Chương 1648: Cổ Hoàng Không Chết
Kỳ Lân khổng lồ dài tới mấy vạn dặm, lao ra từ Cổ Quáng Thái Sơ, vắt ngang bầu trời Bắc Vực, thật rung động lòng người!
Nó có đầu rồng, toàn thân phủ kín vảy màu lam tím, lấp lánh ánh kim loại lạnh lẽo. Trên đỉnh đầu nó xuất hiện một phù triện, chùm tia sáng nối thẳng lên trời xé rách vũ trụ. Thời gian đã cách tới mấy trăm vạn năm, Chí tôn Hoàng Đạo lại quân lâm thế giới này.
"Trượng đến!"
Từ miệng nó phát ra hai chữ, khắp Đông Hoang rung chuyển mấy lần, khí thế uy áp tam giới lục đạo, thế gian chỉ có ta độc tôn!
"Ầm" một tiếng, một luồng lam quang rực rỡ từ Vực ngoại bay tới, xẹt qua vũ trụ tối đen, xuyên qua vô số tinh vực lạnh băng, trực tiếp hạ xuống Bắc Đẩu Tinh Vực.
"Đó là cái gì?!"
Mọi người đều kinh sợ, chỉ quát nhẹ một tiếng đã triệu hoán một kiện binh khí có uy lực mạnh mẽ đến cực hạn. Giờ khắc này, nó hoàn toàn sống lại, cuồn cuộn tản ra uy nghiêm vô thượng của Thái Cổ Hoàng.
Màu lam đẹp mắt, trong suốt rực rỡ, phát ra hào quang vĩnh cửu, chiếu sáng khắp Đông Hoang, rất nhanh hạ xuống Bắc Vực, thần uy rung chuyển ức vạn dặm.
Đây mới là binh khí cấp Đế chân chính sống lại, mỗi luồng uy áp đều khiến Đại Thánh run rẩy, bất kể cách xa bao nhiêu, cũng làm cho Giáo tổ một vực không kiềm chế được mà quỳ sát xuống, quá mức khủng bố.
Từng đợt lam quang bùng phát, làm cho mặt trời, mặt trăng, tinh tú trên trời toàn bộ ảm đạm, hoàn toàn không thể sánh với khí tượng này, trước nó không một chút chói lọi nào đáng nói.
"Là... Kỳ Lân Trượng!"
Có người khiếp sợ phun ra mấy chữ này, thân thể đều run run.
"Đó là binh khí Cổ Hoàng của Hỏa Lân Động, không ngờ nó lại bay trở về!"
Mọi người đều lộ vẻ mặt khó tin.
Kỳ Lân Trượng là Thần khí Chí tôn một đời của Hoàng tộc Thái cổ, cả thế gian đều biết. Nó từng biến mất một thời gian, khi tấn công Vĩnh Hằng Tinh vực, bị Đạo Diễn nhất mạch dùng Tiên Y và Cổ Hoàng trận trấn áp. Do chưa kịp sống lại, Đại Thánh Viêm Kỳ của Hỏa Lân Động đã ngã xuống, Cổ Hoàng tử Hỏa Kỳ Tử phải đi biên hoang vũ trụ xa xôi, đến nay không rõ tung tích.
Tuy nhiên, nhiều năm trước, Kỳ Lân Trượng đã trở về. Không ai dám trấn áp nó lâu dài, dù là Đạo Diễn Tiên Y cùng cấp cũng không được!
Bởi vì, một khi kiện Thần khí Chí tôn Kỳ Lân Trượng này tự mình sống lại, sẽ sinh ra đại chiến binh khí Đế đáng sợ nhất, tất nhiên sẽ có một kiện phải vỡ vụn, đó là hậu quả không thể chấp nhận.
Nhiều năm trước, nó đã quay về Hỏa Lân Động, tuy nhiên con đường thành tiên sắp mở ra, nó bị trong tộc mang theo đi ra Vực ngoại, không ngờ lúc này lại bị lực lượng của Cổ Quáng Thái Sơ triệu hoán trở về.
