Chương 161
Em âm thầm quan sát. Anh chàng này khá cao, đẹp trai, trắng trẻo nhưng không hề ẻo lả. Khuôn mặt trầm ổn hơn em, toát ra phong thái của một người trưởng thành, tạo cảm giác gần gũi với người đối diện. Nói chung là có sức quyến rũ hơn em. So với thằng Quang trước kia thì anh này hơn rất nhiều lần.
"Tôi hẹn anh ra đây không làm phiền anh chứ?"
"Không có gì, ra đây ngồi uống cà phê, nghe nhạc cũng là một cách thư giãn hay."
"Tôi rất thích quán này. Tôi tình cờ phát hiện ra nó khi một người bạn dẫn tôi đến đây. Tôi đã tạo thói quen uống cà phê ở đây mỗi lần về Hà Nội. Lần này về Việt Nam, quán này là quán đầu tiên tôi ghé qua."
"Tôi khá thích sự tĩnh lặng nơi đây. Có lẽ tôi cũng nên đến đây thường xuyên hơn mới được."
"Tôi nghĩ anh Cường thích sự náo nhiệt hơn chứ?"
"Sao anh lại nghĩ vậy?"
"Theo lời mọi người nói thì anh Cường là một ông chủ quán bar, tôi nghĩ anh lại thích sự sôi động, náo nhiệt hơn."
"Tôi cũng chỉ là một thằng chân chạy việc thôi. Với lại, đâu phải cứ ở bar là thích loại nhạc sàn đinh tai nhức óc đâu, đó chỉ là công việc thôi."
Đúng như Quỳnh nói, anh chàng này nói chuyện khá lan man. Từ chuyện sở thích cá nhân đến chuyện Hà Nội và Việt Nam thay đổi thế nào sau khi anh đi du học. Anh Tuấn biết nắm bắt câu chuyện, chuyển chủ đề rất khéo léo. Em cũng biết thêm vài thông tin về anh này: bố làm "tay to" ở tỉnh, nắm quyền khá lớn, ít nhất là trong tỉnh, số người dám động vào đếm không hết trên đầu ngón tay. Mẹ anh cũng là người buôn bán lớn. Không thấy nhắc tới họ hàng, nhưng thực lực của họ hàng anh chắc chắn không phải dạng vừa. Mối quan hệ của anh này ở Hà Nội cũng rất rộng, khi anh nhắc tới vài "tay to" đất Hà Thành.
Đề xuất Voz: Chuyện tình Game thủ - My Love's Name