Chương 1698: Cao Đồ
Hoa Hoa là người đầu tiên giải quyết đối thủ. Hắn trấn áp kẻ địch rồi nhìn thẳng vào người kế tiếp. Đó là một nữ ni Phật môn đến từ A Di Đà cổ tinh vực.
"Này! Nữ trọc đầu ngươi cũng dám gây sự với sư tôn ta sao, phạm giới rồi! Đợi bần tăng tới bắt ngươi!"
Hắn cầm bình bát tử kim trong tay, làm một thế thái sơn áp đỉnh phóng vọt tới.
"Ầm!"
Phật quang vạn lũ, bình bát hóa thành một bầu trời bao trùm nơi đó.
"Tiểu tử lời lẽ dơ bẩn! Ngươi là bại hoại của Phật môn, không xứng là phật tử!"
Nữ ni lạnh lùng nói, cầm Hàng Ma Xử dũng mãnh hơn người, không ngờ lại phóng tới gần người đọ sức.
"Bần tăng chính là phật đồ dưới Thiên Đình, không giống với ngươi, nữ đầu trọc ngươi sát tâm quá nặng, tự thân bất chính, không xứng là phật!"
Hoa Hoa khoác lác nói.
Mọi người đều hết chỗ nói. Chẳng lẽ ngươi không phải đầu trọc bóng lưởng sao?
Nhìn thế nào cũng thấy đệ tử của Diệp Phàm dính hơi hám cõi trần quá nặng, như thể bị sơn tặc nuôi lớn. Nếu không phải sau lưng hắn có hư ảnh của chư thiên cổ Phật và Bồ Tát đang tụng kinh, mọi người tuyệt đối sẽ không cho rằng hắn là người xuất gia.
"Keng!"
Hàng Ma Xử và bình bát tử kim va chạm. Nơi này phát ra từng đạo Phật quang, trong mơ hồ có hai vị đại Phật xuất hiện đối chiến.
Đạo của A Di Đà Phật và Thích Ca Mâu Ni đang chống nhau, đây là đạo gần mà lại bất đồng, tương thông lẫn nhau nhưng cũng đối lập, đã xảy ra đại bùng nổ kịch liệt.
"Đạo thật mạnh!"
Mọi người ngạc nhiên thán phục.
"Sư thái ngươi không được! Hãy xem đạo của Chính Phật ca ca đến hàng phục ngươi!"
Hoa Hoa không có mảy may hình tượng đứng đắn, sau khi kêu to một tiếng, trên đầu bay ra cả vạn đóa hoa. Mỗi đóa hoa là một loại đại đạo, mỗi đóa nở rộ trong đó đều ngồi một Hoa Hoa, điều này làm cho mọi người cảm thấy thật quỷ dị.
Đây là công pháp gì? Sao hơi giống Nhất Niệm Hoa Khai đứng trên thiên hạ của Độc Nhân Đại đế? Nhưng có chút bất đồng, có chút khác biệt.
"Sư thái, ta đến đây!"
Hoa Hoa gào to, trên đỉnh đầu hắn cả vạn nụ hoa nở rộ tỏa ra ức vạn ráng màu, cả vạn đóa hoa là cả vạn chính hắn cùng nhau đánh tới, thoạt nhìn mỗi người đều có pháp lực và đạo hạnh.
Giờ khắc này, đừng nói là sư thái bị kinh sợ, sắc mặt tái nhợt, nhanh chóng thối lui, mà chính là chư hùng đều hết hồn. Tiểu tử này rốt cuộc tu luyện công pháp gì?
Công pháp của Độc Nhân Đại đế là duy mỹ, trong một khắc đó sẽ có ngàn vạn cánh hoa trong suốt bay múa, hóa thân vô tận khắp thiên địa.
Mà công pháp của hắn lại tương tự, trực tiếp trong hoa nở ra cả vạn chính mình, mỗi cái đều nối tiếp nhảy vọt tới.
Cả vạn cái đầu trọc bóng lưởng gào to, thi triển pháp lực, đồng loạt ra tay, cái loại thanh thế này thật đúng là kinh người!
