Chương 312
"Em đã nói rồi."
"Anh ghét em lắm đúng không, có cần lạnh nhạt thế không?"
"Anh mong em hiểu, giữa chúng ta đã hết. Giới hạn bạn bè là tốt nhất."
"Chắc anh biết em làm như này để làm gì. Em mong muốn mọi thứ có thể bắt đầu lại từ đầu."
"Không cần đâu."
"Anh không cho em cơ hội sao, chỉ một lần thôi?"
"Tùy em suy nghĩ. Anh không keo kiệt cơ hội với ai, nhưng cũng chưa bao giờ hào phóng cơ hội cho ai."
"Em sẽ không bỏ cuộc đâu, như lúc đầu em đã nói đấy."
"Tùy. Anh đi trước."
Bước ra khỏi cổng, "nó" rút điếu thuốc ra hút. Trang đã trở lại. Hạnh phúc hay rắc rối đây?
Đề xuất Linh Dị: Trảm Thần Chi Phàm Trần Thần Vực