Chương 1658: Nguyên Nhân Chí Tôn Còn Sống
Chiến y trên người chủ nhân Luân Hồi phát sáng. Vũ Hóa Thanh Kim, loại tiên liệu này thật hiếm thấy, giờ phút này rực rỡ lóa mắt. Từng mảng lớn Thần vũ bay ra, như lông đuôi phượng hoàng xinh đẹp, hừng hực lóa mắt.
Giáp trụ của hắn kêu leng keng vang động. Chiến y do Vũ Hóa Thanh Kim luyện chế có một loại dao động sinh mệnh chí cường, ngày nay hoàn toàn sống lại, ánh sáng chiếu rọi chín tầng trời mười tầng đất!
Chỉ trong tay nhân vật cấp Đại đế chân chính, binh khí này mới phát huy được lực lượng cường đại nhất, có thể tăng chiến lực của chí tôn lên mức cực kỳ khủng bố.
Chủ nhân Luân Hồi thân là chí tôn cổ đại, bị người đánh một chưởng như thế sao có thể bỏ qua? Tự nhiên phải phản kích lại cường thế hơn. Họ là chí tôn tối cao vô thượng, kẻ thống trị chân chính dưới trời xanh muôn thuở, từ xưa đến nay chưa từng có ai chọc giận hay khiêu khích được.
Mà khi chí tôn gặp chí tôn thì nhất định sẽ xảy ra vấn đề lớn. Đều là tồn tại cấp bậc này, ai là vô địch chân chính? Nếu bất hòa với nhau, tất nhiên phải có một trận chiến sinh tử!
"Ầm!"
Trời sụp đất nứt, chủ nhân Luân Hồi hiển lộ hết thần uy cái thế. Trước người hắn xuất hiện vạn lũ thần liên, mỗi đạo đều dẫn động vòm trời hóa thành gông xiềng sáng lạn, muốn trói Hoang chủ, trấn áp nàng.
"Bùng!"
Bàn tay ngọc trắng mịn kia ấn thẳng xuống, va chạm với vô số sợi xích như lông đuôi phượng hoàng rực rỡ, chói mắt. Chấn động thập phương vũ trụ, cực kỳ kinh người.
Đây là va chạm giữa chí tôn, muôn đời hiếm thấy. Nếu không tới đại thế này, thế gian sao có thể gặp? Khẳng định không ai có thể thấy tận mắt.
Vụ nổ lớn kịch liệt, vũ trụ như bị hủy diệt quay về nguyên điểm. Một số nơi trên Bắc Đẩu Tinh Vực đã không còn tồn tại, trực tiếp bị san bằng, trở thành bột mịn.
Vô số tinh tú nổ tung hóa thành màn ánh sáng xinh đẹp, bay về bốn phương tám hướng. Đây là cảnh đại hủy diệt trong màn pháo hoa thịnh thể!
Chí tôn nếu không quản hết thảy sẽ trời sụp đất nứt, hoàn vũ đều bị hủy diệt, không còn gì sót lại.
Nếu không có bàn tay kia của Hoang chủ che lại phía dưới, bảo vệ sinh mệnh cổ địa nứt vỡ kia, tất nhiên nơi này đã sinh cơ tuyệt diệt, không còn gì sót lại.
Đây là pháp và đạo của chí tôn. Lần này, chủ nhân Luân Hồi chuẩn bị đầy đủ, không giống lần đầu tiên vội vàng gấp gáp. Nhưng thần liên trật tự rực rỡ của hắn vẫn bị đứt đoạn mấy ngàn đạo!
Bàn tay ngọc trắng mịn kia không gì không phá, bẻ gãy nghiền nát tất cả, khó có thể chống cự. Cường đại như chí tôn cũng thiếu chút bị thương! Chủ nhân Luân Hồi biến sắc, thân thể lại phát sáng còn hừng hực hơn trước. Giáp trụ được bao phủ trong hỗn độn khí, hắn hét lớn một tiếng tiếp tục chiến.
Nữ nhân áo trắng tuy thoạt nhìn tao nhã tuyệt đại, siêu trần xuất thế, nhưng đúng thật có sức mạnh to lớn kinh thiên địa quỷ thần khiếp. Gót sen vừa nhích động, bước một bước như bước qua trăm ngàn năm, làm thời gian hỗn loạn, trong khoảnh khắc liền tới gần.
Công kích của nàng vẫn đơn giản mà trực tiếp, vẫn là một chưởng, muốn lấy tính mạng chủ nhân Luân Hồi. Loại cường thế này làm mấy vị chí tôn khác đều biến sắc.
"Ông!"
Con ngươi chủ nhân Luân Hồi phát ra tia sáng yêu dị. Ngay xương trán trong suốt rực rỡ, bắn ra vạn tia tiên quang, kết thành phù văn đáng sợ hóa thành thanh tiên đao, chém về phía mi tâm của Hoang chủ.
- Hây!
Tiên Thai của Hoang chủ là một mảng ảm đạm. Nguyên thần của nàng thực quái dị, khi mạnh khi yếu, thậm chí có khi như có như không. Nhưng thân thể nàng ẩn chứa đạo tắc tuyệt thế, thậm chí có thể cất chứa đại vũ trụ, ẩn chứa lực thần thức kỳ dị. Nàng khẽ quát một tiếng, lập tức một tấm Đạo Đồ trực tiếp phong thiên, chặn đứng thanh tiên đao kia.
Cùng lúc đó, bàn tay trắng mịn còn lại của nàng đập tới, đánh ở cự ly gần, đánh vào mặt chủ nhân Luân Hồi.
"Ầm!"
Đây là quyết đấu giữa pháp và đạo, cũng là so đấu bản thân trải qua hiểu được... Chí tôn quyết đấu bao hàm rất nhiều, mỗi phương diện đều liên quan đến thành bại.
Nhưng thân thể của Hoang chủ cường đại đặc biệt. Lần này không giống tùy tay một kích trước đó, mà là phát ra thiên đạo nổ vang, làm vạn loại đại đạo của chư thiên vạn giới đều thần phục.
Đây là một loại đạo chân chính chỉ có ta độc tôn! Dù đối mặt chính là một vị chí tôn cũng như thế, chỉ có ta vô địch! Ra tay đối phó với chí tôn cũng ung dung mà trấn định như vậy, xem như chuyện nhỏ!
"Ầm!"
Lần này quyết đấu vô cùng kịch liệt. Chủ nhân Luân Hồi cả đời vô địch, tung hoành trên trời dưới đất vốn không gặp đối thủ. Ngay cả khi tranh phong trên Đế lộ ngày xưa, hắn cũng một đường quét ngang. Nhưng lúc này, hắn gặp chấn động thật lớn, bàn tay phải vô cùng đau đớn, như bị dập nát.
Đây là chuyện từ năm tháng dài lâu đến nay chưa từng có. Chí tôn sao có cảm giác đau đớn? Bọn họ sớm đã vô địch cái thế, chưa từng nếm phải quả đắng như vậy, quả thực không thể tưởng tượng!
Vả lại, lần này hắn gặp một kích nghiêm trọng, bay tung lên, phun ra một ngụm máu lớn, tóc tai bù xù, rơi xuống xa xa, thất tha thất thểu thối lui.
Bộ vị bàn tay phải máu tươi chảy đầm đìa. Bộ chiến y tiên kim luyện chế thành kia, chỗ bộ vị bàn tay vỡ nát làm xương tay hắn gãy đoạn, máu thịt bầy nhầy, xương trắng đều lộ ra ngoài.
Quá rung động! Trong trận chiến này không ngờ hắn bị thương!
- Ngươi khi ta tuổi già sức yếu sao? Ta cả đời này chưa từng bị bại một lần nào! Hôm nay, tuy xông vào Tiên lộ phải trả giá đắt, nhưng ngươi khi ta không có lực chiến một trận sao? Ta đến từ Luân Hồi Hải, cả đời này đều phải vô địch. Dù suy yếu, cũng có thể khoảnh khắc thăng hoa, tái hiện chiến lực tuyệt đỉnh của ta!
Chủ nhân Luân Hồi nói giọng lạnh lùng vô tình, trên mặt không chút gợn sóng, bước từng bước đi tới trước, khí tức càng ngày càng khủng bố.
- Nàng cũng không phải chưa từng giết qua người như ngươi!
Trong vũ trụ sâu xa, Thánh thể đại thành toàn thân mọc lông màu vàng lạnh lùng nói.
Giọng này vừa ra, thập phương vũ trụ đều chấn động. Trên trời dưới đất nổ vang, nữ nhân áo trắng kia như phi tiên, xuất trần tuyệt thế, di chuyển tới trước.
Các vị chí tôn khác đều chấn động, lộ thần sắc khó tin, nói:
- Là nàng, không ngờ lại còn sống!
Mỗi vị chí tôn đều có đạo của riêng mình, sống qua muôn đời không hề biến đổi. Sau khi chém qua một đao chính mình cũng như thế. Nhưng người này ngay cả đạo của chính mình đều thay đổi được, vì vậy trước đây không bị họ nhận ra.
Ngay cả đạo cũng lột xác làm người ta không biết, đây là chuyện chấn nhiếp thế gian đến cỡ nào? Khiến mọi người kinh sợ, quá rung động, chí tôn cũng không ngoại lệ, tất cả đều biến sắc!
- Không đi theo một bước kia, mà ngươi... lại cũng còn sống?!
Chủ nhân Luân Hồi rốt cục lần đầu tiên trong lòng chìm xuống, không tự phụ như vừa rồi. Lần này lộ vẻ mặt ngưng trọng.
Lúc này tinh khí thần đều tăng lên trạng thái cực hạn, như năm đó, trước khi hắn thành đạo một đêm đánh chết rất nhiều đại địch, tung hoành vũ trụ, huyết chiến bát hoang.
Chủ nhân Luân Hồi cao lớn hùng vĩ, hỗn độn khí bao phủ toàn thân, như Ma Thần sống lại từ thời đại khai thiên lập địa. Trong sương mù cũng có hào quang rực rỡ bao phủ. Trong vũ trụ tối đen lạnh giá này càng khủng bố khiếp người.
So với nhiều binh khí chí tôn cổ đại cầm trong tay, chiến y do tiên kim luyện chế rất ít. Phàm là người như thế chú định rất khó đánh, vì họ chú trọng phòng hộ.
Giờ phút này, xương trán hắn phát sáng chiếu sáng vũ trụ tối đen. Nơi Tiên Thai đó như có một thần linh đang ngồi xếp bằng tụng kinh, chiếu rọi ánh sáng muôn đời, thật sự chấn thế!
Trước người và sau lưng hắn xuất hiện một mảnh đại dương mênh mông, đó là từ hồn phách hóa thành hải dương, là tái hiện Luân Hồi Hải, một trong những địa phương đáng sợ nhất thế gian.
- Ta chấp chưởng luân hồi thiên hạ, chính là chủ của thế gian. Ngày xưa chín tầng trời mười tầng đất không một kháng thủ. Kiếp này cũng không bại, chiến hồn sống lại, ta sẽ diệt thế!
Chủ nhân Luân Hồi bước tới trước, con ngươi sâu sắc đáng sợ, trong đó có cảnh tượng nhật nguyệt bị hủy diệt, tinh tú rơi xuống, thiên địa vỡ nát. Thân thể hắn được bao phủ trong hỗn độn, cực kỳ khủng bố.
Luân Hồi Hải quay tròn, như sẽ tiến hành một lần luân hồi với khắp nhân gian giới. Giờ khắc này, rất nhiều tinh tú đều bay lại đây, chìm sâu vào trong đó.
Rồi sau đó, càng nhiều tinh tú rực rỡ rơi xuống, từng dải tinh hà buông xuống, tất cả đều chìm sâu vào trong Luân Hồi Hải. Hắn như thật sự trở lại kẻ thống trị vô địch cái thế.
- Ngươi chấp chưởng luân hồi thiên hạ, nếu là trời cao thì sao?
Nữ nhân áo trắng lần đầu tiên lên tiếng, giọng nói lạnh lẽo, nhưng cũng có loại từ tính. Nếu không hàm chứa sự vô tình, thì nghe như tiếng sáo trời cực kỳ êm tai.
- Vậy thì chiến đi! Chí tôn quyết đấu, phân rõ thắng bại, để xem ai là chủ nhân gian!
Chủ nhân Luân Hồi rống to, tóc dày rậm đầu bay phất phới. Chiến y Thanh Kim phát sáng, Thần linh bên trong cũng đang phẫn nộ, vừa bị đánh vỡ nát một bộ phận, như muốn báo thù.
"Ầm!"
Hai người va chạm vào nhau, muốn triển khai trận chiến đỉnh phong nhất!
Bên cạnh, bốn chí tôn khác thấy thế, đều thần sắc lạnh lùng, không ra tay, cũng không có biểu hiện gì.
Họ đều là chí tôn, năm đó đều là kẻ thống trị vũ trụ hồng hoang nên khinh thường liên thủ đối địch, vì họ đều vô địch, trong lòng chỉ có ta độc tôn, sao có thể cho rằng người khác là mạnh nhất thế gian.
Đây không phải tự phụ, mà là sự thật, năm đó họ đích xác như thế!
- Chủ nhân Luân Hồi đã khai chiến, chúng ta cũng phải đi rồi! Từ đây chia tay, mỗi người tự khởi hành!
- Chủ nhân Luân Hồi tình cảnh khả năng lo lắng, hơn nửa phải đánh mất danh vô địch một đời!
- Hoang chủ có thiếu sót, thần thức vô thường, chủ nhân Luân Hồi không sợ hãi mới đúng!
Mấy người này đều là tồn tại cường đại cái thế, đối với vũ trụ này cũng không xa lạ, từng thống trị, từng thủ hộ, từng chinh chiến. Nhớ lại năm tháng cao chót vót ngày xưa, thần sắc mỗi người ngẩn ngơ hồi lâu.
Đáng tiếc, chuyện qua đi không trở lại nữa, họ đã thay đổi!
Không nghi ngờ gì, chí tôn trong bảy đại cấm địa Sinh Mệnh không phải chí tôn thời đại thần thoại, chính là Thái Cổ Hoàng, nếu không cũng là Đại đế Nhân tộc cùng Thần thai Thánh Linh... mỗi người đều có lai lịch kinh người.
Tới hiện tại, không còn gì là bí mật, đã bị thế nhân biết được.
Cấp bậc này tuyệt đối không thể tự phong mình trong nguyên. Trên trời dưới đất không có vật chất gì bảo trì được Tiên Thai bất hủ của họ, vì đều quá cường đại căn bản không trấn áp được.
Họ sở dĩ sống sót là vì mỗi người có pháp trường sinh riêng, đương nhiên còn một điều kiện tiên quyết: tự chém một đao, rời khỏi ngôi vị Hoàng Đạo, hạ xuống cảnh giới kia, bằng không sao có thể tự phong đến bây giờ.
Có người sau khi hạ xuống cảnh giới đó, có thể ngủ đông muôn đời không xuất thế, có Thái sơ mệnh thạch, tiên nguyên các thứ có thể che lại cho họ năm tháng rất dài lâu.
Tồn tại như vậy có Đại đế Nhân tộc cá biệt, có Thái Cổ Hoàng cá biệt, cũng có các chí tôn khác, thẳng đến khi con đường thành tiên mở ra mới thức tỉnh, trực tiếp xuất thế, chinh chiến trên Tiên lộ kiếp này.
Đương nhiên, người như vậy, trạng thái thân thể khẳng định suy yếu đến điểm thấp nhất. Vì vậy Tiên lộ chưa kết thúc họ đã ngã xuống, máu chảy đầm đìa như ví dụ trước đó.
Mà có người, dù dùng tiên nguyên, Thái sơ mệnh thạch các thứ vật chất quý hiếm để tự phong ấn mình, nhưng vì thời gian quá lâu dài, hoặc trên đường xảy ra sự cố, hoặc xảy ra vấn đề không kiên trì được. Khi thức tỉnh trước thời hạn cổ đại thì sẽ biến chất.
Do đó, mới có hắc ám náo động!
Một hạt cát một thế giới, một cây cỏ một thiên đường. Đồng dạng, sinh linh cũng như thế. Bất kể họ nhỏ yếu cỡ nào, đều ẩn chứa một kỳ tích, trong cơ thể đều có vật chất quý báu trên thế gian này, đó chính là sinh mệnh!
