Chương 1548: Ta Đến Xử Tử

Diệp Phàm mang theo một cái đùi đẫm máu, né qua "Minh Thành Phong Đô", lại nhanh chóng né tránh chùm tia sáng pháp tắc của hai vị Đại Thánh, giống như múa may trên mũi đao nhọn, nhẹ nhàng xoay mình vượt ngang trời mà đi.

Máu tươi rơi xuống như mưa nhuộm đỏ nửa bầu trời. Diệp Phàm vượt ngang qua Lưu Phong lao ra vòng vây, khiến mọi người kinh ngạc trố mắt nhìn trân trối.

- Đây là thật sao? Lưu Phong, người có thần tư thánh cốt này, bị đánh bại rồi? Vầng hào quang vô địch bị phá vỡ rồi!

- Thánh thể quá cường đại! Không ngờ lại đánh bại một vị Đại Thánh, quả thực khó tin!

- Thật giống như chuyện thần thoại! Cảnh giới Vương của Thánh nhân công phạt Đại Thánh, đồng thời thành công. Thánh thể cường thế chiếm lấy chủ động, đây đúng thật là đồng cảnh giới vô địch trên trời dưới đất!

Lưu Phong là một vị Đại Thánh, dù mới tấn chức, nhưng cảnh giới như thế lại bị người khác chém mất nửa thân, cơ quan nội tạng màu sắc rực rỡ trong bụng đều chảy xuống đất.

Mọi người gần như không thể tin được, quá mức rúng động. Đây là một trận chiến đẫm máu!

Lưu Phong mất đi một phần thân thể, máu chảy đầm đìa, vô cùng thê thảm. Hắn gào rống đau đớn, không chỉ vì thân thể đau kịch liệt mà tinh thần còn khổ sở hơn.

Hắn là Đại Thánh, trời sinh xương cốt hoàn mỹ, cứ như vậy bị người bổ thẳng xuống, gần như chết ngay tại chỗ. Nếu không có đám người Lưu Minh Đức ra tay, hắn có thể đã ngã xuống.

- Chư vị, còn không mau thu lấy bảo huyết! Đây là máu chảy ra từ thân thể Đại Thánh, có thể làm thuốc, mỗi giọt đều là pháp dịch, cơ hội khó được!

Long Mã hô to, cố tình sỉ nhục Lưu Phong.

Lưu Phong ngũ quan vặn vẹo, chịu đựng đau đớn nhìn lại phía này, trong con ngươi lộ ra sát ý vô tận.

Bên kia, Lưu Minh Đức lòng đau như cắt. Đây là cường giả có tiềm lực đệ nhất của Lưu gia, là trụ cột chống trời trong tương lai. Nếu thực sự xảy ra chuyện ngoài ý muốn thì không gì có thể bù đắp được.

- Tiểu thúc thúc không sao chứ?

Tên thiếu niên mắt oán độc kia lúc này cũng sợ hãi, lớn tiếng kêu lên.

Bên cạnh, hai vị Đại Thánh thần sắc biến đổi không ngừng. Diệp Phàm lại gần như phế đi Lưu Phong ngay trước mặt bọn họ. Tốc độ này thật sự quá nhanh, vượt qua lẽ thường.

- Là bí quyết chữ "Hành", bảo thuật độc nhất vô nhị, liên quan đến lĩnh vực thời gian. Bằng không căn bản không thể tránh thoát một kích của lão phu!

Vương Thiên Vũ lẩm bẩm.

Lão nhân tóc xám thần sắc lạnh lùng, trong cơ thể máu màu bạc cuồn cuộn, dần dần sôi trào lên, chậm rãi tràn ra một luồng khí tức cường đại, khiến tu sĩ cả tòa cổ thành đều sợ run.

Bên kia, Diệp Phàm đứng trên không trung, tĩnh lặng như một khối thiên bia, vẻ mặt lạnh nhạt. Chỉ là trong tay cầm theo cái đùi kia, bây giờ còn đang nhỏ máu! Thật nhìn thấy mà ghê người.

Đây là một cái chân của Đại Thánh, bất kể ở đâu cũng kinh thế hãi tục. Ngày nay trong phiến thiên địa này không thấy Đại đế, Chuẩn đế khó tìm, loại người này chính là chiến lực cao nhất!

"Ầm!"

Diệp Phàm luyện hóa sát khí trong cái chân rồi vung tay ném ra ngoài. Cổ Kim Bằng bay ngang trời, thần vũ màu vàng toàn thân nó mở ra, bắn hào quang ra bốn phía. Nó vọt qua chộp cái chân Đại Thánh mang đi, đậu trên một tòa Thiên Cung xa xa bắt đầu cắn xé.

Mọi người hít ngược một hơi khí lạnh, ai nấy câm như hến. Đây là chuyện kinh thiên gì vậy? Dùng chân của Đại Thánh nuôi ăn ác điểu, cảnh tượng này thật rợn cả người!

- Ngươi...

Lưu Minh Đức cực kỳ phẫn nộ. Điều này đối với bộ tộc của họ là điều sỉ nhục vô cùng. Tưởng bọn họ là cái gì chứ? Dùng để nuôi mãnh thú hung cầm ư?

Lưu Phong không bao giờ có thể bình tĩnh nữa, mất đi vẻ ung dung trước đó. Hắn không kiềm nổi ngửa mặt lên trời thét dài. Hận muốn điên lên. Hắn là một thiên tài, thuở nhỏ được bao phủ trong vầng hào quang, được vạn chúng tôn sùng, nhưng ngày nay lại gặp phải thất bại như vậy.

Cửa quan Nhân tộc cuối cùng đằng đằng sát khí. Một trụ khí như làn khói vọt lên, sau đó thổi quét khắp mười phương. Lưu Phong gần như điên cuồng động sát ý, muốn không tiếc cái giá phải trả, thi triển thiên công giết chết đám người Diệp Phàm.

- Không thể!

Lưu Minh Đức tiến lên, một tay kéo hắn lại, nói:

- Có mấy vị Đại Thánh ở đây, cần gì liều mạng. Đợi lát nữa chậm rãi giết hắn!

Trái tim trong ngực Lưu Phong phập phồng kịch liệt, hơi thở hổn hển. Một hồi lâu mới tỉnh táo lại, bắt đầu chữa trị thương tích trên thân thể. Xương thịt vặn vẹo kêu "rốp rốp", một cái đùi mới mọc ra.

Vương Thiên Vũ, Đại Thánh máu bạc đều lộ vẻ lạnh lùng, không nói nhiều, dùng đạo tắc tập trung vào Diệp Phàm, bất cứ lúc nào cũng có thể phát động một kích lôi đình.

- Hai vị! Cùng tiến lên giết hắn!

Lưu Phong nói với giọng khàn khàn.

Giờ khắc này, ba vị Đại Thánh đồng loạt cất bước đi tới phía trước. Thiên địa vì vậy mà rung chuyển như có một người khổng lồ viễn cổ đạp bước trên vòm trời, lay động kịch liệt.

- Thánh thể Nhân tộc! Ngươi đích xác rất mạnh, chúng ta không thể không thừa nhận ngươi là một thiên tài, có được thiên tư ngút trời, nhưng vậy thì thế nào chứ? Không thay đổi được một sự thật: ngươi sắp chết tại nơi này!

Lưu Minh Đức cười lạnh liên tục, nói lời đả kích, muốn làm tan rã ý chí chiến đấu của hắn.

- Ngươi nói quá nhiều! Chúng ta mới vừa bổ một tên Đại Thánh, ngươi không nhìn thấy kết quả sao? Chẳng lẽ rơi vãi chính là máu chó?

Long Mã nói.

Lưu Minh Đức nghe vậy khóe miệng co giật, nhưng rất nhanh liền bình tĩnh, đả kích lại:

- Đáng tiếc, các ngươi không thay đổi được kết cục. Tiểu điệt nhi ta bị thương mà thôi, nhưng không chết. Vĩnh viễn không có cơ hội nữa. Ngày nay, ba vị Đại Thánh ở đây, các ngươi làm sao chống lại? Còn có mạng sống sót sao?

Mọi người đều trầm mặc. Đây là một sự thật đáng tin, ai có thể chiến với ba vị Đại Thánh? Diệp Phàm dù rất mạnh, vượt cấp công phạt người trên, nhưng cũng phải có giới hạn.

Lưu Phong mới vừa tấn chức Đại Thánh không lâu, nếu có được kẻ tư chất Đế ra tay, không phải không có cơ hội đánh bại hắn.

Nhưng Vương Thiên Vũ cùng lão nhân tóc xám kia vừa nhìn đã biết là cường giả trong Đại Thánh, đã đột phá cảnh giới này không biết bao nhiêu năm. Thậm chí, bọn họ có thể sắp đứng sừng sững ở đỉnh Đại Thánh cũng không chừng. Sự chênh lệch như vậy không thể tính theo lẽ thường được. Dù Thần đến đây đổi chỗ cho Diệp Phàm cũng không thể thay đổi được gì, kém rất nhiều tiểu cảnh giới, không có cách nào nghịch thiên.

Có thể nói, đây là một kết cục hẳn phải chết. Ở cảnh giới này, bất kể đổi lại là ai tới đều phải chết!

Diệp Phàm tối thiểu kém hai vị Cổ Thánh bảy tầm tiểu cảnh giới, hơn nữa khoảng cách rào cản Đại Thánh này căn bản không thể nghịch thiên.

Đám Lưu Minh Đức cực kỳ coi trọng hắn. Mặc dù nói lời tổn hại hắn nhưng hành động không dám một chút sơ suất, bằng không cũng không mời mấy vị Đại Thánh cùng tới, không để cho hắn một tia cơ hội sống sót.

Xa xa, mọi người thở dài. Đây căn bản là một trận chiến đấu không cân xứng. Cho dù Diệp Phàm có là kỳ tài ngút trời cũng không có cách nào, không có đất dụng võ.

Nếu huyết chiến, chỉ có cái chết.

Lưu Phong hoàn toàn bình tĩnh lại, cất bước tới trước, thần sắc lạnh lùng, cùng Vương Thiên Vũ, Đại Thánh máu bạc vây kín Diệp Phàm ở giữa.

- Trên đời này không thiếu nhất chính là thiên tài! Thánh thể Nhân tộc! Ngươi rất mạnh, nhưng có thể làm gì chứ?

Vương Thiên Vũ thản nhiên nói.

- Không thành Đại Thánh chẳng qua chỉ là chó săn trên đất. Chúng ta tùy tiện đánh một kích là có thể hủy diệt sinh linh một vực. Giết ngươi thực dễ dàng!

Đại Thánh máu bạc càng tàn khốc hơn, con ngươi lãnh liệt khiến người sợ hãi.

Họ tuy nói khó nghe, nhưng điều này quả thật là một sự thật. Vương của Thánh nhân một khi bị vây khốn, thật sự không có một chút trì hoãn, nhất định bị Đại Thánh dễ dàng xóa bỏ.

Lưu Minh Đức cũng tiến lên, trên đầu treo tổ khí Phong Đô, khiến hắn thoạt nhìn dày đặc quỷ khí, vô cùng khiến người sợ hãi. Hắn cười nói:

- Lão phu hôm nay sẽ cho ngươi biết: cái gì gọi là sư tử vồ thỏ. Nghiêm khắc mà nói ngươi rất mạnh. Nhưng ở trước mặt lớp người già Đại Thánh, ngươi ngay cả chó săn cũng không bằng, cái gì cũng không phải!

Hắn liên tục cười ha hả, không ngừng nói xóc, đả kích đám người Diệp Phàm, như thể tất cả đều nằm trong tay hắn.

Bàng Bác, Cơ Hạo Nguyệt, Long Mã, Cổ Kim Bằng... đều trợn mắt nhìn. Những người này thật quá đáng. Họ muốn tiến lên liều mạng huyết chiến với bọn chúng, nhưng lại bị Diệp Phàm ngăn cản.

- Ngươi cũng hiểu được tình cảnh bản thân sao? Không thay đổi được kết cục, không riêng gì ngươi. Ngay cả đám người kia cũng phải chết!

Lưu Phong chỉ vào đám Cổ Kim Bằng nói với Diệp Phàm.

- Liều mạng!

Bàng Bác, Cơ Hạo Nguyệt đều làm tốt chuẩn bị đại chiến.

- Gấp gì, từ từ sẽ đến. Ta ra tay là đủ rồi!

Diệp Phàm nói.

- Người trẻ tuổi, ngươi đang nói mê sảng sao?

Lưu Minh Đức châm chọc:

- Cổ thành đã phong bế, Thần đến đây đều khó thoát. Vọng tưởng phá vây chỉ có thể nói là người si nói mộng!

- Cửa thành hôm nay hoàn toàn phong bế tốt lắm! Nghĩ đến các ngươi cũng đều không chạy được. Các ngươi ẩn núp trong bóng tối, chư vị thật vất vả cũng ra đây lĩnh chết đi!

Diệp Phàm lời nói kinh người.

- Hì hì!

Cơ Tử Nguyệt mở tròn đôi mắt to, lộ ra nụ cười sáng lạn, khoe ra cái lúm đồng tiền nhỏ nhắn, dùng sức vung vung nắm tay nhỏ, nói:

- Lời này ta thích nghe!

