Chương 1584: Tiên Lộ Cổ Đại
"Con đường thành tiên?"
Trong lòng Diệp Phàm rúng động, mặc dù hắn đã có chút hoài nghi về sự liên quan của nơi đây với tiên lộ, nhưng vẫn không kiềm chế được sự giật mình. Thật không ngờ lại gặp được một con đường như vậy!
Lão ẩu muốn khai mở lại con đường cũ, đào xuyên qua hỗn độn, tái hiện cổ địa, khôi phục lại trạng thái ban đầu của phiến tiểu thế giới này trước khi nó tan vỡ.
Không còn nghi ngờ gì nữa, điều này vô cùng gian nan. Hỗn độn đã hủy diệt tất cả mọi thứ ở đây, biến nơi này thành một vùng hoang vu. Phiến đất lành này đã hoàn toàn bị cắt đứt.
Con đường thành tiên của mấy trăm vạn năm trước, dù là vào giai đoạn đầu thời Thái Cổ hay cuối thời kỳ Thần Thoại, đều không thể khảo chứng. Có người ở nơi này muốn đánh vào Tiên vực, khiến phiến tiểu thế giới này đứt đoạn, tạo nên cảnh tượng như ngày nay.
"Những người đó là ai?"
Từng cái tên người hiện lên trong lòng Diệp Phàm: Là Thiên Tôn cổ, hay là Đế Tôn Thiên Đình cuối thời kỳ Thần Thoại, hoặc là Bất Tử Thiên Hoàng?
Không thể nghi ngờ, người bước trên con đường thành tiên chắc chắn sẽ vang dội cổ kim.
Chỉ là không biết họ thành công hay thất bại. Nhìn theo cảnh tượng nơi đây, trận văn Đại đế đều vỡ nát phai mờ, con đường thành tiên cũng đứt đoạn, lúc ấy khẳng định là kịch liệt dị thường.
"Cuối cùng đều trở thành quá khứ..."
Diệp Phàm khẽ than.
Nếu muốn tiến vào Tiên vực, cần có thời gian chính xác, địa điểm chính xác, cùng với thực lực cường đại đến nghịch thiên. Thiếu một trong những điều này cũng không thể được.
Con đường thành tiên ở kiếp này khi nào mở ra, ở đâu, không có một ai có thể xác định chắc chắn. Nơi đây cũng chỉ là một di tích bất hủ, chứng kiến sự huy hoàng của tiền nhân, cùng với một kết thúc thê lương.
Lão ẩu có khả năng làm được chỉ là khai mở hỗn độn, trở về vùng thế giới đất lành ngày xưa, để tìm lại dấu vết còn sót lại của con đường thành tiên mấy trăm vạn năm trước.
Không có khả năng từ nơi này đi vào Tiên vực, thời gian thay đổi, địa điểm tự nhiên cũng sẽ thay đổi. Nhưng nơi này không còn nghi ngờ gì nữa là một bảo tàng, ẩn chứa tiên quang.
"Người vô địch cái thế năm đó, tất nhiên là đã đánh xuyên qua Tiên vực, bằng không không có tiên quang rơi vào thế giới này!"
Lão ẩu nói.
Tự nhiên có lý do để hoài nghi, tiên quang ở Bắc Cực chính là linh khí của Tiên vực! Năm đó có người đánh vỡ hàng rào bất hủ muôn đời, khiến khí tức mãnh liệt của thế giới kia tràn lại đây.
Những tiên khí hoặc là thụy hà này bị phong ấn trong hỗn độn, trải qua năm tháng dài đằng đẵng đến nay, ngẫu nhiên sẽ tràn ra một luồng, xuất hiện ở thế giới bên ngoài.
"Đây là một nhân vật rất cường đại, đã nhìn thấy Tiên vực!"
Diệp Phàm khẽ than! Tuyết Nguyệt Thanh cũng bước trên con đường thành tiên, đánh vỡ hàng rào, nhưng tuổi già sức yếu, không còn sự huy hoàng của tuổi tráng niên, cuối cùng ngã xuống trên đường, không thể đi vào được thế giới đó.
Nhưng người này thì sao? Liệu có thể cũng giống như vậy: Xuyên phá Tiên vực, cuối cùng lại đẫm máu trên đường? Điều này rất có khả năng, vì nơi này hoàn toàn đứt đoạn, trận văn Đại đế gần như đã tan biến sạch sẽ.
Diệp Phàm nhìn Đồ Phi, thở dài một tiếng! Hắn biết lần này đến đây vẫn chưa đúng thời điểm, Đồ Phi chưa hết cơ duyên, vẫn đang trong quá trình lột xác, chưa thích hợp để mang đi.
Bỗng truyền đến một dao động thần thức kịch liệt. Đồ Phi bị phong tỏa trong Huyền Băng, không thể nhúc nhích thân mình, miệng không thể nói, nhưng thần thức đã sớm thức tỉnh nhiều năm. Lúc này hắn tỉnh lại, vô cùng kích động.
"Tiểu Diệp Tử... Thật là ngươi sao?!"
"Là ta, đến thăm ngươi!"
Diệp Phàm khẽ nói.
"Ta bây giờ chỉ là một hoạt tử nhân, không thể cử động. Thật muốn đi ra ngoài a!"
Thân thể Đồ Phi bị tiên quang nhập chủ, chưa từng chân chính luyện hóa, ngày nay vẫn không thể nhúc nhích.
"Chậm rãi chờ là được, sớm muộn gì cũng có một ngày ngươi xuất thế!"
Diệp Phàm an ủi.
"Con chó chết tiệt kia đâu rồi? Ta muốn làm thịt nó! Tên khốn kiếp vô liêm sỉ đó thật không đáng tin..."
Đồ Phi tràn ngập oán niệm. Bản thân hắn là một kẻ lắm lời, lúc này tự nhiên không quản gì cả, phun loạn một trận, mắng chửi Hắc Hoàng đầy đầu máu chó.
"Thịt chim bằng ăn ngon, hay là thịt lừa ăn ngon?"
Đồ Phi có lối suy nghĩ không thể hiểu theo lẽ thường. Vừa rồi còn đang mắng chửi Hắc Hoàng, câu tiếp theo đã chuyển sang chuyện ăn uống.
"Làm sao vậy?"
Diệp Phàm hỏi.
"Đói bụng!"
Diệp Phàm: "..."
"Những Thánh nữ kia ngươi thu hết mấy người rồi? Ngươi đừng gom hết sạch, để cho huynh đệ không được gì hết! Lưu lại cho ta vài người!"
Đồ Phi, ngoài cái miệng rộng huênh hoang, thần kinh cũng rất thô. Nhanh chóng lại chuyển sang chuyện khác, khiến Diệp Phàm ngây người một lúc, không biết nói gì.
Bị nhốt nhiều năm như vậy, người này vẫn không thay đổi tính nết.
"Tiểu Diệp Tử! Ngươi không được rồi, ngay cả Diêu Hi cũng chưa thu phục, Dao Trì Thánh nữ đã hơn một trăm năm không đi gặp. Quá lãng phí đáng xấu hổ!"
Cái miệng rộng lại bắt đầu phun loạn.
"Mới vừa tỉnh lại, nói ít chuyện tổn đức một chút được không?"
Diệp Phàm nhức đầu.
"Ta muốn uống Ngộ Đạo Trà!"
"Mẹ kiếp! Suy nghĩ bình thường chút được không, đừng nhảy loạn lung tung!"
"Hắc Hoàng còn mặc quần cộc hoa không? Đổi cho nó mặc da chó đi!"
Đồ Phi lại suy nghĩ mông lung.
"..."
Luồng suy nghĩ của hắn nhảy hết chuyện này sang chuyện khác không ngừng. Cuối cùng hắn trầm mặc xuống, rất im lặng. Thật lâu sau hắn mới nức nở, nói:
"Liễu Khấu đã chết rồi..."
Hắn lớn tiếng khóc ròng.
Đây mới là biểu lộ chân tình của hắn. Mấy tên tiểu cường đạo kết bái, Liễu Khấu là huynh đệ tốt vào sinh ra tử với hắn. Kết quả hắn lại không hề đưa được một đoạn đường. Trong lòng hắn vô cùng bi thương.
Diệp Phàm hiểu rằng, Đồ Thiên và Lão Bất Tử từng tới nơi này, báo cho Đồ Phi biết hết thảy mọi chuyện bên ngoài. Trong lòng hắn tự nhiên có bi thương cũng có thống khổ.
Khóc lớn một thời gian rất lâu, Đồ Phi mới bình tĩnh lại, chậm rãi nói chuyện với Diệp Phàm, hỏi rất nhiều chuyện. Cuối cùng than thở, hận không thể lập tức đi ra ngoài.
Lão ẩu thu Đồ Phi làm đệ tử, truyền cho hắn Tịch Diệt tiên kinh. Đây là công pháp ghi lại trên một tấm Thần bia đào ra từ lòng đất. Tương truyền đây rất có thể là đạo thống chính tông của một vị Thiên Tôn cổ.
Đồ Phi hôn mê bất tỉnh nhiều năm qua cũng có liên quan đến hoàn cảnh này. Trong loại tiên quang này, cộng thêm loại công pháp này, thật sự rất thích hợp với hắn.
Cuối cùng, bọn họ lại nói về con đường thành tiên. Lão ẩu chỉ ra thế giới Tiên Phủ ở Trung Châu cũng tất nhiên từng là một địa điểm chính xác. Thậm chí có người từ nơi đó chân chính tiến vào Tiên vực, bởi vì đến nay thế giới đó chưa từng hư hao. Nói cách khác, cổ lộ lúc ấy không có đứt đoạn.
"Ta muốn đi tới đó một chuyến, nhìn thử xem chỗ sâu nhất rốt cuộc như thế nào?"
Diệp Phàm nói. Năm đó thực lực có hạn, hắn không thể nào xâm nhập sâu. Ở vòng ngoài đã bị chặn lại.
Ở địa phương đó, Bất Tử Thiên Hoàng, Thái Hoàng đều từng vùi thân, có lưu lại quan tài nhưng không có thi thể. Bọn họ từng ra vào tiểu thế giới đó, có lẽ không thực sự đã chết, mà đi lên con đường thành tiên mới là sự thật.
Diệp Phàm ở lại đây ba ngày, nói với nhau rất nhiều chuyện cũ, khiến cảm xúc của Đồ Phi dao động kịch liệt. Giết Thiên Hoàng tử, xông vào cổ lộ Nhân tộc... hắn đều không được tham gia. Thật đáng tiếc, hận không thể lập tức đi ra ngoài.
Chỉ là công pháp của hắn rất đặc biệt. Ba ngày vừa qua, hắn trực tiếp "tịch diệt", lại rơi vào giấc ngủ say, biến thành hoạt tử nhân, bắt đầu lịch trình tu luyện đặc biệt.
Tuyết bay tán loạn, Diệp Phàm cáo biệt Đồ Phi và lão ẩu, rời Băng Nguyên, đội gió tuyết một đường đi xuống hướng nam.
Cuối cùng, hắn trở về Đông Hoang, tiến vào tiểu thế giới của Thanh Giao Vương.
Thanh Giao Vương đã mất đi trước khi thiên địa chưa biến. Ngày nay nơi này có Khổng Tước Vương, Xích Long Vương tọa trấn thống lĩnh Yêu tộc, thật cũng không có ai dám đến trêu chọc.
Ngọn núi yên tĩnh, ở chỗ sâu trong rừng tùng có một phần mộ hiu quạnh. Ụ đất không lớn lắm, có dựng một tấm bia đá, khắc tên Tần Dao.
Gió lạnh lùng thổi đến, lá rụng bay bay. Diệp Phàm cảm giác thân thể rất lạnh, lẳng lặng đứng trước mộ phần, đặt bó hoa trong tay xuống. Nơi đây lập tức có từng mảnh, từng mảnh cánh hoa màu trắng bay theo gió, thoạt nhìn thật thê lương.
Diệp Phàm ngồi trên mặt đất lạnh như băng, một mình ngây người rất lâu. Nói cái gì đây? Thời gian đã mất đi! Người đã quay về trong cát bụi, không bao giờ có thể trở lại nữa.
Tu sĩ khi còn sống, không chỉ phải trải qua rất nhiều trận huyết chiến sinh tử, mà còn phải đối mặt với rất nhiều sinh ly tử biệt của thân nhân bằng hữu. Tu sĩ càng cường đại, sau này sẽ phải đối mặt càng nhiều.
Tiếng thông reo vi vu, nơi đây thật thê lương, hiu quạnh, chỉ có một phần mộ cô độc như vậy khiến người ta thương cảm.
Cũng không biết trải qua bao lâu, Diệp Phàm mới đứng dậy. Gió lớn, tiếng thông reo từng đợt, giống như tiếng thổn thức, như khóc như kể.
Hắn lẫn trong một luồng gió lớn, chạy ra khỏi tiểu thế giới của Thanh Giao Vương. Hắn không đi gặp Xích Long đạo nhân, Khổng Tước Vương, chỉ âm thầm rời khỏi nơi này, toàn lực đi nhanh.
"Hoa của ai bay vãi vậy?"
Một nữ nhân xuất hiện, chính là Kim Yến ngày xưa. Ngày nay nàng đã thành thục hơn rất nhiều. Nhìn luồng gió biến mất xa xa kia, nàng lẩm bẩm nói:
"Là người kia đến đây sao? Tần Dao tỷ tỷ! Người tỷ từng nhớ mãi không quên đến thăm tỷ kìa! Nghe nói hắn sắp vô địch thiên hạ!"
"Ca ca Kim Vũ của ta đã chết, Khổ Trúc đại ca cũng vì trảm đạo mà chết. Ba người bọn họ giờ chỉ còn lại Bạch Phượng đại ca. Nếu có thể có lựa chọn, con đường của chúng ta sẽ khác biệt như thế nào?"
Kim Yến rời đỉnh núi này.
Diệp Phàm ngày nay là một người có thể chém Đại Thánh bậc thấp, thực lực cực kỳ cường đại. Lại có tu bí quyết chữ "Hành", có được tốc độ nhanh nhất thiên hạ. Mặc dù lãnh thổ địa vực mênh mông, nhưng với tu vi của hắn ngày nay mà nói cũng không tính là gì.
Hắn vẫn chưa sử dụng trận thai, trực tiếp bước hai chân đi, dùng một thân huyết khí tràn đầy nhằm về phía Trung Châu.
Cũng không biết qua bao lâu, hắn mới thả chậm tốc độ, cố làm cho nỗi lòng mình chậm rãi bình tĩnh lại. Hắn đã tiến vào địa giới Trung Châu.
Từng dãy núi rừng chập chùng như từng con Ly long đang ngủ đông, bao la hùng vĩ mà lại không mất đi vẻ tráng lệ, từng đợt khí tường hòa bốc hơi lên, giống như một vùng đất tiên.
Đây là Tiên sơn chỗ Kỳ Sĩ Phủ, tráng lệ nhiều vẻ.
Diệp Phàm lập tức đi thẳng tới sơn môn. Tới nơi này rồi, hắn nhớ lại rất nhiều chuyện cũ. Từng có những anh kiệt bằng vào thực lực đột phá cửa ải, tiến vào Kỳ Sĩ Phủ. Chỉ có hắn vẫn ở bên ngoài, chưa từng đi vào. Hắn từng làm thịt tọa kỵ của Tề Họa Thủy, bắn chết Yến Vân Loạn, đánh với Vương Đằng...
"Ồ! Người này là ai, nhìn thế nào cũng có điểm quen mắt!"
Ngày nay tuy rằng Kỳ Sĩ Phủ đã tiễn bước một số anh kiệt tiến vào tinh không, nhưng vẫn chưa đóng cửa. Vẫn như cũ là nơi tụ tập tuấn kiệt của năm địa vực.
Diệp Phàm mới vừa đi tới, liền thu hút sự chú ý của một số người. Tất cả đều ghé mắt nhìn về phía này. Diệp Phàm ngày nay danh tiếng quá lớn, ngay cả Tu Di Sơn đều thiếu chút nữa bị san bằng. Các sự kiện khác thì không cần phải nói. Hắn vừa xuất hiện tự nhiên sẽ gây ra náo động.
"Đúng thật là hắn! Nghe nói trước mắt hắn đã sắp trở thành Đại Thánh, mà bản thân lại có thể chém kẻ mới bước vào Đại Thánh, đánh khắp cổ lộ Nhân tộc vô địch thủ, trở về Bắc Đẩu!"
Trong Kỳ Sĩ Phủ, có người cùng một thế hệ với Diệp Phàm ngày xưa. Nhìn thấy hắn không khỏi chua xót! Nếu so sánh về cảnh giới, bọn họ đã tụt hậu một khoảng lớn, như thể là người của hai thế hệ.
"Diệp tiền bối! Trên cổ lộ Nhân tộc có gì vậy ạ?"
Một tiểu cô nương rất linh hoạt chạy tới hỏi. Nàng trông mới chỉ mười hai mười ba tuổi, dung mạo giống một búp bê, tuyệt nhiên không sợ hãi uy danh của hắn.
"Tiền bối! Ngài nói cho chúng tôi biết một chút chuyện trên cổ lộ đi!"
Một người trẻ tuổi khác cũng tiến lại gần hỏi.
Đây đã là thế hệ tiếp theo, so với lứa Diệp Phàm này, họ kém hơn một trăm năm trở lên. Giống như họ năm đó, đồng dạng tinh thần phấn chấn bồng bột.
Tuy nhiên, trong số đó có cô bé mười hai mười ba tuổi kia, vẫn khiến hắn không kiềm được sự kinh ngạc. Nói vậy tư chất của nàng tất nhiên cực kỳ xuất chúng.
Diệp Phàm nhìn kỹ vài lần, phát hiện cô gái như búp bê này không khác biệt nhiều so với chú tiểu gặp ở Lan Đà Tự Tây Mạc. Căn cốt thật tốt, thiên tư siêu phàm, hiếm thấy ở thế gian.
"Cháu là con nhà ai?"
Diệp Phàm vẻ mặt ôn hòa hỏi.
Đứa bé gái như búp bê thật ngây thơ, nói:
"Nương của ta cùng Diệp tiền bối là người quen cũ!"
Đề xuất Voz: Nữ tiếp viên