Người càng cường đại thì loại vật chất này càng nhiều, người yếu thì ít. Đó như từng hạt trân bảo cất giấu trong thân thể mỗi sinh linh.
Chí tôn trên đường thức tỉnh, vì mạng sống, vì kéo dài bất hủ, nên phải tạo ra hắc ám náo động, không giới hạn ở Bắc Đẩu, trong vũ trụ bát hoang đều là trường săn bắt của họ.
Thời điểm Thánh hiền cổ Vực ngoại buông xuống Bắc Đẩu, từng có người bàn luận, cũng từng hoài nghi bắt nguồn từ Bắc Đẩu Tinh Vực, nhưng không được chứng thực mà thôi.
Chí tôn cổ đại sẽ không để cho một địa vực nào khô kiệt, mà tiến hành có lựa chọn, là bảo lưu lại những cổ tinh vực đó một ít hạt giống sinh mệnh, coi như dành để hấp thu sinh mệnh trường kỳ, bảo trì Tiên Thai bất hủ của mình ngăn cản vết rách lan rộng, chữa trị luân bàn sinh mệnh.
Đương nhiên, loại này cũng giống Bất Tử Thần Dược, dùng qua một lần dược tính giảm mạnh. Đồng dạng liều lượng tất nhiên phải khác. Lần sau nếu lại có nhu cầu, phải dùng lượng lớn hơn gấp mười gấp trăm lần!
Vì vậy, một lần hắc ám náo động sẽ đáng sợ hơn lần trước. Mỗi chí tôn tới hiện tại lượng sinh mệnh cần cắn nuốt động một cái chính là dùng hàng ức làm đơn vị. Người nhiều nhất tổng cộng huyết tẩy mấy trăm ức sinh linh, ví dụ như Thạch Hoàng!
Nhưng điều này cũng không làm họ sống tiếp đời thứ hai, mà chỉ tạm thời ngăn cản xâm nhập của năm tháng, chống cự già cả mà thôi.
Sinh mệnh là kỳ tích vĩ đại nhất trên thế gian, nhưng cũng trở thành nguyên nhân tai họa và rắc rối lớn nhất!
Chí tôn trong cấm địa Sinh Mệnh phát động hắc ám náo động. Khi gặp thời điểm có Đại đế xuất thế, tự nhiên phải cực lực tránh lui, dù sao họ đã hạ xuống cảnh giới đó, nên không nghĩ liều mạng.
Nhưng nếu thời kỳ vượt qua năm tháng thời hoang cổ, mà cần sinh mệnh lực, lúc đó cũng chỉ phải chiến một trận là không tránh khỏi. Bởi vì trong thời kỳ mãng hoang đó, Đại đế xuất thể bất cứ lúc nào, cũng không phải một hai người. Một người tọa hóa, sau đó không phải không còn, mà sẽ có người thành đạo. Chính là gần như một niên đại đều lập tức có người thành đạo!
Đương nhiên, không khả năng Đại đế chân chính gặp nhau, dù sao có một ảnh hưởng kỳ hạn chứng đạo. Còn nếu niên đại không có Đại đế, cũng sẽ có Thánh thể đại thành!
Ở thời kỳ đó, chí tôn cổ đại chỉ phải ra tay không có lựa chọn nào khác, họ muốn tránh cũng không thể tránh. Do đó cũng chính là tạo thành hắc ám náo động đáng sợ nhất, tiến hành đại chiến đổ máu.
Chí tôn cổ đại tuy rời khỏi ngôi vị Hoàng Đạo, nhưng Đại đế Nhân tộc nếu đi trấn sát, họ cũng có thể tăng lên tới tuyệt đỉnh, khôi phục vinh quang ngày xưa trong thời gian ngắn ngủi. Đến lúc đó liều chết thì thắng thua cũng khó lường!
Tuy nhiên, chỉ cần làm như vậy thì phải trả giá rất lớn. Dù không chết trận, thậm chí hợp lại đánh chết Đại đế Nhân tộc, cũng rất có thể sau một trận chiến qua đi chính mình cũng tàn lụi.
Một trận chiến qua đi, dù không chết trận, cũng đã vận dụng đạo quả chém chết Đế Hoàng, chỉ số ít chí tôn mới có thể may mắn sống sót.
Vì vậy, nếu không phải niên đại thời hoang cổ Đại đế lúc nào cũng xuất hiện, Thánh thể đại thành nối tiếp hiện ra, thì chỉ phải bị nhấn chìm đổ máu đáng sợ như vậy, vì không người nào có thể trấn áp bọn họ.
Không người nào nguyện ý tiến hành Đại đế chiến. Bất kể chí tôn cổ đại, hay Đại đế Nhân tộc đều có nguy hiểm ngã xuống.
Mà ở những niên đại không có Đại đế xuất thế, thì thật sự rất thảm thiết. Trên trời dưới đất đều bị nhuộm đỏ máu loãng, không giới hạn ở Bắc Đẩu, mà các địa phương khác cũng từng phát sinh, đó chính là thảm kịch nhân gian!
Bốn vị chí tôn cũng từng là chủ nhân gian một thời, chủ thiên hạ được mấy chục vạn đại tộc trong vũ trụ cùng tôn sùng. Nhưng tới ngày nay dù quay đầu lại cũng đâu còn gì?
Có lẽ, trong nội tâm họ cũng từng có lúc thở dài, nhưng đã sớm bị chôn vùi trong băng lạnh, sớm bị thay đổi trong vô tình!
Họ đã không còn là chính mình ngày xưa!
Bốn vị chí tôn cổ đại nhìn lại lần cuối cùng, rồi tự lựa chọn một phương hướng lên đường, chạy tới cổ vực cổ xưa bất đồng để "ăn uống", sắp phát động hắc ám náo động lớn nhất trong lịch sử!
Cả vũ trụ đang run rẩy, chúng sinh sợ hãi. Tất cả cảm giác được khí tức như sắp diệt thế, một tai họa đến nơi, ai nấy sợ run.
Mà một số cổ vực lại sớm biết Bắc Đẩu Tinh Vực đã xảy ra chuyện gì. Một ít Thiên Cơ Sư dự cảm được máu tanh của thời loạn thế khủng bố nhất đã đến, đều đang khóc lớn.
- Đại đế của Nhân tộc ơi, mời các ngài sống lại đi! Nhân gian này lại sắp rơi vào khổ nạn rồi, ai cứu chúng sinh khỏi nước lửa, ai tránh cho chúng sinh phải đổ máu?! Hu hu...
- Bắc Đẩu đã sinh linh đồ thán, Đại đế vô thượng cầu các ngài sống lại trở về!
- Hu hu... Hư Không Đại đế ở đâu? Chúng tôi cầu nguyện với ngài, nguyện ý dùng sinh mệnh của chính mình đổi ngài trở về, tái hiện nhân gian đi!
Tiếng khóc đau thương của chúng sinh kinh thiên động địa, dường như đều truyền tới vực này. Đây là một loại cảm ứng tinh thần thăng hoa.
Đột nhiên, Hoang chủ ra tay, không ngờ phân biệt phát động công kích đáng sợ nhất công tới bốn vị chí tôn định rời đi kia!
Nàng áo trắng tuyệt thế, mái tóc dài tung bay, thanh lệ xuất trần, vẫn cứ cường thế tới cực điểm. Đó là Phi Tiên Lực tỏa hào quang chiếu sáng ba mươi ba tầng trời, làm khắp vũ trụ run rẩy. Dùng lực một người ngăn cản năm vị chí tôn!
Hoang chủ hành động rồi, nữ nhân này dáng người nhỏ nhắn mềm mại uyển chuyển không ngờ một mình đồng thời ra tay với mấy đại chí tôn!
Thật sự rung động lòng người, khiến người ta khó tin! Đó chính là chí tôn cổ đại chân chính a, từng là Đế với Hoàng hoặc Thiên Tôn chân chính, mỗi người lai lịch lớn kinh người, ai chiến bại, ai dám một người đối chiến?
Ngày nay thật sự xuất hiện cảnh tượng như vậy, một nữ nhân áo trắng thanh tú, xuất trần tuyệt thế dám làm như vậy. Phi Tiên Lực đánh ra hướng lục hợp bát hoang, trong nháy mắt đánh tới năm đại chí tôn.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tu Chân Thế Giới