Chương 1608: Tử Vi Tinh Tìm Người
Thiên Chi Thôn ngập tràn niềm vui và hy vọng, bởi Diệp Phàm đã để lại rất nhiều báu vật quý giá. Hầu như "tất cả gia tài" của hắn từ trước đến nay đều được lưu lại ở đây.
Chưa kể đến các loại Thần liệu, chỉ riêng bộ "Đạo Kinh" của Thiên Luân Hải hay quyển "Thái Dương Tiên Kinh" của Tiên Thai đã là một kho báu vô giá.
Sáng sớm tinh mơ, đám trẻ trong Thiên Chi Thôn đã đón ánh bình minh, miệt mài tu luyện. Đứa trẻ nào cũng hăng hái, tràn đầy sức sống, thể hiện rõ sức mạnh và hy vọng của thế hệ tương lai.
Diệp Phàm rời đi, không mang theo đám Long Mã, ngoại trừ đứa nhỏ. Những người còn lại đều là những kẻ từng lưu lại dấu chân trên đất Tử Vi.
Tuy không phải lần đầu tiên xuyên qua hư không, nhưng đối diện với vũ trụ rộng lớn, Diệp Phàm vẫn không khỏi cảm thán: nhân loại so với một tinh cầu chỉ là một hạt bụi, mà tinh cầu so với vũ trụ cũng chỉ là bụi bặm.
Từ một tinh vực này tiến vào một tinh vực khác, một sinh linh nhỏ bé như bụi bặm lại làm được điều đó, đây đáng được gọi là một hành động vĩ đại. Vì vậy, cũng có một quan niệm rằng: sinh mệnh là kỳ tích vĩ đại nhất thế gian.
Vũ trụ vô biên vô tận, như một tấm màn đen khổng lồ, từng vì sao lấp lánh như những viên kim cương được điểm xuyết lên đó.
Xuyên qua hư không vũ trụ, Diệp Phàm sừng sững dưới tinh hà rực rỡ, nhìn ra viên đại tinh màu tím xa xăm phía trước, cảm nhận được một loại uy áp hùng hồn.
Đây là một tinh cầu từng xuất hiện Đại đế, chỉ có như vậy mới có được loại dao động cường đại này.
Tương truyền, phàm là tinh cầu từng sinh ra Đại đế đều rất khó bị hủy diệt, bởi vì có đạo ngân căn nguyên của họ lưu lại, và có pháp tắc thành đạo của họ bảo vệ.
Lúc này, Diệp Đồng mắt đỏ hoe, nước mắt không ngừng tuôn rơi, khóc không thành tiếng. Cha mẹ, tỷ tỷ, cùng với rất nhiều thân nhân của hắn đều đã chết, tất cả đều do Kim Ô tộc tàn sát.
Không có kế thừa bất hủ, cũng không có Đế và Hoàng trường sinh. Tuy là hậu duệ của Thái Dương Thánh Hoàng, nhưng đã xảy ra quá nhiều chuyện, bản tộc sớm đã suy vong, pháp trận tan biến, binh khí Đế không còn, tiên kinh thất lạc... cuối cùng đi về hướng diệt vong.
- Phụ thân, mẫu thân, tỷ tỷ... ta đã trở về!
Diệp Đồng rốt cuộc không kìm nén được, lớn tiếng khóc nức nở, nước mắt tuôn rơi thành chuỗi.
Được Diệp Phàm, Yến Nhất Tịch, Lệ Thiên khuyên nhủ, một lúc lâu sau hắn mới bình tĩnh lại.
Đoàn người bay đi phía trước, tới gần cổ địa sinh mệnh này, đứa nhỏ chớp chớp đôi mắt to, nói:
- Cảm giác có chút quen thuộc, cùng với nơi ta sinh ra có chút tương đồng!
Rốt cuộc đã tới gần bầu trời của viên đại tinh. Ở Vực ngoại nhìn xuống, có thể thấy rõ núi sông rộng lớn và biển cả mênh mông hùng vĩ phía dưới. Từng tia pháp tắc lấp lánh, tạo nên một mảng mông lung ảo diệu.
- Rốt cuộc đã trở về rồi! Hai vị tổ sư trung hưng Nhân Dục Đạo đã trở về cố hương, các mỹ nữ hãy run rẩy đi, nghênh đón Quân vương vĩ đại nhất giá lâm!
Lệ Thiên cao giọng hô lớn, thần sắc phấn chấn.
Yến Nhất Tịch cũng lộ vẻ kích động. Một lần đi đã là hơn một trăm năm! Trong những năm tháng hắn đã trải qua, thật ra phần lớn thời gian chỉ ở lại Bắc Đẩu. Nay trở về cố hương, sao lòng có thể bình tĩnh?
Thời gian đã quá lâu, ngay cả Diệp Phàm cũng gần như quên mất rằng Lệ Thiên và Yến Nhất Tịch bên cạnh mình đều là người của Tử Vi Tinh Vực, không phải sinh ra ở Bắc Đẩu. Đây mới là nơi họ sinh ra.
- Càng về gần quê hương tâm trạng càng phức tạp!
Lệ Thiên nói, cảm thán như một thi sĩ: rời đi nhiều năm, nay trở về, tâm tình vui vẻ, cũng có chút buồn bã... nhưng câu nói tiếp theo của hắn lại phá tan bầu không khí này. Hắn lẩm bẩm:
- Không biết mỹ nữ năm đó của ta đều đã lập gia đình hết chưa? Lòng thực không yên mà!
- Chắc sẽ không còn ai nhớ tới ngươi! Trước khi chúng ta rời đi, đối với nữ nhân mà nói, ngươi đúng là chuột chạy qua đường, ai ai cũng rượt đánh!
Yến Nhất Tịch cười nói.
Họ hạ xuống cực nhanh, phía dưới là một vùng núi sông mênh mông vô tận mà lại vô cùng tráng lệ.
Trời đất mênh mông, rộng lớn khôn cùng. Những ngọn núi lớn nguy nga cao chót vót trong tầng mây, những con sông lớn cuồn cuộn uốn lượn mấy chục vạn dặm, bốc hơi sương mù. Cũng có rất nhiều linh khí tiên thổ xông thẳng lên trời cao.
Đây là một vùng thế giới tươi đẹp, rộng lớn hùng vĩ mà không mất đi vẻ tú lệ, mênh mông mà không mất đi tiên khí, thực sự lay động lòng người.
- Lệ Thiên Đại đế ta đã trở về!
- Nhân Dục Đạo kế thừa bất diệt, sẽ tỏa sáng muôn màu ở kiếp này!
Khi rơi xuống mặt đất, linh khí mãnh liệt như thủy triều. Đặc biệt, vùng đất này rất đặc biệt. Diệp Phàm cảm thấy có phần quen thuộc, phát hiện thật trùng hợp lại là vùng Huyền Đô Động ở Bát Cảnh Cung.
- Lại là địa phương này...
Hắn không khỏi khẽ lẩm bẩm. Năm đó đến đây, chính vì dừng lại ở ngoài sơn môn này mà bị bức bách rồi kết thù kết oán với Doãn Thiên Đức.
- Thái Thanh Thánh Cảnh Bát Cảnh Cung! Đây chính là một địa phương tốt!
Ngay cả Yến Nhất Tịch, truyền nhân lịch sự tao nhã của Nhân Dục Đạo, lúc này ánh mắt đều sáng lên.
- Doãn Thiên Đức đã chạy lên cổ lộ tinh không rồi, không có cơ hội giao thủ với hắn, không biết có lưu lại cái gì không?
Lệ Thiên cũng xoa xoa tay, hưng phấn nói.
Đáng tiếc, họ thất vọng rồi: người đi, nhà trống! Ngay cả cái gọi là Bát Cảnh Cung cũng bị dọn sạch, không còn lại thứ gì.
- Doãn Thiên Đức, một kẻ năm đó đã đạt được Thần cấm, mới vừa trảm đạo đã dám đoạt Thần Linh Cổ Kinh từ tay Vương giả đại thành. Tương lai tuyệt đối là một đại địch cái thế!
Yến Nhất Tịch nói.
- Sư phụ! Lòng con đang có sầu não, cảm xúc dao động dữ dội, bây giờ phải độ kiếp Vương của Thánh nhân!
Diệp Đồng nói.
Vừa bi thương vừa mừng rỡ, nỗi lòng như sóng vỗ bờ, khiến Diệp Đồng khó có thể áp chế loại dao động này. Hắn không kìm được, phải độ kiếp Thánh Vương của mình.
- Cứ thuận theo tự nhiên, không cần áp chế. Ta hộ pháp cho ngươi!
Diệp Phàm gật đầu nói, rất vui mừng.
"Ầm!"
Diệp Đồng độ kiếp, dẫn tới các loại dị tượng: lôi hải mờ mịt, trời sụp đất nứt.
Diệp Phàm vội vàng ra tay, bày ra Khi Thiên trận văn của Vô Thủy Đại đế, bảo vệ cả khu vực phụ cận. Nếu không, e rằng sẽ bị lôi hải nhấn chìm, bị hủy diại trong lôi đình.
Mọi chuyện đều rất thuận lợi! Cuối cùng, tuy mất một thời gian dài, nhưng Diệp Đồng từ trong sấm sét chớp giật bước ra, hóa thành một Vương của Thánh nhân chí cường. Từng tia sét vẫn còn lượn lờ trên người hắn.
Cùng lúc đó, từ Thái Dương Tinh kia bắn ra một luồng hào quang rực rỡ, giao hòa với hắn, thanh tẩy thân thể, tẩm bổ nguyên thần hắn.
Từng đạo dị tượng xuất hiện làm kinh động Tử Vi Tinh Vực. Rất nhiều cường giả xuất động, vọt tới hướng địa vực này. Đáng tiếc, chờ tới khi họ chạy tới nơi, đám Diệp Phàm đã thu hồi pháp trận, sớm rời đi.
Núi rừng sông suối mờ mịt, địa vực mênh mông. Cả viên tinh cầu này chia làm mấy khối đại lục: Lô Châu, Thần Châu, Hạ Châu... giữa chúng là khoảng cách của đại dương mênh mông.
Cả một địa vực rộng lớn như vậy, muốn tìm một người có thể nói như mò kim đáy bể, nói dễ hơn làm, khó khăn rất lớn.
- Sư phụ! Con muốn đi tế bái mẫu thân, xin tạm thời rời đi một thời gian!
Diệp Đồng run giọng nói.
Kim Ô tộc đã giết hại cả nhà hắn. Gia tộc của hắn ngày nay sớm đã không còn một ngọn cỏ, tuyệt không còn sinh khí, chỉ còn lại những bộ xương khô. Hắn muốn đi xây dựng mộ phần.
Diệp Phàm thở dài một tiếng, nói:
- Đi đi! Nếu thực sự có cường địch xuất hiện, ngàn vạn lần không được chống cự cứng rắn, tức tốc tới tìm vi sư!
Diệp Đồng gật đầu, tỏ vẻ đã hiểu, rơi nước mắt rời đi.
- Mẫu thân của ta là ai vậy?
Đứa nhỏ lẩm bẩm, đôi mắt to sáng trong suốt, xuất thần một lúc lâu.
- Cố gắng nhớ lại đi! Ta cũng muốn biết rốt cuộc là quái vật gì mới có thể sinh ra mầm tai họa như ngươi?
Lệ Thiên trêu đùa hắn.
- Ngươi bây giờ ức hiếp ta, coi chừng tương lai ta trấn áp ngươi một vạn năm!
Tiểu mập mạp từ trước đến nay không chịu thua ai trên miệng.
- Vậy được rồi! Nhân lúc ngươi còn nhỏ, đánh vào mông nhiều vào, để cho đại nhân vật tương lai có một hồi ức tốt đẹp đi!
Lệ Thiên cách không đánh loạn một trận "bốp bốp..." lên cái mông nhỏ của nó, nhưng thật ra không dùng sức.
- Ai đánh vào mông ta, ta đều ghi vào sổ sách hết!
Tiểu mập mạp oa oa kêu to, thất thố. Thật sự là sợ tương lai có một ngày đứng trên đỉnh thiên hạ lại bị người ta nhắc tới chuyện xấu hổ này.
- Phải làm sao bây giờ, làm thế nào đi tìm?
Diệp Phàm than nhẹ.
Cuối cùng, không có cách nào, hắn bèn vẽ ra dung mạo của cô bé, chuẩn bị treo giải thưởng kếch xù, phát động tất cả mọi lực lượng tìm kiếm manh mối. Hơn nữa, có thế lực lớn cấp cao nhất tương trợ cho họ.
Tuy nhiên, kết quả lại nằm ngoài dự liệu của họ.
Trong một tòa thành lớn, hắn vừa mới lấy ra bức họa đầu tiên, lập tức đã có người lên tiếng nhận ra, hơn nữa còn nói: "Đó là lẽ đương nhiên!"
- Ngươi nhận biết?
Diệp Phàm mang theo vẻ hồ nghi hỏi.
- Đương nhiên!
Một đại thúc trông khá thô lỗ. Tu vi bản thân chỉ đạt tới Đạo Cung Bí Cảnh, so với Thánh nhân mà nói thật sự rất thấp kém, khiến hắn hoài nghi không biết lời nói của tay đại thúc này là thật hay giả.
- Ngươi tin chắc?
Yến Nhất Tịch hỏi bổ sung.
- Thiên hạ ai không biết?!
Đại hán râu ria xồm xồm khinh thường họ, một bộ dáng nhìn người nhà quê ra tỉnh.
Lệ Thiên lập tức buồn bực, áo gấm về làng, chưa kịp chờ chư hùng triều bái, lại bị một đại hán râu ria xồm xồm cảnh giới thấp kém đến "vô cùng thê thảm" như vậy kiêu ngạo nhìn xuống.
Đại hán râu ria xồm xồm ra vẻ dạy dỗ tiểu bối, nói với Lệ Thiên:
- Thằng nhóc con! Mới vừa bước vào giới tu luyện phải không? Nếu không, sao lại ngay cả chuyện này cũng không biết!
Lệ Thiên càng thêm buồn bực, muốn hộc máu, tức giận nói:
- Lão Tử mười tám năm trước đã thành tựu Vương của Thánh nhân!
- Cái rắm! Nếu ngươi là Vương của Thánh nhân, ta là Chuẩn đế, tổ sư của Vương của Thánh nhân!
Đại hán râu ria xồm xồm nói lại với vẻ mặt khinh thường.
- Ta...
Lệ Thiên cứng họng, bị nghẹn không nói được lời nào! Thật sự là không tiện ra tay với "phàm nhân" này, cũng không thể tùy tiện hiển lộ thánh uy trước mặt hắn. Thực sự là lòng bực tức mà không biết làm sao.
Đứa nhỏ được Diệp Phàm dùng thủ thuật che mắt che dấu, hận không thể ngã ra đất cười lăn lộn, không ngừng nhếch miệng cười. Lệ Thiên tức giận lại đánh vào mông nó một trận.
- Tà môn!
Lệ Thiên tức giận nói:
- Ngươi nói cho ta nghe xem, vì sao khắp thiên hạ đều biết!
Diệp Phàm cũng lộ vẻ ngạc nhiên! Kỳ thật, bất kể là hắn hay Lệ Thiên, trong lòng đều sớm đã chấn động, cảm thấy đã xảy ra chuyện rồi! Theo lời của đại hán râu ria xồm xồm, hơn phân nửa không phải giả.
- Trời giáng Thần Anh, ai không biết, người nào không hiểu? Chuyện này hơn một trăm năm qua, phàm là tu sĩ, ai cũng từng thấy bức họa này!
Đại hán râu ria xồm xồm quở trách Lệ Thiên:
- Bây giờ lớp người trẻ thật là kiêu căng nóng nảy, càng ngày càng kém đạo đức, không biết tôn sư trọng đạo là gì! Nhìn thấy tiền bối ta như vậy, cũng không biết lễ kính!
- Cảm ơn, tiền bối cao nhân cảnh giới Đạo Cung. Ta cảm ơn trên dưới ba đời nhà ngài!
Lệ Thiên sa sầm mặt nói. Bị xem thành tiểu tử đầu xanh, hắn thật sự chịu không nổi đại hán râu ria xồm xồm này. Liền chụp lấy một tu sĩ khác bên cạnh, nghiêm túc hỏi về lai lịch của cô bé.
Tuy nhiên, đại hán râu ria xồm xồm lại vô cùng nhiệt tình, ở một bên thỉnh thoảng xen lời, kể đủ loại điều phi thường về Thần Anh.
- Nước mắt của nàng, có thể làm sống lại da thịt xương cốt người, có thể so với Bất tử dược!
- Một sợi tóc của nàng rơi xuống, người có được nó nghiền nát thành bột, trực tiếp uống vào trị liệu đại đạo thương vô cùng hiệu quả!
- Hoàng cung Tử Vi Thần triều ở nơi nào?
Diệp Phàm không muốn nghe những điều kỳ lạ về cô bé, chỉ muốn mau chóng nhìn thấy cô bé.
- Đúng rồi! Đừng nói gì khác, chúng ta muốn đi Tử Vi Thần triều!
Lệ Thiên cũng lớn tiếng nói.
Đề xuất Voz: Bạn gái tôi là lớp trưởng