Chương 208
“Dừng xe, tao bắt taxi đi về, mày lái xe cẩn thận, tao không muốn sáng mai vào viện làm cấp cứu cho mày.”
“Được rồi, em đưa chị về.”
Về đến bar, nó quẳng xe cho con chị lái, vào cái chỗ cũ lôi thuốc ra đốt tiếp. Mấy đứa nhân viên thấy nó khác lạ cũng chẳng dám vào hỏi han. Nó rót rượu uống liên tục, cái vị đắng của rượu hòa cùng cái mùi khét của thuốc trong vòm họng nó. Nó ho sặc sụa, cũng chả biết vì sặc rượu hay sặc thuốc, nước mắt nó trào ngược ra, trong đầu nó lại xuất hiện hình bóng của Trang, em đang cười vẫy tay với nó, hình bóng lại mờ dần, một hình bóng khác xuất hiện, là Quỳnh! Đúng là em! Nó không hiểu sao Quỳnh lại xuất hiện nữa, mà nó cũng chẳng buồn nghĩ đến. Em đang đứng trước mặt nó, vẫn là nụ cười quyến rũ ấy, vẫn là ánh mắt sắc sảo đó, nhưng em lại nhếch môi nói với nó:
“Đồ thất bại.”
“Choang!”
Nó đập mạnh cốc rượu xuống mặt bàn, nắm chặt lấy, trên tay nó những đường gân nổi lên, vặn vẹo. Nó lôi điện thoại ra, bấm điên cuồng số Quỳnh, bấm rồi lại xóa, nó không dám gọi em, biết đâu em Quỳnh đang vui vẻ thì sao? Nó nhớ em, bây giờ nó mới phát hiện nó nhớ Quỳnh, chỉ là nỗi nhớ bị lấp đi, nó muốn em ngồi đây với nó, nói chuyện với nó hay làm gì cũng được hết. Nó đang say, khi say con người ta mới tỉnh táo được một số chuyện.
“Mẹ kiếp!” – Nó quăng cái điện thoại vào góc bàn, lảo đảo đi về phía phòng nghỉ, tiếng nhạc chát chúa vẫn đập bên tai, đầu óc nó dần dần mất tỉnh táo.
Đổ ập xuống cái sofa, nó thiếp đi, một mảng tối đen xuất hiện nhanh chóng trước mắt nó.
Còn tiếp……
Đề xuất Huyền Huyễn: Vạn Cổ Tà Đế