Chương 213
Cúp máy, nó ngồi trầm ngâm suy nghĩ. Nó biết chắc thằng Tuấn chả rảnh rỗi đến cái mức mà mời nó đi uống cafe mà bàn chuyện chính trị, mà nếu có ý đấy thật thì nó cũng chả rảnh mà đi tiếp chuyện thằng dở hơi này. Lần này nó chẳng gọi để hỏi Quỳnh hay ai khác để hỏi thăm cả, nó ngồi suy nghĩ tự đưa ra những tình huống mà nó có thể gặp.
2 giờ chiều, nó ngồi yên vị trong quán cafe nhạc Trịnh mà lần trước nó đã gặp thằng Tuấn. Trước mặt là cốc đen đá với cái thằng đã gọi điện hẹn nó ra đây.
"Tôi hẹn thế này không phiền anh chứ?"
"Không, bình thường giờ này tôi rất rảnh rỗi."
"À đúng, anh hoạt động về đêm mà."
"Mỗi người một công việc khác nhau, có cầu thì có cung. Tôi không làm thì người khác sẽ làm thay thế tôi, đó là quy luật. Mà tôi ra đường thì tôi cũng biết có rất nhiều người chẳng bằng nổi tôi đâu."
"Trong đó có tôi sao?"
"Không, mẫu người 'lý tưởng' như anh tôi không dám bằng."
"Thật sao?"
"Ít nhất đó là suy nghĩ thật lòng của tôi."
"Tôi nên vui vì điều đó không?"
"Tùy anh."
"Thú vị thật, mà chúng ta gặp nhau mấy lần rồi nhỉ?"
"Ít nhất là ba lần, thứ lỗi cho sự thiếu chính xác của tôi."
"Tôi cũng nghĩ là như vậy, chúng ta đã gặp nhau ở nhà Trang."
"Đúng vậy."
Đề xuất Tiên Hiệp: Trọng Sinh Thường Ngày Tu Tiên