Chương 129

"Ngày buồn," Quỳnh nói xong sau khi uống được nửa cốc.

Nó ngẩng đầu lên uống một hơi, cái dòng rượu nóng bỏng như muốn đốt cháy cái cổ họng nó. Dù rất muốn uống hết nhưng nó chỉ được có một nửa chén là phải ngừng.

"Kém quá," Quỳnh lắc đầu. "Chủ bar thế thì bọn tộc em cười chết."

"Có phải chủ bar nào cũng là con sâu rượu đâu em."

"Thôi không nói nhảm nữa, uống hết đi."

Rượu chán rồi lại lôi bia ra uống, hai đứa lẳng lặng dốc hết cái chất lỏng đấy vào người như rót cái nỗi buồn ra ngoài.

"Em có tâm sự gì à?" Nó không nhịn được hỏi Quỳnh sau khi đã hơi tê.

"Người ai mà chả có tâm sự, có gì đâu anh," Quỳnh nói xong sau khi dốc hết lon Ken, bóp nát và ném ra ngoài.

"Nói ra dễ chịu hơn đấy."

"Chả có gì đâu, mà này anh làm gì ngắm em kỹ thế?"

Đúng là nó đang ngắm Quỳnh, một hành động vô thức. Quỳnh thật đẹp, cái áo da bó sát cùng với cái quần bó không kém, đường cong của em được phô bày một cách toàn mỹ nhất.

"Xinh thì ngắm, chết em đâu mà sợ?" Có hơi men nên ăn nói cũng bạo dạn hơn hẳn.

"Chơi với nhau bây giờ mới khen được em một câu, bảo sao không tán được gái."

"Tán nhưng không được em ạ?" Nó lại nghĩ tới Trang, dù sao nó cũng chưa được gọi là tán Trang đâu.

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Linh Vũ Thiên Hạ
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN