Chương 289

"Đem đi đâu?"
"Không biết. Bảo nó mang ra ngoài Hà Nội đi chơi rồi, tối nay đem trả."
"Ừ, tối tao gọi cho nó. Mày cũng ít ra ngoài đi, thằng Tuấn nó đoán được mày làm thì thể nào cũng có trà đá hay xe ôm phục sẵn trước cửa đấy."
"Em biết rồi."
"Thời gian này cứ lẩn đi là tốt nhất. Ra ngoài nhỡ nó thấy được cái gì thì rất phiền."
"Cái xe của em bao giờ xong?"
"Đang lập hồ sơ rồi. Chúng nó làm tai nạn trên Vĩnh Yên nên không sợ đâu. Chắc lằng nhằng khoảng 2 tuần nữa mới có xe. Dù sao cũng phải mất tầm đấy thời gian để vụ này chìm xuống đã. Bây giờ mày cứ bắt taxi lên bar rồi về nhà như bình thường thôi. Cũng đừng tụ tập gì với bọn thằng Béo hay bất cứ đứa nào tham gia. Chúng nó không thấy gì cũng phải tự rút."
"Vâng."

"Tao hỏi thật nhé."
"Cái gì?"
"Làm thế có đáng không?"
"Đáng gì?"
"Chuyện mày với Trang. Mày không định mở lời với nó à?"
"Không."
"Có cần tao kể cho nó không?"
"Không."
"Thế mày định làm người hùng thầm lặng à?" Con chị nó định nổi khùng lên. "Mày không nhớ đêm qua ra sao à? Chúng mày chỉ chậm tí nữa thôi là nguy hiểm lắm rồi. Nếu nhỡ tao không đến nơi kịp hay tao không nghĩ cách kịp thì giờ này mày không ngồi đây nữa đâu, mà trên khám cả lũ và tao phải chạy vạy khắp nơi rồi, mày có biết không?"
"Thế nói ra có được gì không? Được lời cảm ơn rỗng tuếch à? Hay bố mẹ nó xuống mời em bữa cơm để 'báo ân'?"
"Ít ra mày có thể xác định được tình cảm của nó ở mức nào để đừng có ngu như lần này nữa." Chị nó ngừng lại một lúc rồi nói. "Bây giờ mày làm gì cũng có rất nhiều người liên quan. Tao mong mày đừng làm điều gì dại dột."
"Em hiểu rồi," nó trầm giọng.

 

Đề xuất Tiên Hiệp: Vĩnh Dạ Quân Vương
Quay lại truyện Gái ở cạnh nhà
BÌNH LUẬN