Nữ ni kinh hãi, vận dụng toàn lực ra tay, nghiệp hỏa Phật môn ngập trời, ngay lập tức thổi quét lên trời cao. Rất nhiều thân ảnh mơ hồ hạ xuống, nhưng đều là hư ảnh, nhưng lại có thể tráo giả thành thật.
"Keng!"
Thế nhưng, không phải tất cả thân ảnh đều là giả, trong đó có một thân ảnh có chiến lực cực hạn, cùng với chân thân cùng nhau phóng tới, cùng ra tay trấn áp nữ ni.
Ngoài ra còn có một đám thân ảnh có chiến lực suy yếu cũng ập tới. Nữ ni vô cùng kinh hãi, không phân biệt được thật giả.
"Ầm!"
Cuối cùng, một thân ảnh nhìn không bắt mắt đột nhiên phát uy, thực lực tăng vọt, cầm bình bát nện vào ót nữ ni đang đánh với chân thân và đạo thân của Hoa Hoa, rồi thu vào bình bát, miệng cười thực đê tiện.
Nữ ni tuy bị trấn áp, bị thu vào trong bình bát, nhưng vẫn tràn ngập khó chịu, thiếu chút nữa chửi ầm lên, nguyền rủa tên hòa thượng có khí chất lưu manh này.
"Cùng đấu với Phật gia, sư thái ngươi còn kém xa, cũng không nghĩ lại xem ta dung hợp bao nhiêu công pháp của người ta mới sáng chế ra bí thuật vô địch tuyệt thế như vậy!"
Hoa Hoa cười hắc hắc, ngắm nhìn bên trong bình bát trong tay.
"Ngươi..."
"Nói cho ngươi biết, đây là Lục Hợp Bát Hoang Chí Tôn Công, dung hợp Nhất Niệm Hoa Khai của Độc Nhân Đại đế, Thiên Vạn Niên Hóa của Thánh Hoàng gia gia, còn có đạo thân của sư phụ ta, cùng với tín ngưỡng lực của Phật môn rèn luyện kim thân. Ngươi còn kém xa, có bại cũng không thua thiệt!"
Hắn tưng tưng bình bát trong tay nói.
Hiển nhiên, thân ảnh cuối cùng đánh lén nữ ni, cười thực đê tiện, là hắn dùng tín ngưỡng lực luyện chế thành. Ở trong tay các cao tăng khác thi triển, tất nhiên là bảo tướng trang nghiêm, đại từ đại bi, nhưng rơi vào tay hắn lại bỉ ổi như vậy.
"Người này... cũng là đệ tử của Diệp tiền bối? Phong cách không giống lắm nha!"
"Phong cách kém quá xa! Đầu trọc bóng lưởng này sao lại khác biệt thế chứ!"
"Nếu các ngươi biết, hắn là do con chó tên là Hắc Hoàng kia nuôi lớn, lại bị tên đạo sĩ thiếu đạo đức chuyên đào trộm phần mộ Nhân tổ kia chỉ dạy từ thời thơ ấu, thì các ngươi sẽ không còn nghi vấn gì nữa!"
...
Mọi người nói nhỏ, ánh mắt thực cổ quái nhìn về phía hắn.
Bên kia, Dương Hi đấu với Bá vương đã tới hồi gay cấn, tới giai đoạn cuối cùng. Chín đại Thần hình của Thương Thiên Bá Huyết vừa ra, thiên địa đều thất sắc.
Đừng nói là những người khác, chính Diệp Phàm cũng linh hoạt hẳn lên nhìn thẳng vào chiến trường, chú ý cẩn thận, và còn từng bước một đi tới.
"Ầm!"
Tràn ngập khí tức khai thiên lập địa, chín đại Thần hình va chạm với dị tượng Thánh thể, tới giai đoạn cuối cùng, bộc phát ra hào quang đáng sợ.
Nơi đó hoàn toàn tan biến, hai thân ảnh bay lên. Bá vương cất bước lui ra, tay phải vẫn còn vết máu tuôn chảy, các chỗ khác không bị thương tích gì.