Đến đây sự tình đã sáng tỏ, Chí tôn cổ đại dài mấy vạn dặm trong quang đoàn màu tím lam kia là Kỳ Lân Cổ Hoàng!
Mọi người đều rúng động, không thể tin đây là sự thật. Điều này vượt quá nhận thức của thế nhân.
"Sao có thể, Kỳ Lân Cổ Hoàng còn sống ư? Đã qua đi mấy trăm vạn năm, dù hắn trở thành cao thủ Hoàng Đạo cũng không thể sống đến bây giờ được!"
"Hắn đã làm thế nào? Đại đế cổ không phải đều tọa hóa hết rồi sao? Không ngờ hắn sống mấy trăm vạn năm, phá vỡ lẽ thường!"
Cả thế gian đều khiếp sợ!
Không biết bao nhiêu người đang chú ý, há hốc miệng, rồi dẫn đến một hồi kinh hô. Quá mức không đúng thực, làm cho nhiều người run cả da đầu.
Đương nhiên, điều này chỉ giới hạn trong tu sĩ bình thường, còn nhân vật cấp Đại Thánh, Giáo tổ uy chấn một vực đều đã có chuẩn bị tâm lý. Từ xưa tới nay, đủ loại dấu hiệu cho thấy, trong cấm địa Sinh Mệnh tất nhiên là người cấp số này!
Kỳ Lân Cổ Hoàng xuất thế, hắn còn sống!
Tin tức này chấn động Bắc Đẩu, truyền khắp thiên hạ, rồi nhanh chóng lan tràn ra chỗ sâu trong vũ trụ, khiến vạn vực chư thiên đều run rẩy!
Hắn từng là Chí tôn một thế hệ uy áp chín tầng trời mười tầng đất, thống ngự vũ trụ bát hoang. Nơi hắn đi qua vạn linh thần phục, sau khi trải qua năm tháng dài lâu lại nghịch thiên trở về.
Sự xuất hiện của hắn có ý nghĩa khác với hai vị Chí tôn cổ đại đã xuất thế, là lần đầu tiên hướng tới thế gian chứng thực một sự thật: Cổ Hoàng từng có người còn chưa chết. Điều này có ý nghĩa quá lớn, làm đảo lộn nhận thức vốn có trong suy nghĩ của nhiều người!
"Ầm" một tiếng, hào quang màu tím lam bùng nổ, cuồn cuộn mãnh liệt, bao phủ Bắc Vực. Trong nháy mắt, Kỳ Lân khổng lồ hóa thành một nam nhân trung niên, mái tóc dài màu lam dày rậm tung bay, đồng tử màu tím sắc bén như Thiên Đao, bễ nghễ nhân gian!
Hắn oai hùng vĩ ngạn, tiên khí vờn quanh, đứng sừng sững trên không trung vẫy tay. Cây Kỳ Lân Trượng do Vĩnh Hằng Lam Kim luyện chế bay tới.
"Phụ thân!"
Truyền đến một tiếng gọi run rẩy, nghẹn ngào, có bi thương, có vui mừng, lại có đau khổ. Nàng nắm chặt Kỳ Lân Trượng, vẫn luôn theo nó từ Vực ngoại tới đây.
Đây là một mỹ nữ tuyệt thế, mái tóc dài màu thủy lam, thân ngọc thon dài, khuôn mặt xinh đẹp đầy nước mắt lấp lánh, khóc vì quá vui mừng, kích động đến cực điểm. Nàng như điên lên phóng tới, hoàn toàn không tương xứng với phong thái khí chất tuyệt thế của nàng. Đúng là Hỏa Lân Nhi.
Nàng không nghĩ tới còn có ngày gặp lại, ngày đoàn tụ, toàn thân đều run rẩy. Năm đó, phụ thân nàng đã tới lúc tuổi già, phong ấn hai huynh muội bọn họ, thật sự là sinh ly tử biệt, ruột gan đứt từng khúc!
Bởi vì họ biết, lần từ biệt đó là vĩnh biệt: họ sẽ rơi vào giấc ngủ say, còn phụ thân họ sẽ không lâu sau tọa hóa. Dù huynh muội họ mấy trăm vạn năm sau sống lại, cũng không gặp lại phụ thân nữa.
Đó là một loại thống khổ, đến nay mỗi lần nghĩ lại vẫn đau đớn xé nát tim gan. Không ngờ... mấy trăm vạn năm trôi qua lại có thể gặp lại, có cảnh tượng như vậy.
Hỏa Lân Nhi rốt cuộc không kiềm chế được gào khóc, bổ nhào tới, nhảy vào lòng nam nhân oai hùng kia, khóc lóc thiên hôn địa ám, hoàn toàn khác với ngày thường.
Nam nhân trung niên khi còn trẻ chắc chắn vô cùng anh tuấn, hiện tại khí chất càng xuất chúng, thần võ kinh người, có Thần tư cái thế!
Trong cặp mắt sâu sắc của hắn hiện lên gợn sóng, trên mặt xuất hiện vẻ ôn hòa, vỗ nhẹ bờ vai Hỏa Lân Nhi, nói:
"Đừng khóc! Chờ vi phụ đánh ra một cái càn khôn bất hủ, cùng theo nhau thành tiên!"
Hắn nói nhẹ nhàng, hòa ái, nhưng lại có khí phách cái thế. Vạn đạo thiên địa đều gào thét, dưới áp bách của hắn đều bị thần phục, đều run sợ.
Đây là Hoàng của Thái cổ, mỗi tiếng nói, mỗi cử động đều là pháp tắc, khắp thế gian ai tranh hùng!
"Phụ thân... con sợ, không muốn rời xa Người nữa!"
Hỏa Lân Nhi luôn rất kiên cường, thân là thiên nữ Hoàng tộc, rất ít khi thấy nàng lộ vẻ sợ hãi này.
"Không cần sợ! Vi phụ sẽ không có việc gì, chờ ta trở về!"
Kỳ Lân Cổ Hoàng kiên định nói, trong con ngươi tràn ngập tia sáng kinh người.
"Phụ thân... Van cầu Người mang con theo, đừng để con một mình rời đi, dù chỉ trong chốc lát!"
Hỏa Lân Nhi khóc ròng nói.
"Con không thể đi cùng ta, bằng không cả đời sẽ bị đạo của ta áp chế! Ngày nay ta chỉ có thể khống chế trong chốc lát, thời gian quá dài sẽ ảnh hưởng lớn đến con."
Kỳ Lân Cổ Hoàng nhẹ nhàng đẩy nàng ra, không để nàng nói thêm gì nữa, dùng tay vuốt hai má nàng. Ngay sau đó, con ngươi đột nhiên rực lên, bàn tay bộc phát hào quang rực rỡ bao bọc Hỏa Lân Nhi, xé rách tinh không, trực tiếp đưa nàng vào chỗ sâu trong vũ trụ xa xôi.
"Phụ thân!"
Tại tổ địa Hỏa Lân Động, trên một viên đại tinh, Hỏa Lân Nhi bi thương, khóc lóc nước mắt che mờ hai mắt. Lòng nàng sợ hãi tột độ, mềm nhũn quỳ gối trên đất, có lẽ lần này thật sự là vĩnh biệt!
Cha con hai người nói với nhau không nhiều lắm, nhìn như bình thản nhưng chứa đầy tình cảm. Đây là Cổ Hoàng muốn bảo hộ nàng, không để nàng chịu chút tổn thương nào, trong lòng có quá nhiều điều không nỡ bỏ.
Phụ thân nàng đi quyết chiến, đi liều mạng, phải đại chiến trên con đường thành tiên, có thể còn đối mặt với uy hiếp của các Cổ Hoàng và Đại đế khác. Lần này có thể là con đường một đi không trở về.
Anh hùng từ đó một đi không trở lại!
Muốn dẫn nàng cùng nhau thành tiên, không hề chia lìa, những lời này khi còn rất nhỏ nàng đã nghe qua, ngày nay lại tới ngày này, sẽ có kết quả thế nào? Lòng Hỏa Lân Nhi run rẩy, chưa từng có cảm giác bất lực như hôm nay.
Kỳ Lân Cổ Hoàng cuối cùng nhìn thoáng qua chỗ sâu trong vũ trụ, rồi cầm Thần trượng do Vĩnh Hằng Lam Kim luyện chế, bước ra một bước, trực tiếp hiện ra ở Nam Vực trước cái khe lớn Tiên lộ.
"Ngươi đã đến, có thể động thủ!"
Đạo nhân đến từ Tiên Lăng Mộ lên tiếng, vẫn ngồi xếp bằng trên chiến xa cổ xưa, trên hai đầu gối nằm ngang một thanh Tiên kiếm. Toàn thân bao phủ trong hỗn độn.
Bên kia, chủ nhân Bất Tử Sơn ngồi trên lưng con Thần hổ khổng lồ, cầm đại kích do Long Văn Hắc Kim luyện chế, ép sụp vòm trời, khí nuốt vạn dặm, cũng gật đầu.
Cách đó không xa, cùng với bốn người, mấy Chí tôn cổ đại của các cấm địa Sinh Mệnh đều xuất thế, tới nơi đây, nhất định phải triển khai công kích trời sụp đất nứt.
Nơi này như sắp dập nát, đạo tắc thiên địa thành tro, tràn ngập khí tức khủng bố, xuyên thủng cổ kim tương lai!
Chưa từng có thời đại nào như hôm nay, bảy nhân vật cấp Đại đế cổ tập trung, cùng xuất hiện trong một thế hệ, mở ra kỳ tích chưa từng có.
Họ thu liễm dao động thần lực, chỉ đứng đó đã khiến thiên địa mênh mông này sắp bị hủy diệt, khắp vũ trụ dường như tan biến, lục hợp bát hoang xa xôi, chỗ sâu nhất vũ trụ đều cảm nhận được khí cơ đáng sợ này.
Kiếp này thật nghịch thiên, chỉ xuất hiện ở kiếp này, không bao giờ có thể phục chế nhìn lại lần nữa!
Chờ đợi muôn đời, mong chờ vô tận, đều bùng phát ở kiếp này, chấp nhận trận chiến cuối cùng thảm thiết nhất, để tiến vào Tiên vực chân chính thành tiên.
"Thời gian chính xác, địa điểm chính xác, đều đã xuất hiện, đánh vào đi!"
Kỳ Lân Hoàng giơ Thần trượng màu lam sáng lạn là người đầu tiên ra tay, đánh vào cái khe lớn, nhắm vào cửa thành hùng vĩ đóng chặt triển khai thế công mạnh nhất.
Giờ khắc này, dao động của Cổ Hoàng chân chính xuất hiện, trấn áp trời xanh muôn thuở, dập nát cổ kim tương lai, lực lượng này quá mức đáng sợ! Trong nháy mắt, dù ở chỗ sâu nhất vũ trụ cũng cảm nhận được khí tức đáng sợ này.
Tuy nhiên, Kỳ Lân Hoàng không muốn diệt thế, lực công kích sát phạt cái thế của hắn không một tia nào quét ra phía tinh tú Vực ngoại hay dao động tới Đông Hoang, mà toàn bộ nhằm vào tiên môn kia.
Phát ra hào quang sáng lạn nhất, chói mắt nhất! Thái Cổ Hoàng ra tay, lực công kích mạnh nhất thế gian này rốt cục lại xuất hiện!
"Đánh ra một cái càn khôn sáng sủa, đánh ra một con đường thành tiên!"
Chí tôn cổ đại cùng nhau rống to!
Mọi người đều nhích động, đồng loạt ra tay! Giờ khắc này, dao động binh khí Đế chấn động vòm trời, nở rộ tiên quang bất hủ. Đại đế cổ đứng trên thiên hạ, cường đại nhất thế gian này, hiện giờ mấy người đồng loạt ra tay, muốn đánh vào Tiên vực!
Bảy thân ảnh như bảy tấm bia bất hủ, đứng sừng sững trước con đường thành tiên, dùng nhiệt huyết và sinh mệnh tấn công, chiến ca vang vọng chín tầng trời, hóa thành vầng hào quang rực rỡ nhất muôn đời!
Kiếp này chỉ cho phép thành công, không được thất bại!
Đề xuất Huyền Huyễn: Hủ Bại Thế Giới