Chương 68
"Trước kia cũng có mấy người xung quanh tán tỉnh em cũng bị anh ấy dằn mặt kiểu này rồi. Anh đặc biệt hơn là đánh nhau gây sự với anh ấy ba bốn lần mới bị anh ấy cho người đánh đấy?"
"Nhà thằng kia kinh lắm à?" - Nó hỏi xong, cũng không hiểu sao lại hỏi câu vớ vẩn này.
"Em không biết, nhưng cùng quê em, cũng có tiếng ở quê."
Nó ngẩn người một lúc. Quang ư? Cái tên này làm nó nhớ lại. Số người có thù oán hay xích mích với nó, nếu có mọc thêm hai bàn tay nữa cũng không đếm xuể. Thôi thì cứ ra viện rồi tính. Nghĩ nhiều cho mau già.
Sau bốn ngày ăn và nằm, nó cũng được hít thở bầu không khí đường phố Hà Nội. Tự nhủ phải hít thật nhiều, phòng khi nhỡ đâu một ngày bỗng dưng nằm xuống cũng đỡ hối tiếc :byebye:
Dọn đồ xuất viện, chỉ còn lại cái bàn chải và cái khăn mặt mà chị nó mua. Không hiểu do chị nó lười hay do nó ăn nhiều mà đồ tiếp tế mang lần nào cũng hết sạch. Càng đỡ công dọn. Về đến nhà, nó chỉ nghỉ ngơi. Trang được cử sang nhà nấu cơm. Cô bé có vẻ vui, còn nó cũng đỡ buồn vì có "con vẹt" trong nhà.
Mấy ngày sau, nó đã ổn định. Giờ cần giải quyết những việc tồn đọng trong thời gian qua.
"Béo à, bây chú gọi hai thằng kia qua cái nhà bên Long Biên nhé, anh có việc cần hỏi."
Gọi cho thằng em xong, nó lấy xe phóng sang Long Biên. Chỗ này có cái nhà chị nó bỏ không, chủ yếu để chơi bời chứ không ở. Chị nó dạo này lẩm cẩm, bắt nó lái xe cho an toàn, mặc dù trên mấy con đường Hà Nội bé tí này, chiếc Camry chỉ đáng hít khói con Wave thần thánh của nó.
Sang đến nơi, thấy đội của thằng Béo đã đứng đông đủ, kèm theo bốn thằng đầu xanh đỏ, tay xăm hình, bấm khuyên tai, nhìn qua đã biết là đội chém thuê. Nó dẫn bốn thằng cu vào nhà. Sau khi "chào hỏi" bằng nắm đấm một hồi, nó bắt đầu vào việc chính.
Đề xuất Giới Thiệu: Vân Thâm Bất Tri Mộng