Chương 274
– Thằng kia sẽ xuống mở cửa, chúng mày đấm nhiệt tình vào mặt, đừng để nó kịp nhìn ai. Anh cứu xong rồi chạy.
– Em biết rồi.
Đúng như dự đoán, khi bọn nó đang áp sát cánh cửa thì có tiếng "cạch cạch" mở khóa. Thằng Tuấn vừa hé cửa ra, nó thì bị một thằng gần nhất đạp thẳng cánh cửa vào mặt.
– Bốp!
Thằng Tuấn chưa kịp định hình thì gần chục thằng lao đánh đấm. Nó lách qua cửa chạy thẳng vào nhà tìm phòng có Trang.
Chạy lên đến tầng 2, còn 1 phòng đèn sáng vẫn hé cửa, nó lao vào. Trang nằm trên giường, quần áo dù có xộc xệch nhưng may mắn vẫn còn nguyên.
– Trang, Trang! – nó vỗ mặt em.
– Trang, dậy đi em!
Trang vẫn không tỉnh, nó biết em đã bị dính thuốc. Thuốc gì thì nó chưa rõ, có lay cũng vô ích. Việc quan trọng là rời khỏi đây.
Nó bế thốc em lên, lao xuống dưới nhà. Đám kia vẫn mải đánh đấm, chưa kịp nhìn rõ thằng Tuấn ra sao. Nó nói vào tai thằng gần nhất (tránh hét to bị lội tiếng):
– Rút.
– Vâng.
Nó bế em chạy một mạch ra cổng. Một thằng chụp túi đen vào đầu thằng Tuấn, thắt chặt. Cả đám chạy ra nhanh như lúc đi vào.
Cuộc chạy trốn trong đêm bắt đầu…
Còn tiếp…
Đề xuất Voz: Đêm kinh hoàng (Chuyện có thật 100%)