- Một con kiến mà thôi, cũng dám khoác lác!

Vương Thiên Vũ là người đầu tiên động thủ, rất tùy ý giơ tay chém tới phía trước, lực lượng pháp tắc như biển.

Lưu Phong, Đại Thánh máu bạc, Lưu Minh Đức cũng tiến lên, bắt đầu tuyệt sát, từng người cười lạnh không thôi.

Diệp Phàm đứng trên bầu trời, phi thường trấn tĩnh, vẫn không tránh né, nhìn cái bàn tay to kia ép xuống. Trật tự thần liên đan vào, "keng" một tiếng, hắn rút ra một thanh kiếm tiên, trong nháy mắt hào quang chiếu sáng vòm trời!

- Nếu các ngươi đã không nói gì tới quy củ, ta cũng đành phải đại khai sát giới!

Thanh âm của hắn như sấm sét nổ vang trong Thánh thành.

"Leng keng!"

Nộ Kiếm vừa ra, núi sông thất sắc, như một đạo lôi điện từ trong tay Diệp Phàm giơ lên, sát khí xông thẳng lên mười vạn dặm, ngay cả trận văn của cổ thành cũng không ngăn được.

"Phốc!"

Hàn quang nhoáng lên một cái, máu tươi bắn tung tóe! Diệp Phàm tung một kiếm chém đứt bàn tay to của Vương Thiên Vũ kia rơi xuống dưới, máu tươi phun ồ ồ, chưởng chi rơi xuống rúng động nhân gian.

- Cái gì?!

Mọi người đều trợn to mắt, điều này khiến tất cả đều giật mình kinh sợ.

Vương Thiên Vũ kêu lên một tiếng đau đớn, bàn tay bị chém rơi xuống. Đồng thời, một luồng sát khí từ miệng vết thương lan tràn lên, cả cánh tay hắn đều vỡ nát, trở thành máu bùn. Toàn thân hắn đẫm máu, lảo đảo lùi ra xa tới mấy vạn trượng.

Điều này chấn nhiếp mọi người kinh sợ. Giờ khắc này tất cả đều như ngây dại, tuyệt đối không nghĩ tới tình thế nghịch chuyển nhanh như vậy, quả thực không thể tin được!

Từng đợt khí tức Đế tràn ngập, cả tòa cổ thành mọi người đều lạnh tận xương cốt. Rất nhiều người mềm nhũn té trên mặt đất, khó có thể chống lại.

Sát kiếm vừa ra, pháp tắc của Đại Thánh đều tan biến. Một đạo đồ quyển của Cổ Thánh máu bạc phun ra trực tiếp nứt vỡ văng bắn ra bốn phía, trong miệng hắn phun ra một ngụm máu, bay tung ra ngoài.

- Ngươi... Thì ra ngươi đoạt được một thanh kiếm tiên!

Lưu Minh Đức hoảng hốt, ánh mắt tràn ngập sợ hãi. Cái gì hắn cũng nghĩ tới, chỉ là không biết trên người Diệp Phàm có binh khí Đế.

Đáng tiếc, không có thuốc hối hận. Hắn đã đủ cẩn thận, nhưng không phải con giun trong bụng Diệp Phàm, không thể biết hết thảy.

- Không cần a!

Lưu Minh Đức kêu to, bởi vì hắn nhìn thấy Diệp Phàm sau khi vung kiếm chém bay Vương Thiên Vũ, Đại Thánh máu bạc, trực tiếp chém ra tiên quang tuyệt thế vào Lưu Phong.

"Phốc!"

Lần này, không có gì trì hoãn, cái đầu của Lưu Phong mới tấn chức Đại Thánh rơi xuống đất, trước mặt binh khí Đế hoàn toàn không thấm vào đâu!

Lưu Minh Đức trước mắt tối sầm, thiếu chút nữa ngất đi, bởi vì đó là anh kiệt tiềm lực lớn nhất của Lưu gia bọn hắn, là niềm hy vọng của toàn tộc.

Diệp Phàm cầm trong tay thanh kiếm tiên ướt đẫm máu, quát to:

- Thân là Chấp pháp giả, lại cấu kết với dị tộc giết hại thí luyện giả tinh anh Nhân tộc, tội không thể tha. Trên cổ lộ Nhân tộc này nếu đã mất pháp, hôm nay cứ để ta đến xử tử!

Đề xuất Khoa Kỹ: Huyết Tộc Trong Kỷ Nguyên Siêu Năng
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN