Chương 1586: Máu Đế Thiêu Đốt

Một mảng ma quang nằm ngang trên mảnh đất khô cằn, nói chính xác hơn, nó giống như quầng lửa, trong sắc đỏ sẫm mang theo màu đen. Nhìn qua thực yêu tà, tỏa ra khủng bố ngập trời, khiến hư không đều vặn vẹo.

Trong quầng lửa, từng đạo thân ảnh hình người tản ra hào quang lạnh lẽo, đang giãy giụa, vặn vẹo, phẫn nộ đấu tranh.

Đây là sinh vật gì? Trải qua vạn kiếp mà không hủy diệt, trường tồn từ xưa sống đến hiện tại ư? Quả thực khiến tâm thần người ta rúng động.

Không hề nghi ngờ, mảng ma quang này trường tồn từ xưa đến nay vẫn chưa tắt. Bao nhiêu vạn năm, những sinh vật hình người này vẫn luôn bị trói buộc ở trong này, giãy giụa, rống giận. Cảnh tượng này không thể không khiến người ta khiếp sợ.

Ngay cả Diệp Phàm cũng ngẩn người một lúc. Có sinh linh nào có thể sống lâu dài đến vậy? Tới hiện tại, đáp án dường như chỉ có một: là tiên!

Cũng khó trách Đại Thánh mới tới đây lại thất thanh kinh hãi, nghi ngờ là các tiên gặp nạn.

- Tiên, thật sự tồn tại ở thế gian sao? Bị người trói buộc sao? Rốt cuộc người ấy tu vi phải đạt tới cỡ nào mới có thể làm được?

Búp bê gốm sứ cùng đám người trẻ tuổi nói giọng run run.

Nếu không nhờ đứng trong Thánh vực hoàng kim của Diệp Phàm, bọn họ căn bản không chịu nổi loại uy áp này, tất nhiên thân thể sớm đã vỡ nát. Ngay cả Thánh nhân bình thường đứng trước ma quang cũng thân thể nứt ra, chỉ có Đại Thánh mới có thể xuất hiện ở nơi này.

- Đạo hữu thấy thế nào?

Hồn Thác Đại Thánh lên tiếng hỏi Diệp Phàm.

Lão vẫn như xưa, năm tháng chưa lưu lại thêm nếp nhăn nào trên mặt. Nhìn lão thực bình thường, ăn mặc lại tùy tiện, không khác một lão nông dân, có một ý vị giản dị.

- Tự nhiên không phải tiên!

Diệp Phàm nói.

Tại chiến trường này, có Đại Thánh, có lão tộc trưởng Cổ tộc, cũng có mấy người đến từ Vực ngoại. Họ là những nhân vật đỉnh phong nhất ở Bắc Đẩu hiện nay, có thể nhìn xuống chúng sinh.

Nhìn thấy Diệp Phàm đến đây, họ không có địch ý, cũng không có thiện ý, tất cả đều rất hờ hững, đều tự đứng ở một bên.

Người có thân phận này tự nhiên không cần phải hạ mình xuống, hết thảy biểu hiện đều chỉ dựa vào bản tâm. Hơn nữa, họ cũng có loại thực lực này. Biết Diệp Phàm có binh khí Đế, không thể chọc giận. Chỉ cần không đi trêu chọc là được rồi.

Nghe Diệp Phàm kết luận, gần như mọi người đều gật đầu, ngoại trừ người vừa mới tới đây không rõ tình huống. Chỉ cần thật sự quan sát cẩn thận một lúc lâu, đương nhiên cũng sẽ không tin đó là tiên.

Đại đế nếu phẫn nộ, trời sụp đất nứt, chúng sinh đều hủy diệt, mọi thứ đều phải bị hủy diệt.

Huống chi là tiên! Nếu thật sự có mấy vị tiên bị trói chặt trong này, phẫn nộ giãy giụa như vậy, e rằng không chỉ vùng đất khô cằn này nổ tung, mà cả tiểu thế giới này cùng với Trung Châu đều nứt ra làm năm bảy mảnh.

Vậy đây rốt cuộc là cái gì? Trong lòng mọi người đều tự có đáp án. Có người cho rằng đây là một loại thần niệm, là một loại ý chí bất diệt, lúc này hiển hóa.

Cũng có người cho rằng đây có thể là Thần Chi Niệm, bị một loại lực lượng đặc biệt giam cầm tại nơi này.

Không hề nghi ngờ, loại suy đoán sau thực điên cuồng. Giống như Thái Cổ Hoàng, chỉ nhân vật cấp số Đại đế mới có thể sinh ra loại Ác linh này, mà có tới mấy vị cùng một chỗ thì quả thực quá mức kinh người.

Diệp Phàm cẩn thận dò xét, thật sự quan sát kỹ lưỡng, vẫn không phát hiện Thần Chi Niệm của Bất Tử Thiên Hoàng năm đó. Hắn càng tin tưởng đây là loại ý chí thần niệm cường đại.

"Rống..."

Trong quầng lửa màu đỏ sẫm truyền đến từng tràng tiếng gào rống, chấn cho Đại Thánh đều khí huyết cuồn cuộn, thân thể lay động. Diệp Phàm vội vàng làm cho Thánh vực hoàng kim dày thêm một chút, bảo hộ mấy người trẻ tuổi.

- Đây phải là ý chí cường đại cỡ nào? Qua năm tháng vô tận đã làm tan biến tới trạng thái suy yếu nhất mà vẫn còn có thể như vậy, thật sự nghe mà rợn cả người!

Mọi người đều cảm thán! Những sinh vật hình người này khiến mọi người sợ hãi! Mặc dù suy yếu đến không bằng một phần vạn ngày xưa, nhưng nếu thoát ra được cũng đủ để gây chiến với Đại Thánh.

- Nói vậy đây là ý chí của Đại đế cổ lưu lại, bằng không người khác không có khả năng có lạc ấn ý chí cường đại như vậy!

Một vị Đại Thánh đến từ Vực ngoại nói. Hắn có mười hai đôi cánh màu vàng, không biết thuộc loại ác điểu tộc nào.

Mọi người gật đầu. Lưu lại dao động đã cường đại như vậy, cũng chỉ có thể là chí tôn cổ đại.

- Đạo hữu cho rằng ma quang đỏ sẫm này là cái gì?

Hồn Thác Đại Thánh hỏi Diệp Phàm, hoàn toàn ngang hàng luận giao, rất nghiêm túc và thành khẩn.

Nhớ ngày xưa, nhân vật cao cao tại thượng như thế này, cường đại đến cảnh giới Vương của Thánh nhân đều phải tránh lui từ xa, huống chi là ngày xưa Diệp Phàm còn chưa thành Thánh.

Ngày nay hết thảy đã khác, tiểu tu sĩ ngày xưa này đã trưởng thành tới trình độ đủ để cho Đại Thánh kiêng kị. Bất luận kẻ nào đều phải thận trọng và nghiêm túc đối đãi với hắn.

- Nhìn như là máu huyết đang thiêu đốt!

Diệp Phàm nói.

- Không sai! Ta cùng mấy vị đạo hữu cũng nghĩ như vậy! Lần này cố ý đến để chứng thực!

Hồn Thác Đại Thánh gật đầu.

Mấy tiểu bối búp bê gốm sứ, tất cả đều như ngừng thở, đứng sau lưng Diệp Phàm, còn thật sự lắng nghe, không dám quấy rầy những cường giả này đối thoại.

Những người này không cùng một thế giới với bọn họ, ngày thường sao có thể nhìn thấy. Hôm nay Diệp Phàm mang đám búp bê gốm sứ cùng đi để mở mang kiến thức, hoàn toàn là một loại cưng chiều.

Hồn Thác lấy ra một cái bao giấy, mở ra. Bên trong là bùn đất màu đen, tản ra khí tức khiến mọi người sởn tóc gáy, làm cho Đại Thánh của Vực ngoại kinh dị, không khỏi lùi lại.

- Tương truyền, đây là máu của một vị Cổ Hoàng rơi trong bùn đất biến thành, sau khi tinh khí tản hết trở thành hình dáng này!

Hồn Thác Đại Thánh nói xong, khẽ quát một tiếng, bắn ra một dải tơ mang theo những bùn đất này chìm sâu vào trong ma quang phía trước.

"Ầm!"

Toàn bộ thế giới rung động một trận, thiên địa như sụp đổ, quầng lửa màu đỏ sẫm kia kịch liệt thiêu đốt, còn hừng hực hơn.

Nhưng, ở phụ cận bùn đất màu đen kia đã xảy ra biến hóa kinh người. Nó gặp phải bài xích rất lớn, quầng sáng màu đỏ sẫm không ngờ hóa lỏng, hóa thành từng tia từng tia màn sương máu, sát khí chấn kinh muôn đời.

Đây là tàn huyết của cường giả cấp Đại đế đối kháng với máu bùn của Cổ Hoàng!

Mọi người đều không khỏi lùi lại, ý thức được suy đoán chính xác, đúng thật là máu huyết của một vị Đại đế đang thiêu đốt.

- Nói như vậy, những sinh vật hình người này là lạc ấn bất diệt ẩn chứa trong máu?

- Không sai! Đúng như thế!

Mọi người đều cảm thán, chí tôn cổ đại quá cường đại. Dao động lạc ấn của tàn huyết lưu lại đã khủng bố như vậy, nếu như chân thân xuất thế thì phải đáng sợ cỡ nào.

- Có ai muốn đi vào bên trong xem thử rốt cuộc ra sao không?

Hồn Thác Đại Thánh hỏi.

Mọi người lập tức trầm mặc. Nhiều năm qua cũng không ai có thể đi vào. Mảng ma quang này nằm chắn ngang phía trước, thật sự trấn nhiếp tâm hồn mọi người. Ai dám mạo hiểm? Chỉ có thể ở vòng ngoài quan sát và thôi diễn.

- Lần này lão hủ mượn được hoàng khí đến đây, muốn đi vào dò xét xem rốt cuộc là gì! Có người nào muốn đi cùng không?

Hồn Thác nói.

Lời này vừa nói ra, "xoát xoát...", năm sáu vị Đại Thánh lập tức lùi cách lão đủ xa, như tránh né ôn thần, không muốn bị dính vào.

Nhiều năm qua, các Đại Thánh Vực ngoại sớm đã hiểu rõ về thế giới này, cũng từng phân tích một số nhân vật có thực lực.

Đối với Hồn Thác, họ định vị là một Tang Môn tinh. Ngay cả khuyên can đều có thể khuyên chết mấy vị Đại Thánh. Người như thế không phải cố ý mà là vị Thần xui xẻo trời sinh.

Trên thực tế, kết hợp với các án lệ trong quá khứ, mọi người càng tin tưởng lão là thuộc loại người sau: một dáng vẻ trời sinh vận mệnh xui xẻo thê thảm, tiếp xúc quá nhiều sẽ xảy ra vấn đề lớn.

Có người đi khắp nơi tra sách cổ, nói đây là một loại số mệnh đặc biệt, trời sinh âm u thê thảm, vận mệnh xui xẻo áp đỉnh, nhưng cuối cùng đều sẽ dừng ở trên mình người khác, từ đó giảm bớt tội của bản thân.

Đại Thánh tự nhiên không tin những điều này. Tu sĩ càng cường đại càng tin tưởng chính mình, sao có thể tin những lời nói vô căn cứ này. Nhưng không ngừng liên tiếp phát sinh chuyện bi thảm, tự nhiên là xem lão như một con quạ đen xui xẻo.

Ngày nay, lão nắm giữ Hoàng khí thì càng thêm nguy hiểm.

- Xem ra chỉ có tiểu hữu cùng ta là người trong đồng đạo!

Hồn Thác nói, nhìn về phía Diệp Phàm.

Bởi vì chỉ có hắn chưa động, những người khác đều lướt ngang ra xa tám trăm trượng. Ngay cả mấy vị lão tộc trưởng Cổ tộc cuối cùng đều úy kỵ tránh né từ xa. Diệp Phàm không biết nói gì.

Búp bê gốm sứ sắp khóc, mím miệng dùng sức túm góc áo Diệp Phàm, ý bảo hắn ngàn vạn lần đừng đáp ứng. Nhiều năm qua ngay cả những đứa nhỏ này đều từng nghe nói về chuyện cũ huy hoàng của Hồn Thác, như tiếng sấm bên tai.

Diệp Phàm nở nụ cười, nói:

- Tốt, ta nguyện ý đi lên một chuyến!

Vừa nghe lời này, đám người búp bê gốm sứ, từng khuôn mặt nhỏ nhắn đều trắng bệch, thật sự không muốn cùng đi quá gần vị Thần xui xẻo này. Ngay cả Đại Thánh đều bị nguyền rủa đã chết, cái mạng nhỏ của bọn họ lại càng mềm mại a!

- Tốt! Ma quang bên kia gần như sắp tắt, chúng ta từ đó đi qua!

Hồn Thác nói.

Diệp Phàm đi ở phía sau, giữ khoảng cách nhất định với lão. Dù sao cũng là một vị tiền bối cao nhân Cổ tộc, thực lực cực kỳ cường đại, vả lại có Hoàng khí trong tay, hắn không thể không phòng bị.

Đương nhiên, hắn cũng không kiêng kị nhiều lắm, bản thân cũng có binh khí Đế, cùng lắm thì có thể bỏ chạy, không cần sợ hãi.

Bên này, ma quang đích xác sắp tắt, chỉ có từng đám từng đám ngọn lửa mỏng manh nhấp nhô, nhưng vẫn chắn ngang con đường phía trước.

Thiêu đốt mấy chục vạn năm, thậm chí trăm vạn năm, loại máu này vẫn chưa cháy khô cạn, đủ để nói rõ sự đáng sợ của nó. Không có người nào dám lơ là xem thường.

Vị Thần xui xẻo Hồn Thác lấy ra Hoàng khí, đó là một cái hồ lô màu xanh đen, dường như chân chính là từ cây kết quả ra, chứ không phải luyện chế thành. Lúc này miệng hồ lô hướng ra phía ngoài phun trào hỗn độn khí.

Đây là tổ khí của Nguyên Thủy Hồ, là Hoàng binh Cực Đạo tiếng tăm lừng lẫy của Nguyên Hoàng.

Hồn Thác cầm nó, tản phát ra vầng hào quang dịu dàng, cất bước đi trên hư không hướng vào sâu trong cấm địa, tránh khỏi những ngọn lửa và lạc ấn hình người kia.

Diệp Phàm thấy thế, lấy ra cái đỉnh đồng xanh sứt mẻ treo lơ lửng trên đầu, cầm kiếm tiên trong tay đi theo vào. Đám người búp bê gốm sứ vừa khẩn trương vừa chờ mong, bị Diệp Phàm thi triển pháp thuật, tất cả đều hóa nhỏ, nắm trong lòng bàn tay.

Ở phía sau, tất cả Đại Thánh ánh mắt đều chớp chớp thần quang nhìn chằm chằm cái đỉnh đồng xanh. Đây chính là thành tiên khí trong truyền thuyết, là vật của Đế Tôn lưu lại, bất kỳ ai cũng thèm muốn.

Nhưng, không có người nào dám vọng động, bởi vì người này là một sát tinh. Ngay cả Tu Di Sơn đều thiếu chút nữa bị san bằng. Ngày nay nếu không nắm chắc, ai cũng không dám ra tay.

Quầng lửa màu đỏ sẫm thực đáng sợ, có được lực sát thương kinh thế, cái đỉnh đồng xanh đều bị bức phải phát sáng. Dù sao đó là máu Đế đang thiêu đốt, mặc dù tinh khí tiêu tán không còn bao nhiêu.

Hồn Thác cùng Diệp Phàm một trước một sau, hữu kinh vô hiểm đi qua khu ma quang, sắp thoát khỏi quầng lửa màu đỏ sẫm, né tránh lạc ấn hình người.

Trong lúc đó, búp bê gốm sứ nhỏ giọng nhắc nhở:

- Diệp thúc thúc! Lão khuyên can đều có thể chết người. Đi vào cùng với lão như vậy, có thể sẽ càng bi thảm hay không? Ai ai cũng đều nói lão là Thần xui xẻo chuyển thế!

Cô bé tuy rằng dùng thần niệm truyền âm, nhưng Hồn Thác là người gì chứ, hoàn toàn có thể nghe rõ mồn một. Lão quay đầu lại lộ ra vẻ cười hiền lành:

- Tiểu oa nhi thật đáng yêu! Rất giống cháu gái của ta ngày xưa, về sau ở Bắc Đẩu ta bảo hộ cháu!

Búp bê gốm sứ vừa nghe lập tức khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch, miệng méo xệch sắp khóc, cố nói:

- Ta không nghe, ta cái gì cũng chưa nghe thấy, cầu xin lão đừng nói gì với ta nữa!

- Hà hà...

Diệp Phàm cười một tràng.

Họ bình an đi qua khu vực này, đi tới một chỗ sâu trong cấm địa, lập tức cảm nhận được một loại khí cơ càng khủng bố hơn. Ngay lập tức cái đỉnh đồng xanh sáng rực lên, so với các lần khác rực rỡ hơn rất nhiều lần.

- Đây là...

Ngay cả Hồn Thác đều kinh hãi, mở to hai mắt.

- Đây chính là kết cục sao?!

Toàn thân Diệp Phàm máu màu vàng sôi trào, rung động nhìn hết thảy trước mắt...

Đề xuất Tiên Hiệp: Chàng Rể Mạnh Nhất Lịch Sử
Quay lại truyện Già Thiên (Dịch)
BÌNH LUẬN