Chương 1542: Cửa Quan Cuối Cùng

Lần đi này kéo dài đến hai mươi năm. Đối với mọi người, đây là một cuộc tôi luyện tâm hồn, một lối tu đạo khác biệt, không chiến đấu với người khác mà là chiến đấu với chính tâm mình.

Họ đã trải qua quá nhiều, đặc biệt là Diệp Phàm. Hắn từng tìm hiểu pháp, tìm ra lối đi nhỏ, từng huyết chiến với quần hùng. Ngày nay, việc chậm rãi khổ sở bước đi là một sự lắng đọng, cũng là một sự thăng hoa.

Chiến đấu với tất cả kẻ địch, xem pháp khắp thế gian, hắn cần một phen trầm tĩnh. Giống như đã trải qua thời kỳ phồn hoa hưng thịnh, khi cảm thấy mệt mỏi bội phần, mong được bước vào chốn nhân gian thôn dã để quay đầu thức tỉnh ta.

Trên đường, hai mươi năm!

Đoàn người im lặng bước đi, yên lặng tự mình giác ngộ, dứt bỏ hết thảy phồn hoa, trở về với sự chất phác, đơn giản ngắn gọn, bình thản giản dị.

Hai mươi năm trôi qua, họ đến gần cửa quan cuối cùng trên cổ lộ Nhân tộc, dần dần nhìn thấy sinh linh. Trong thời gian này, cũng đã xảy ra mấy trận huyết chiến, đối mặt đều là những sinh vật mạnh mẽ trong vũ trụ.

Một đám mãnh hổ im lặng hai mươi năm nay bỗng ra uy, như lũ lụt ngập trời. Vừa bắt đầu ra tay đã chấn động tinh không, công khai biểu thị với thế nhân rằng họ đã trở lại.

Tin tức truyền lan xa, tại cửa quan Nhân tộc cuối cùng dẫn phát chấn động lớn. Tin tức truyền tới đây, quần hùng đều chú ý, một mảnh ồn ào huyên náo, bàn tán xôn xao.

Thánh thể Nhân tộc rốt cục đã đến đây, làm cho người ta kiễng chân ngóng cổ chờ đợi nhiều năm. Trên cổ lộ kiếp này, hắn không phải là người đầu tiên đến, nhưng tuyệt đối là người dẫn tới sự chú ý của thiên hạ nhất.

Trong Tinh không có một con đường bậc thang, dùng những phiến đá lót thành thẳng đường tới phía trước. Dưới tinh hà rực rỡ, con đường này trông khác thường và thần bí.

Đây là trong vũ trụ mà lại có một con đường lát đá phong cách cổ xưa như vậy, quả thật quái dị không nói nên lời, nhưng lại khiến người ta không dám khinh thường. Mỗi khi bước chân trên đó, có một loại tâm cảnh như đi hành hương.

Vô tình, trên cổ lộ lát đá vang lên từng tràng tiếng thần xướng đinh tai nhức óc, giống như kinh văn tự kêu, lại như cổ Thần giảng đạo, rót vào tâm thần làm cho mọi người tự giác ngộ.

Ngay phía trước, hào quang rực rỡ như nước, sáng lạn mà thông linh, và lại cùng với mây mù thần bí mông lung mờ ảo, giống như đi tới một tòa Tiên Thành.

"Đến rồi! Đây là Thành cuối cùng trên cổ lộ Nhân tộc sao, tiến vào nơi này sẽ xảy ra chuyện gì đây?"

Bàng Bác thân thể vạm vỡ, cao tới một trượng, như một pho tượng thiết tháp màu đồng cổ, cả thân thể phát sáng, hai mắt sáng ngời có thần.

"Cửa quan cuối cùng, sẽ không gặp phải biến cố gì chứ?"

Cơ Tử Nguyệt mở to đôi mắt sáng rất có linh khí, nhìn về phía trước.

Một trận chiến ở Bỉ Ngạn, bọn họ đã che giấu rất tốt. Khi thúc dục cái đỉnh đồng xanh, vẫn chưa tiết lộ thân phận. Khi Khi Thiên trận văn vỡ nát, liền được Đấu Chiến Côn của Thánh Hoàng tử buông xuống tiên khí ngăn cách với bên ngoài.

Nhiều năm trôi qua như vậy, chưa từng nghe có người nào nói tới. Trận chiến ấy dường như không liên quan đến chúng. Nhưng thế gian không có gì tuyệt đối. Hơn nữa, Đế Thiên, Cửu Nhàn Bích Thiềm, Đại Ma Thần... từng nhìn ra manh mối cần phải đề phòng, nhưng bọn họ cũng không sợ hãi.

Ngày nay, Diệp Phàm đã đạt tới cảnh giới này, nắm trong tay cái đỉnh đồng xanh sứt mẻ, còn sợ người đến đánh hay sao? Cùng lắm thì chiến một trận. Dù có người tới mạnh mấy đi nữa, hắn cũng không nhất định phải chịu thiệt thòi lớn.

Ít nhất, đánh không lại còn có thể chạy thoát!

Tiên khí bốc hơi, tinh hà vạn đạo, cả tòa cổ thành hùng vĩ bao la, hơn xa các Thành trước đây đã chứng kiến. Quả nhiên là một cửa quan cuối cùng.

Nó như được luyện chế từ kim khí màu đen, lấp lánh sáng bóng lạnh lẽo. Mơ hồ cũng có một vầng sáng màu đỏ sẫm hiện lên điểm điểm sáng như máu. Tục truyền nói, đây là máu của cường giả các đời xưa nay chinh chiến ngã xuống để lại. Có vết máu của Thánh, thậm chí có máu của Chuẩn đế.

Đương nhiên, máu đã sớm khô cạn, tinh hoa tan hết. Nếu không, tòa thành trì này tất nhiên phải đằng đằng sát khí, không thể đến gần.

Cửa thành rất lớn, cao tới mấy trăm trượng, cho dù là người khổng lồ viễn cổ đều có thể đi qua dễ dàng. Cửa thành rộng rãi toát ra một cảm giác áp bách chấn nhiếp lòng người.

Đây là cánh cửa lớn dùng Tinh hà thần sa luyện chung với các loại Thần thiết mà luyện chế thành, màu sắc khác với tường thành, tản ra ánh sáng lung linh mờ ảo, thật khiến người ta rung động. Bởi vì, đây là Thần liệu chí bảo dùng để luyện binh khí của Thánh hiền. Ngày nay không ngờ lại trở thành tài liệu để luyện chế cánh cửa. Có thể thấy được mức độ quý hiếm của tòa thành cuối cùng này.

Từ con đường lát đá trong tinh không kéo dài tới đây, nối thẳng tới trước cửa thành, đám người Diệp Phàm bọn họ vẫn không gặp phải ngăn cản gì, không người nào thẩm tra. Đến nơi này rồi ai dám giương oai?

Cửa quan Nhân tộc cuối cùng, trừ phi gặp phải trận chiến cuối thời hắc ám, bằng không bất kể thế nào cũng sẽ không bị uy hiếp. Bởi vì tục truyền cả tòa thành trì rất lớn này bản thân nó chính là một kiện chí bảo!

Đừng nói là tu sĩ bình thường, dù là Đại Thánh đi vào, một khi đóng cửa thành phong bế bầu trời, giống như bị nhốt trong một nhà giam rộng lớn, đều rất khó thoát đi.

Trong thành, dòng người lui tới đủ chủng loại. Ngay khoảnh khắc Diệp Phàm bọn họ đi vào, khắp đường phố đều im lặng xuống, cũng không biết có bao nhiêu ánh mắt cùng nhau trông lại.

Một chốc sau, tiếng rì rầm ầm ĩ vang lên.

"Chính là nhóm người này sao? Trong đó người kia chính là Thánh thể ư?"

Họ vào thành dẫn tới sự chú ý của mọi người, vô số ánh mắt ngắm nhìn, mọi người bàn luận.

Đây là uy danh đã tạo ra từ chinh chiến. Diệp Phàm còn chưa từng đi đến cửa quan cuối cùng này, đã có tin các thiên kiêu từng khai chiến với hắn trên cổ lộ, bị giết chết mấy chục người mạnh nhất trên cổ lộ, giết không còn ai dám xưng tôn. Đây là một hồi đại chấn động.

Có lão già, có tráng sĩ trung niên, cũng có cô gái trẻ tuổi... đứng trên đường nhìn về hướng này, nhỏ giọng bàn tán: đoàn người này ngày nay tuyệt đối chính là tiêu điểm dẫn tới sự chú ý nhất của mọi người trên cổ lộ Nhân tộc.

"Xem ra, bọn họ sẽ đại diện cho cổ lộ Nhân tộc ta tham chiến, cạnh tranh với ngôi vị đệ nhất tinh không!"

"Nhân Vương, Thanh Thi tiên tử, Bá vương, Đế Thiên, Đại Ma Thần... ngày nay ở phương nào, còn sẽ xuất hiện không?"

"Không biết kiếp này, Nhân tộc còn có thể kéo dài thời đại huy hoàng hay không?"

Long Mã hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang, bễ nghễ tứ phương. Bốn vó nện trên đường lát đá bắn ra từng chuỗi đốm lửa, trông thật thần tuấn uy vũ.

Kết quả, Cổ Kim Bằng rất không nể tình, hóa thành dài hơn một thước đứng thẳng trên lưng của nó, trong đôi con ngươi màu vàng bắn ra từng đợt điện mang.

Long Mã giận dữ, hai tên có lẽ không hòa thuận, thiếu chút nữa đánh nhau, được Diệp Phàm khuyên can.

Lần trước thật kỳ lạ, khi Diệp Phàm ngộ đạo Thiên Đế Quyền đã lan tỏa rất sâu tới Kim Sí Đại Bằng Vương, làm cho nó cũng rơi vào một loại đạo cảnh khó có thể nói nên lời. Thông qua trận chiến ấy, nó ngộ ra Đại Bằng Vương Quyền. Ngày nay, trong số mười thánh giả, nó xếp sau Long Mã.

"Ha ha... Diệp huynh rốt cục đã tới cửa quan cuối cùng rồi! Lâu nay nghe đại danh như sấm bên tai, hôm nay thật hân hạnh gặp mặt!"

Phía trước, ba gã nam nhân cười sang sảng, đi tới hướng này.

Cơ Tử Nguyệt chớp chớp đôi mắt to linh động, cảm giác rất kinh ngạc: mấy người này đều rất cường đại, hiển nhiên không phải phàm tục.

"Chúng ta là Côn Lôn Tam Kiệt!"

Người tới tự giới thiệu, tất cả đều mặc một thân áo trắng, dáng vẻ đường đường, thoạt nhìn có vẻ siêu thoát.

Bàng Bác vô cùng kinh hãi. Côn Lôn đối với bọn họ mà nói có ý nghĩa rất đặc biệt. Hắn liền quay qua nói nhỏ với Diệp Phàm:

"Lai lịch gì đây, dường như từng nghe nói qua?"

Diệp Phàm lắc đầu, đi tới phía trước, nói:

"Ra mắt các vị huynh đài!"

"Chúng ta đến từ Côn Lôn Tinh, tự biết cơ sở nông cạn, không có ý với Đế lộ! Một đường đi tới đây chỉ là để chứng kiến anh kiệt mạnh nhất thiên hạ!"

Ba người rất thân thiện, chào hỏi đám người Diệp Phàm, nói phải mở tiệc chiêu đãi bọn họ.

Có ra tay cũng không đánh người tươi cười, huống chi vẻ mặt mấy người này đầy thành ý, đám người Diệp Phàm dùng lễ đáp lại, sóng vai cùng họ đi vào thành.

Trong vũ trụ, Sinh mệnh cổ tinh chân chính rất ít, phần lớn đều là tiểu thế giới thiên vực. Biết bọn họ đến từ một địa phương tên là Côn Lôn Tinh, đám người Diệp Phàm để bụng và lưu ý.

"Nói vậy đây là Diệp huynh, Cơ huynh và Bàng huynh!"

Đi tới không lâu, lại có người tới gần. Đây là một đạo sĩ dáng người trung bình, thoạt nhìn coi như trẻ tuổi, dung mạo bình thường, nhưng thực ung dung trấn định.

Bên cạnh, có người kinh ngạc, nói:

"Đây là Thiên Cương đạo sĩ, tiếc rằng bại dưới tay Bá vương, không ngờ cũng tới được cửa quan cuối cùng!"

"Bần đạo không có ý gì khác, chỉ muốn cùng đi chung một đường với Diệp huynh, chứng kiến một hồi thịnh thế phồn hoa, ghi lại một trận Thần chiến huy hoàng cho ngày sau!"

Thiên Cương đạo sĩ nói.

Rất nhiều người giật mình. Đạo sĩ trẻ tuổi này chẳng lẽ biết trước Diệp Phàm có thể thành đạo hay sao? Loại hành vi này ở thời cổ đại tự nhiên cũng có, đây là muốn ghi lại sự tích cuộc đời của Đại đế!

"Không dám! Đạo trường muốn giết ta ư!"

Diệp Phàm nói.

"Ta đã đoán được một trường Thần chiến đã đến, đã cảm nhận được một màn kết thúc bi thương!"

Thiên Cương đạo nhân còn thật sự nói.

Đoàn người bọn họ đi tới, trên đường rất nhiều người vây xem, tiếng bàn tán huyên náo.

Trên đường đi, trong thành có không ít người tới gần, phi thường nhiệt tình nói chuyện mời Diệp Phàm, nói phải mở tiệc chiêu đãi bọn họ. Tới cuối cùng, đội ngũ lớn mạnh thêm rất nhiều lần.

Đột nhiên, Diệp Phàm biến sắc! Khi đi vào sâu trong thành, trên một vách tường rất cao trước mặt, hắn nhìn thấy một bức họa trông rất sống động.

Đó là một cô bé như phấn vẽ ngọc mài, một đôi bím tóc cài lược sừng dê, trong sáng đáng yêu. Tuy nhiên, trong đôi mắt to đầy nước mắt, cô bé khóc tức tưởi, có chút điềm đạm đáng yêu.

"Cô bé!"

Diệp Phàm thất thanh kêu lên! Hắn chưa từng thất thố giống như hiện tại. Thời gian xa cách nhiều năm như vậy, hắn không nghĩ tới ở trên bức tường trong cửa quan Nhân tộc cuối cùng này lại nhìn thấy hình ảnh cô bé đáng thương.

Diệp Phàm đi nhanh tiến lên. Nhiều năm qua, thần sắc hắn chưa bao giờ kích động giống như hiện tại. Hắn lập tức đi tới bức tường cao lớn, lấy tay sờ sờ bức hình, quan sát cẩn thận.

Cô bé mất tích đã bao nhiêu năm? Hơn một trăm năm!

Năm đó, hắn tìm khắp Đông Hoang, đạp khắp Trung Châu, tìm kiếm khắp thế giới, nhưng không thể tìm thấy. Cô bé đáng thương như tiêu tan trong hư không.

Cũng không phải không có suy đoán, ít nhất trong lòng hắn có một mảng lớn sương mù, phỏng đoán cô bé đã tới nơi nào đó. Nhưng không có tọa độ của những nơi đó, không thể đi gặp.

Đây là một tiếc nuối lớn nhất trong đời Diệp Phàm. Tìm kiếm rất nhiều năm cũng không nhìn thấy cô bé, không thể tưởng tượng lại ở cửa quan Nhân tộc cuối cùng nhìn thấy hình khắc này, khiến hắn vô cùng khiếp sợ.

Đây là một cao thủ lưu lại, vẽ rất nhập thần. Bức hình như có linh tính, cô bé khóc tức tưởi dường như muốn từ trong vách đá lau nước mắt đi ra.

Chỉ trong khoảnh khắc, Diệp Phàm dường như lại nghe được tiếng nói yếu ớt, khiếp sợ mà non nớt kia.

"Bức hình này là ai lưu lại?!"

Bàng Bác cũng đi tới, thần sắc cũng rất kích động, lớn tiếng hỏi. Do còn nhớ đủ loại chuyện năm đó, bất cứ người nào nhìn thấy đều rất thương tiếc cô bé.

Đề xuất Tiên Hiệp: Thanh Liên Chi Đỉnh [Dịch]
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN