Chương 158

"Còn nó thế nào?"

"Cũng thuộc dạng công tử bảnh trai, học hành cũng khá tốt, gái theo cũng đông như bầy. Ngày xưa học cấp ba, nó với Trang nhà anh cũng thuộc dạng trai tài gái sắc, hợp nhau."

"Thế em có thích nó không?"

"Không. Thằng này được cái mã ngoài, nhưng nó khá giả tạo. Tất nhiên, nó giả tạo thế nên con gái mới say như cắn cỏ. Còn em có lẽ bị dị ứng cái thói ấy nên chả muốn tiếp xúc. Mà em cũng chỉ biết có thế thôi. Nếu muốn biết thêm thông tin chi tiết về gia phả nhà nó thì chạy thẳng về hỏi em Trang nhà anh nhé."

"Ừ, anh cảm ơn. Lần sau anh mời đi ăn nhé."

"Nhớ lời anh nhé, cấm thất hứa đấy."

Lái xe trên đường về, nó suy nghĩ về cuộc trò chuyện với Quỳnh hôm nay. Cái tên Tuấn cứ lảng vảng trong đầu nó, nhất là cái câu "trai tài gái sắc" mà Quỳnh nhận xét.

"Thôi bỏ đi" – Nó cười thầm, tự nhủ bản thân. Dẫu sao cũng chẳng còn là thời trẻ trâu để đánh nhau giành người yêu nữa.

Tháng Giêng, trời se lạnh, mưa xuân lất phất cả ngày. Nó nhớ hồi đi học có một ông nhà văn nào đó viết về tình yêu miền Bắc, tình yêu trong cái mưa xuân se lạnh của cả Hà Nội. Còn nó thì chúa ghét cái loại mưa phùn này: đường bẩn, nhà bẩn, người đi đâu cũng bẩn nốt (cái này thím nào ở Hà Nội chắc hiểu).

Trời mưa cũng có nhiều cái hay ho. Nó và Trang đều là loại "động vật" có tính lười cao, nên cả ngày chỉ ru rú ở nhà, quấn lấy nhau. Chỉ khi nào thật cần mới đánh xe đi. Cái nhà nó cũng vì thế mà vui hơn, có nhiều tiếng cười của nó và Trang hơn trước.

Sau cả tuần lễ quấn quýt bên Trang, câu chuyện của Quỳnh nói với nó cũng đã dần dần bị quên sạch. Nhưng đời đâu như là mơ, cái gì càng tránh thì nó lại càng tới. Sáng hôm ấy, nó nhận được một cuộc điện thoại từ một số lạ.

 

Đề xuất Voz: Em hàng xóm mới chuyển về cạnh nhà
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN