nó vẫn cười , chắc máu nóng trong người nó đã lên đến đỉnh điểm nên cũng không còn thấy đau , không nói gì , nó liếm vết máu dính trên nắm đấm , mặt nham hiểm . có vẻ trận này sẽ vất vả đây .
Tiếp tục . lần này cả tôi và nó lao vào , từng hồi từng hồi, hai bên ăn miếng trả miếng , nó chỉ dung cước , còn tôi thì vất vả né và tránh liên tục , bộ pháp cước của phái vịnh xuân hình như không được khai thác nhiều , chỉ là những đòn tầm trung , nên chỉ phù hợp cho tôi triệt những đòn chết của nó chưa kịp đánh ra . vậy nên đa số tôi toàn dung cước pháp thiếu lâm , cứ đánh như thế này cũng không phải cách hay , cả hai bên dường như biết được điều đó , tôi thủ rất chắc nó không tài nào tiếp cận gần được , và ngược lại nó ra đòn cước rất nhanh và mạnh mẽ cực kì , tôi không thể nào nhập nội được .
Cả căn phòng tập ngày hôm đó là những tiếng bốp chát , lúc lớn lúc nhỏ , và kèm theo tiếng đổ vỡ mỗi khi tránh né thì đòn đó sẽ bất đắc dĩ đánh nát thứ gì đó , không khí ngày càng nặng nề .
Gần cuối trận chiến , tôi vô tình sơ hở , ơ nhưng mà cũng không phải sơ hở ,mà là không nghĩ rằng thằng thái nó có thể thực hiện được chiêu này .
Trong võ vovinam có một chiêu tôi đã từng nghe mà cực kì đáng sợ , không nhớ là tên gì mà chỉ thấy thằng thái bất ngờ bay trên không nhảy vào dùng hai chân kẹp cổ tôi rồi cứ theo lực mà xoay , kết quả !
• Rầm !
Tôi nằm trọn dưới nền , toàn bộ tấm lưng áp hẳn xuống , một cảm giác đau đến điếng người , nhưng nó không tệ bằng khi hai chân thằng thái đang kẹp cổ tôi ngay lúc này , càng dùng tay gỡ ra thì nó càng siết chặt , cho đến khi dòng oxi bắt đầu bị chặn lại ở cổ , tôi dường như sắp chết vì ngất , lấy hết bình sinh còn lại , tôi dùng chân , liên tục đạp vào mặt , tay chân nó , may thay là thành công , nó bị đánh rát quá nên đành từ bỏ thế gọng kìm ban nãy mà buôn tôi ra …..
• Bốp !
Vừa khom lưng đứng dậy , tôi ăn trọn một cước của nó vào ngực , hậu quả ngã lăn lộn ra phía sau , cả phần lưng lại một lần nữa nằm trọn xuống nên đau điếng .
Hình như thằng thái , nó để tôi đứng dậy , một tay tì vào đầu gối , một chân quỳ xuống nền , tôi vất vả cắn răng nhìn đối thủ của mình vẫn còn đứng đó . ngay lúc này tôi mới phát hiện ra rằng , băng và gạc mà nụ băng lại cho tôi từ hôm trước nay đã bị bung ra , cả trán cũng vậy , những sợi dây trắng nay đã lấm tấm vài vệt máu đỏ . máu me đang nồng nặc mùi tanh trong miệng và khóe môi tôi , chân và tay đang run lên từng hồi , có lẽ là mình sắp tạch rồi
• Mày vẫn còn đứng lên được cơ à ? , cũng lì lợm đấy ! khà khà ! dù mày có lì lợm đế cỡ mấy thì cũng vậy thôi , chịu chết đi !
Vẻ mặt nó đắc trí , mặc dù cũng lĩnh không mấy là gì đòn của tôi . tôi gỡ bỏ những gạc băng đầu còn vướng víu , cố gắng giữ cho tâm bình tĩnh , không thể dao động ngay lúc này được , vì sao ư ? vì mày còn phải về nhà nữa , vì còn phải tìm người hại bố nữa , và vì chị , vì người ấy nữa , mình không thể gục ngay lúc này được , nợ chưa trả xong mà giờ lại bầm dập như thế này , hãy coi đây là thử thách cuối cùng trên cái đất sài thành này . hít thật sâu , tôi thở nhẹ cố gắng đè nén cơn đau mà đứng dậy .
Bình tĩnh tôi lao vào một cách điên cuồng , khiến nó bất ngờ , tôi tung tam xung quyền liên tục , thằng thái vất vả đỡ và tránh , cố gắng áp sát , tôi lập tức xoay người tung cùi trỏ vào thái dương nó
• Bốp !
Nó đau đớn lùi lại phía sau . không thể dừng lại và cũng không thể nhân nhượng được , bất ngờ tôi nắm được hai tay nó lật người về sau thực hiện chiêu “tomoenage “ của judo vật ngã nó xuống , lần này thì người chiếm được thế thượng phong là tôi , không do dự tôi trở người khóa tay nó ….
Vài giây đau đớn sau Thằng thái cắn răng nó gồng tay lại thoát khỏi thế bẻ tay , tôi lại trở người bẻ khóa chân nó , nó đau kêu lên từng hồi , mồ hôi nhẽ nhãi , cuối cùng nó cũng gồng lại thoát thêm một lần nữa . cho đến khi đẩy tôi ra xa được một khoảng nó vội đứng dậy , tôi cũng nhanh chóng bật trở lại , và đây sẽ là đòn quyết định của cả hai .
Hây ! hya ………., tiếng thét của đòn cuối
Binh – Rầm !
Tôi bồi hết sức vào đón cuối , là nhật tự xung quyền , còn nó ư , nó dùng tiêu mổ hẳn gần như suýt trúng vào huyệt của tôi. Cuối cùng kết quả cũng đã phân định .
Tôi nhìn đối thủ của mình ngã xuống như cây đổ mà lòng vui mừng hả hê không sao kể siết.
Nhưng ! tôi chưa kịp ăn mừng thì ngay lúc đó , tôi cũng đau đớn không kém , ánh sáng bắt đầu lu mờ đi thay dần cho bóng tối , người tôi lảo đảo ,mọi thứ ngay trước mắt mình lúc này quay cuồng , đổ gục xuống , tôi cũng ngất xỉu , có lẽ là dùng hết sức cho đòn vừa rồi ……………………………….. may quá !
Vậy là mình có thể về nhà được rồi , tôi nở nụ cười trong cơn hôn mê . Đề xuất Võng Hiệp: Ta Có Một Sơn Trại
[Pháo Hôi]
truyện khá hay đó