Chương 237
"Nếu mày không dám ra đường nữa thì tao cũng thành toàn." - Nó cầm con dao, đâm vào mu bàn tay gã kia.
"Nếu tao xoay thì sao nhỉ?" - Dứt lời, nó xoay nhẹ, mũi dao tạo một lỗ nhỏ trên bàn tay, máu bắt đầu chảy ra.
"Tao đâm chưa sâu lắm đúng không nhỉ?" - Nó ấn nhẹ, mũi dao cắm ngập thêm vào, máu túa ra nhiều hơn.
"Dạ anh ơi em xin anh." - Gã kia vừa kêu gào vừa khóc lóc.
"Chúng mày nói ra thì ra đường có thằng xử mà, tao thành toàn luôn hộ chúng mày nằm ở đây luôn." - Nó cắm tiếp sâu lưỡi dao vào tay gã kia - "Mày có biết cách người ta khoan giếng không?"
"Em không biết ạ."
"Đơn giản thôi, nó như này này." - Nó tiếp tục cắm mũi dao vào sâu hơn - "Người ta sẽ khoan kiểu này này, xoáy theo kim đồng hồ ý." - Nó xoay nhẹ cái dao, máu ướt đẫm cả bàn tay hai gã giữ - "Sẽ thế nào nếu tao quá tay cắm sâu mà ngoáy mạnh phát nhỉ? Tao dạo này chơi đá nhiều nên thần kinh yếu lắm, chúng mày hét to tao giật mình quá đà thì tay mày lại thành cái lỗ, lúc đấy lên Việt Đức cũng sẽ khó vá vào đấy."
"Anh ơi, em van anh, em lạy anh." - Gã kia đau đớn sắp ngất đi.
"Tao bảo mày đừng nói to mà, thần kinh tao yếu lắm. Hay tao đổi trò khác đỡ nguy hiểm hơn nhỉ? Tao sẽ đặt ngang con dao như này." - Nó rút con dao đầy máu ra, đặt ngang mu bàn tay đã nhuộm đỏ máu - "Tao không chọc nữa mà chỉ gọt bớt cho mày lớp da thôi." - Nó cứa nhẹ vào bàn tay gã kia - "Trò này thì mày có hét to thì tao cũng giật mình mà cắt sâu hơn thôi." - Cảm xúc tiêu cực khiến nó nghĩ ra đủ loại trò tàn bạo để hành hạ.
"Em lạy anh, em nói anh ơi, em xin nói hết
Đề xuất Tiên Hiệp: Toàn Dân Đại Hàng Hải: Ta Bắt Đầu Một Đầu Tàu Ma