Chương 267
"Trang có biết không?"
"Em không biết. Em cũng không gặp. Nhưng em nghĩ có lẽ là biết."
"Tao hỏi thật, mày có yêu Quỳnh không?"
"Có." - Nó cười buồn.
"Đã nói với nó chưa?"
"Cô ấy vừa gọi về, em nó rồi."
"Cũng tốt. Dù sao nó cũng có đáp án trong lòng là được rồi."
"Chị thấy em có giống thằng khốn nạn không?"
"Sao mày lại hỏi thế?"
"Đôi lúc em cảm thấy em thật hèn hạ, cũng rất khốn nạn và tham lam."
"Vì mày yêu cả hai đứa?"
"Ừ."
"Có lẽ mày đúng là thằng khốn nạn thật."
"Vẫn là chị nói thật." - Nó cười nhếch mép.
"Bố Trang có nói gì nữa không?"
"Nữa là sao?"
"Về chuyện của mày với Trang ý."
"Chú ấy bảo vẫn còn cơ hội."
"Nghĩa là ông ấy vẫn đồng ý cho mày qua lại với nó à?"
"Chắc là như thế."
"Thế mày tính sao?"
"Em cũng chả biết."
"Haiz. Có đôi khi, ra đi đôi khi lại là sự lựa chọn đúng."
"Em cũng hiểu."
"Quỳnh cũng có lý do của nó, đừng nghĩ nhiều nữa."
"Em biết rồi."
"Có ăn gì không tao mua? Trưa rồi."
"Chị cứ đi đi, em muốn yên tĩnh một tí."
Đề xuất Voz: Chuyện quận 4