Chương 253
Theo chân cô bé nhân viên, tôi rón rén lên tầng hai. Đứng ở cửa nhìn vào bàn trong cùng, tôi thấy một người đang đọc báo. Tôi nhìn rất quen nhưng không kịp nhận ra.
- Sao, không nhận ra chú à? Ngồi đi. - Cái "người quen" đó không ai xa lạ mà chính là bố của Trang.
- Vâng. - Tôi kéo ghế ngồi xuống. - Cháu chưa kịp nhận ra chú.
- Mới gặp nhau vài lần thì không nhận ra cũng đúng thôi. Uống gì thì gọi đi. - Bố Trang đặt tờ báo đang đọc dở vào chiếc kệ bên cạnh bàn.
- Cho anh một đen đá. - Tôi gọi cô bé phục vụ. - Chú về đây thăm Trang ạ?
- Chú xử lý ít chuyện, tiện thể qua thăm nó luôn. Cháu có biết sao chú gọi cháu ra đây không?
- Chuyện của cháu với Trang ạ?
- Một phần. Có vẻ hai đứa đang có hiểu lầm gì à?
- Có một vài rắc rối xảy ra ạ.
- Do Quỳnh?
- Chú biết chuyện đó rồi ạ?
- Nếu Quỳnh nói chuyện đó cho chú biết thì cháu có trách nó không?
- Không, mọi chuyện bắt nguồn từ cháu nên cháu phải chịu trách nhiệm.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ô Long Sơn Tu Hành Bút Ký