Còn Dương Hi thì toàn thân đẫm máu, thất tha thất thểu, lui thật xa, nhưng lại tươi cười, không có chút uể oải, nói:
"Bá vương quả nhiên cường đại!"
Hắn bị thương không nhẹ, nhưng không đáng ngại. Dưới bí thuật cường đại nhất của Bá vương cũng chống đỡ được, trên mặt sáng rực tràn ngập tự tin.
Bá vương mặt trầm như nước, trong lòng vô cùng nôn nóng. Đây chỉ là đệ tử của cừu địch, không ngờ lại chặn được chín đại Thần hình của hắn mà không ngã xuống.
Đây là một kích cường đại của hắn!
Mà Dương Hi hiển nhiên còn có thể tiếp tục chiến đấu, nhanh chóng dùng bí quyết chữ "Giả" chữa trị thương thể, nối xương cốt, hợp lại máu thịt, lại mạnh mẽ như trước.
Thấy một màn như vậy, sắc mặt Bá vương càng thêm âm trầm. Bí quyết chữ "Giả" và Bá Quyền năm đó đều do Diệp Phàm đoạt từ trong nguyên thần của hắn, điều này đối với hắn mà nói vô cùng nhục nhã!
"Tiểu bối đi tìm chết đi!"
Lòng bàn tay phải của Bá vương đột nhiên bốc hơi khí màu tím, máu huyết toàn thân ngưng tụ, máu tím sôi trào, rồi chuyển thành đỏ tập kết trên năm ngón tay, hóa thành một tia chớp phóng tới Dương Hi.
Bàn tay kia nuốt hết màu tím, đỏ tươi chói mắt. Đó là tinh hoa của Thương Thiên Bá Huyết, có thể xưng là "Chân huyết", được xưng có thể giết chết Thần linh.
Mọi người đều giật mình kinh sợ. Bá vương một đường đánh giết dẫm máu mà đến, từng trong tinh không tay không xé rách rất nhiều Đại Thánh, tắm rửa máu tươi mà đi, dưới chân đạp lên nhiều thi thể hài cốt. Một số đại địch tuyệt thế đã chết dưới tay Thương Thiên chân huyết!
Diệp Phàm động rồi, ngay khoảnh khắc phóng tới như sấm chớp, cắt đứt con đường của Bá vương.
"Ầm!"
Diệp Phàm tung một quyền đánh vào bàn tay đỏ tươi như máu kia. Lập tức thiên địa bùng nổ, bầu trời nổ tung, mặt đất chìm xuống. Mặc dù có pháp trận thủ hộ để nơi này khôi phục như lúc ban đầu, nhưng hiện tại cũng không ngăn cản được lực phá hoại này, mọi thứ đều bị hủy diệt.
Khi tia hào quang cuối cùng tan đi, Bá vương đứng đối diện với Diệp Phàm. Xương tay phải hắn gãy đoạn, máu đỏ tươi chảy đầy đất, loạng choạng thối lui.
Diệp Phàm đứng ở đó, vững như bàn thạch, ngón tay trong suốt, không hề bị tổn thương mảy may nào.
Mọi người đều hít một hơi khí lạnh. Kết quả này không cần nói thêm gì. Cách ba bốn trăm năm sau, Bá vương một lần nữa không địch lại, vẫn bị đánh bại!
Ba trăm năm qua, tuy Diệp Phàm hôn mê đầu óc không tỉnh táo, nhưng thân thể hắn vẫn luôn lột xác. Sau khi liều mạng huyết chiến với chí tôn cấm địa Sinh Mệnh, hắn nổ tung. Những năm gần đây thân thể tiến hành trọng tổ, rèn luyện, đó là một loại thăng hoa đáng sợ.
"Sư phụ! Con có thể đánh tiếp được!"
Dương Hi lẩm bẩm, nhỏ giọng kháng nghị.
Bàn tay vàng của hắn bị đẩy lui, nửa bàn tay đỏ tươi, nhưng chưa lan đến toàn bộ bàn tay, hiển nhiên đó là tinh hoa chân huyết của Thánh thể!
"Ngươi còn trẻ, không cần liều chết như vậy!"
Diệp Phàm nói.
Hiển nhiên, nếu thật sự chống lại, Dương Hi sẽ bị thiệt thòi, mặc dù không nguy tới tính mạng cũng phải nguyên khí đại thương. Có Diệp Phàm ở đây, đương nhiên sẽ không ngồi xem đệ tử liều mạng huyết chiến.
"Mười năm, chỉ mười năm nữa, ta có thể đạt tới chân huyết đỏ tươi phủ kín bàn tay. Tới thời điểm đó..."
Dương Hi hai mắt sáng lạn, nhìn thẳng vào Bá vương.
Mọi người đều cả kinh, cảm nhận được Dương Hi tràn ngập ý chí chiến đấu, đây là xem Bá vương thành đối thủ, phải ở mười năm sau đánh bại.
"Sư phụ! Con muốn xin ngài một lần nữa buông tha cho hắn, mười năm sau đệ tử nguyện chiến một trận cùng hắn!"
Rốt cục, hắn nói ra tiếng lòng.
Bá vương vốn con ngươi đã ảm đạm xuống, ngay cả thân thể cũng có chút cúi thấp, thất bại vừa rồi đả kích đối với hắn quá lớn. Nhưng, nghe Dương Hi nói vậy, chỉ khoảnh khắc hắn kiên cường đứng thẳng lên, hai mắt bắn ra sát khí lạnh lẽo!
"Sư phụ! Con khát vọng được quyết đấu với người của Thương Thiên Bá Huyết nhất mạch!"
Dương Hi lại nói.
Diệp Phàm nghe vậy, trầm mặc một lát rồi gật đầu, đáp ứng yêu cầu của hắn.
"Ta chưa từng mất đi ý chí chiến đấu, khi Thương Thiên Bá Huyết tái hiện, sẽ làm cho khắp thế gian đều sợ run!"
Bá vương quát lớn, thoắt xoay người, cất bước rời đi. Mỗi bước hạ xuống, khí tức của hắn đều cường thịnh thêm một tầng, tới cuối cùng khi sắp sửa biến mất, liền xé nát hư không.
Bá vương phát cuồng mà đi!
Nhưng, từ đó về sau hắn không còn được Diệp Phàm xem là đối thủ. Điều này đối với hắn mà nói là vết thương lớn nhất.
Bên kia, trận chiến giữa Diệp Đồng và Hỏa Linh Thương Viêm cũng sắp kết thúc, nơi đó ánh sáng lửa ngập trời.
Hỏa Linh cuối cùng phải vận dụng bí pháp cấm kỵ, đó là ma quang đáng sợ, đen nhánh khiếp người. Đây là một loại hỏa diễm cực kỳ đáng sợ hắn thu thập được, tên là Thái Âm tiên hỏa, không phải nóng cháy, mà là ngọn lửa lạnh như băng. Nó vừa xuất hiện sẽ đông lạnh xương cốt đối thủ.
Mọi người vô cùng kinh hãi, vạn lần không ngờ Hỏa Linh Thương Viêm lại tìm được loại hỏa diễm trong truyền thuyết thời đại thần thoại này, thật sự chấn nhiếp thế gian!
Thái Âm tiên hỏa này đối với Thái Dương thể mà nói vừa lúc khắc chế, hiển nhiên là chí mạng!
Toàn thân Thương Viêm chảy đầy máu, lão lấy loại hỏa diễm phong ấn từ trong thân thể, hóa thành vũ khí đánh ra, mặc cho chính lão cũng phải trả cái giá thảm trọng.
Thế nhưng, khóe môi Diệp Đồng nhếch lên vẻ cười lạnh, không sợ hãi chút nào, trong phút chốc đánh ra mười tám cái cổ tự che phủ trên trời cao.
Đề xuất Voz: Những câu chuyện tâm linh em đã gặp khi đi làm!